Thay giao diện mới... tìm lại...

By

 

 

Lời tác giả: Cuối tuần rảnh rang KN quyết định thay giao diện mới lý do đơn giản thôi: giao diện cũ khung góp ý không riêng biệt nên ảnh đưa lên trong đó hay bị chèn lấn đất giữa các comment; hơn nữa giao diện cũ không hiện liên kết bạn bè càng không hiện liên kết qua nick name trong mỗi comment muốn tìm đến chủ nhân của nó phải đăng nhập mò tìm từ những thông tin gốc... gì nữa nhỉ? À về tổng thể KN cũng muốn thay đổi đôi chút như con người ta muốn thay áo thay đổi không khí và  muốn tươi trẻ hơn chút... Với tất cả những tiêu chí trên có lẽ ở temp này đã đáp ứng được. Avatar thì vẫn giữ bởi nó đã theo KN đi suốt chặng đường online "trên từng cây số" (!). Còn banner có lẽ tạm thế... tính sau.

Riêng 4 câu thơ KN chọn làm slogan - KN rất ưng ý và quyết định vẫn giữ nguyên. Sớm nay chị N.T.K.L có nhắc nhớ trong một comment nên KN muốn đưa lên trong entry này như để thêm một lần KN cùng bạn bè đọc lại bài thơ GỌI EM và xin gửi kèm một bài cảm nhận nho nhỏ của Phan Thanh Hà - một người bạn online của KN từ năm 2005 trên một diễn đàn mà KN đã từng sinh hoạt.

GỌI EM là bài thơ KN viết từ những năm ấy. Có thể nói đó là bài thơ KN tâm đắc hài lòng và yêu thích nhất trong số những bài thơ KN viết về đề tài tình yêu về biển... Nhân dịp thay temp mới KN xin trân trọng gửi tới các chị các anh và các bạn... bài thơ này!


GỌI EM

Khải Nguyên


Anh gọi tên em với nỗi nhớ ước ao
Trong tiếng gió thét gào tan giữa sóng
Biển và anh ngàn đời trông ngóng
Kiếm tìm em qua lớp lớp sóng xô

Anh gọi em như con sóng vỗ bờ
Để biết được tận cùng cơn khát
Về đây em mà nghe biển hát
Lời yêu thương - lời anh đấy - ngọt ngào

Khi mặt trời chìm anh gọi nắng lên cao
Khi mặt trời lên anh gọi hoàng hôn xuống
Để em hiểu nỗi lòng trống vắng
Của anh và biển đấy khát khao em...




CẢM NHẬN CỦA PHAN THANH HÀ

GỌI EM - mới nghe cứ tưởng như chỉ sẽ phát ra âm thanh ơi ới của đời thường mà vốn dĩ đã là một thói quen của con người. Nhưng không Khải Nguyên đã dẫn dắt người đọc vào nỗi nhớ nhung vô bờ một "nỗi nhớ ước ao" mạnh mẽ mà tha thiết. Thơ KN là vậy - luôn dùng những từ ngữ sâu sắc ẩn chứa bao nhiêu là điều mới mẻ bên trong và đôi khi hơi khó hiểu (?! - ít ra là đối với tôi!?). Người ta nói Thơ là Hồn của tác giả điều đó quả không sai. Đọc thơ của KN cũng như khi tiếp chuyện với tác giả tôi luôn cảm thấy có điều gì đó cuốn hút có điều gì đó khiến mình phải suy nghĩ...


Anh gọi tên em với nỗi nhớ ước ao
Trong tiếng gió thét gào tan giữa sóng
Biển và anh ngàn đời trông ngóng
Kiếm tìm em qua lớp lớp sóng xô


Vậy là cô gái ấy đã xa thật xa chàng trai. Vì nhớ nên chàng trai đã không kìm nén được cảm xúc "nhớ" của mình và cất tiếng gọi. Tiếng gọi đầy yêu thương và nhung nhớ; có gì đó mãnh liệt hơn cả tiếng gió thét gào của biển. Nhưng có lẽ cô gái ấy vẫn không nghe thấy nên chàng trai mới khắc khoải thổ lộ "biển cùng anh ngàn đời trông ngóng/kiếm tìm em qua lớp lớp sóng xô". Nghe như quá vô vọng và hư ảo trong sự kiếm tìm ấy... Có sao đâu yêu mà - nên dù chỉ còn chút hy vọng nhỏ nhoi thì chàng trai vẫn không bỏ cuộc. Bởi vậy nên mới có thêm 2 câu thơ bày tỏ:


Anh gọi em như con sóng vỗ bờ
Để biết được tận cùng cơn khát


KN thật tinh tế khi dùng những lời lẽ ví von đầy cảm xúc mà chân thật:


Về đây em mà nghe biển hát
Lời yêu thương - lời anh đấy - ngọt ngào


Biển hát đấy yêu quá đi những câu thơ chân thật và hồn hậu này. Lời chàng trai như lời biển hát - "Về đây em" - chàng trai gọi bây giờ không chỉ mang tâm trạng nhớ mong nữa mà còn thêm sự cuồng nhiệt đắm say và khát khao. Nỗi khao khát để mong được gặp lại người mà mình yêu để nói cho cô nghe "lời yêu thương ngọt ngào"...

Có cô gái nào khi đọc khổ thơ cuối cùng của KN mà không cảm động không nhỉ? Chắc chắn là không rồi!:


Khi mặt trời chìm anh gọi nắng lên cao
Khi mặt trời lên anh gọi hoàng hôn xuống
Để em hiểu nỗi lòng trống vắng
Của anh và biển đấy khát khao em...


Vì yêu - chàng trai đã muốn làm tất cả để người mình yêu hiểu được tấm chân tình mà mình dành cho cô ấy. "Khi mặt trời chìm" anh "gọi nắng lên" khi "mặt trời lên"  mà anh "gọi hoàng hôn xuống" cơ mà. Tuy chông chênh lắm trong hành động nhưng tất cả là bởi "anh yêu em" mà thôi! Mà đâu riêng anh biển cũng được KN đưa vào để nhớ: Biển mà biết khao khát ư? Đó chỉ vì chàng trai muốn cho cô gái hiểu nổi lòng khao khát trong sự trống vắng ấy. "Biển như vô tri mà còn vậy huống chi anh - yêu cô thật nhiều!".

Tôi cảm thấy lạ: nguyên bài thơ không có 3 chữ để diễn đạt tình yêu mà người đời thường dùng "Anh Yêu Em" mà sao cả bài thơ vẫn toát lên tình yêu mãnh liệt đến thế!? Thế mới nói KN đã rất tài tình khi đem hình ảnh cụ thể để diển đạt những cảm giác tâm trạng thật của con người vào thơ. Bài thơ vẫn còn đó âm thanh "Gọi Em" của chàng trai vẫn nhớ và khắc khoải lăm lắm. Tuy kết thúc bài thơ chưa cho thấy cô gái và chàng trai được bên nhau nhưng với bấy nhiêu đó cũng đủ cho ta thấy một mối tình thật tha thiết đáng yêu...

Bài thơ đã tạo được sự đồng cảm đồng điệu với người đọc thơ - đi vào lòng người lắm Khải Nguyên à. Mong là được đọc thêm nhiều bài thơ HAY và THẬT của KN nữa nhé!

More...

CHÕNG TRE - một tản văn hay

By

 


Ảnh minh họa (sưu tầm trên net)

CHÕNG TRE
Huỳnh Kim Bửu

Đồ dùng trong nhà nông thôn gần gũi với giường phản võng còn có cái chõng. Chõng làm bằng tre cho nên thường được gọi là chõng tre.

Cũng có cái chõng khung gỗ nhưng không phổ biến. Chõng tre kích thước nhỏ gọn (bề rộng vừa bằng đôi vai bề dài vừa bằng chiều cao của người nằm chõng). Chõng không để nằm mà chủ yếu để ngồi chơi hóng mát dùng trà chủ nhân ngồi tiếp ông khách hàng xóm vẫn siêng đến chơi nhà... Chõng tre không trải chiếu trải vạc thôi. Vạc làm bằng thanh tre cật bện liên kết lại bằng sợi mây. Dùng lâu chõng mỗi ngày mỗi láng lên nước. Chõng tre không bỏ gối bông gối rơm thớ lỡ muốn nằm thì có sẵn đầu chõng cái gối săng (làm bằng khúc gỗ đặc) hoặc gối bện mây. Nằm gối săng gối mây sạch vì không dính được giọt mồ hôi và nó đồng bộ với cái chõng phơi trần không trải chiếu.

Làm cái chõng tre không mất công mấy. Có sẵn vài cây trảy ngoài bờ tre năm sợi mây để sẵn trên gác bếp là bác nông dân nào (không cần tay thợ) cũng làm được một cái chõng tre 1 ngày là xong. Chõng tre có bán ngoài các chợ trong cửa hàng đồ vật dụng gia đình làm bằng tre mây với giá rẻ. Dù được tính chân quê tiện lợi là vậy nhưng đa số người nông thôn thời nay không còn ưa chuộng cái chõng tre nữa người ta thích hơn cái ghế xích đu giường xếp khung INOX hoặc khung sắt sơn tĩnh điện. Họ bảo bây giờ ở nhà bê - tông nền gạch bông tường sơn trắng phòng nào cũng đặt ti - vi bộ máy tính nó không còn chỗ cho chõng tre giường tre thô sơ ộp ẹp.

Chõng tre có vị trí ở trong các nhà tranh vách đất. Cái nhà tranh vách đất đó được kể từ túp lều tranh che nắng mưa đến ngôi nhà ba gian hai chái - năm gian hai chái đến nhà khung gỗ chạm trổ có tên gọi nhà lá mái (nhà sang nhất ở nông thôn thời xưa)... Trong những mái nhà đó chõng tre không đặt ở nhà trên nhà dưới cũng không đặt ở nhà buồng mà thường đặt ở nhà cầu nối nhà bếp hiên lai ở trước nhà.

Nhiều chủ nhà là người khá giả treo ở hiên lai mành sáo tre giò lan trồng ở chỗ giọt nước bụi hồng tường vi bụi bông trang trắng...Và cũng đặt ở hiên cái chõng tre. Mỗi sáng sớm chủ nhà thức dậy đun ấm nước rồi ra trước hiên lai hái vài hoa tường vi nở trong đêm. Cho trà búp Đài Loan cho hoa vào bình rót nước sôi vào hãm giây lát là có được một bình trà ngon hảo hạng. Bưng kỷ trà tỏa hương đặt trên chõng ngồi ngó ra sân còn đặc sương mai uống trà với tâm thế người chào đón buổi bình minh thế là chủ nhân có được một bữa thưởng thức trà ngon sánh được với cái thú "Bình minh sổ trản trà" của người xưa. Những hôm chủ nhà được ông khách quý hàng xóm sang chơi thì cái thú uống trà kiểu đó được nhân lên gấp bội. Phân ngôi chủ khách mỗi người ngồi một đầu chõng tre kỷ trà đặt ở giữa rồi cùng "đối ẩm". Ngày dần lên sương dần tan nhường chỗ cho nắng mới và bình trà cuối cùng cũng đã nhạt ấy vậy mà không ai muốn đứng dậy rời chõng trà của mình.

Ở trong các nhà tranh vách đất sơ sài chật chội chõng tre thường được dùng như chiếc giường phụ. Tối đem chõng tre đâu với giường là có thêm chỗ nằm cho mấy thằng nhóc con có tật vừa ngủ vừa quẫy đạp; sáng ngày thức dậy đưa chõng tre ra chỗ cũ ngoài hè vậy là được rộng nhà. Chõng tre còn cơ động hơn nữa. Mùa Hè nóng bức chỗ nào mát (tỉ như bụi tre già cái nhà ngõ hứng ngọn gió nồm từ ruộng thổi lên) thì đem chõng tre ra đó ngồi chơi. Trong nhà tôi mấy anh em tôi ngồi chõng tre học từ Tiểu học cho tới Trung học mãi sau này ba mới sắm được cái bàn học bằng gỗ tạp cho thằng em Út. Ông Tú Kép làng Bình An ngồi nhà dạy học học trò cả tổng Háo Đức Thượng đến học đông tới mấy chục. Lớp học ông hằng ngày thầy đồ ngồi chõng tre giảng sách giảng đạo lý Thánh hiền học trò ngồi chõng tre lắng nghe sách nghe lời thầy giảng. Tới chừng đi thi hương ở trường thi Bình Định những sĩ tử này vác chõng vào trường thi cho đủ lệ bộ lều chõng. Khoa thi nào học trò ông Tú kép cũng có nhiều người thi đỗ. Hình như mọi việc trong gia đình tôi ba má tôi đều ngồi chõng tre để bàn bạc và quyết định. Có lần tôi nghe lỏm câu chuyện ba má ngồi chõng tre hỏi ý nhau để đưa ra quyết định gả chị Hai tôi cho anh Hiến cho bây giờ anh chị được hạnh phúc. Lần khác ba má ngồi chõng tre nói chuyện có tôi bắc ghế ngồi bên cạnh nghe hai người. Bàn một đỗi ba má nhất trí đem đi thục hai công cấy ruộng cho ông Hương hào Nhuệ để có tiền cho tôi đi học trên trường tỉnh.

Hình như trong các sinh hoạt của người quê tôi thường có mặt cái chõng tre. Chõng tre theo anh sĩ tử đi thi như đã nói. Chõng tre ra chợ Bồ Đề cho bà hàng gạo chị hàng cau ông Các chú bán nước chanh nước é... Những cậu học trò trường làng như tôi vẫn ra chợ Bồ Đề mua tập vở lọ mực tiểu thuyết Thủy Hử Thuyết Đường... bày bán trên cái chõng tre của bà hàng xén trong chợ. Ở quê tôi gặp đêm trăng gió mát có ông chủ nhà chỉ cần có vài khách mê tuồng đến chơi là có thể tổ chức được một đêm hát bội. Chủ nhà bỏ ra sân vài cái nong mấy cái chõng tre vây quanh nong là có được một cái sân khấu có chỗ cho khán giả ngồi xem hát. Thế là Tạ Ôn Đình Tạ Lôi Nhược Địch Thanh Trại Ba công chúa... lần lượt ra sân khấu (chỗ mấy cái nong) với đủ câu Nam câu Khách đủ điệu bộ kèn trống (bằng miệng) chỉ thiếu thương giáo hóa trang.

Ông lão Tư Đồ có cái miệng hay cười mủm mỉm cái tính thích chơi với lũ trẻ nhỏ còn cái bụng của ông được lũ con cháu ông thích gọi là cái kho chứa truyện cổ tích. Hằng ngày ông vẫn thường ngồi trên chõng tre trước hiên nhà mình chờ lũ con nít trong xóm tới chơi nghe ông kể chuyện đời xưa. Có những chuyện như Trầu cau Ăn khế trả ngàn vàng Tấm Cám... lũ nhỏ nghe ông Tư Đồ kể trước sau được cái thích thú gặp lại trong những trang sách giáo khoa mà chúng đang học.

Có những cuộc đời cứ gắn với cái chõng tre: Sơ sinh được mẹ ngồi chõng tre bế bồng cho bú mớm; ấu thơ được mẹ ngồi đất lót khăn êm cho nằm chõng tre để ru giấc ngủ; niên thiếu ngồi chõng tre ê a học bài; trung niên ngồi chõng tre bên vợ sau buổi cày đồng về; lão niên ngồi chõng tre phe phẩy quạt nan thường được đàn con cháu quấn lấy... 

Huỳnh Kim Bửu
Địa chỉ: Huỳnh Kim Bửu 162/32/18 Nguyễn Thái Học Quy Nhơn - Bình Định.
ĐT: 0958501562 - 056 3524406.


Ảnh minh họa (sưu tầm trên net)

CẢM NHẬN CỦA KHẢI NGUYÊN

Một tản mạn hay đáng để đọc và đọc thì nên đọc chầm chậm thôi vì vừa đọc nên suy ngẫm nên hình dung tưởng tượng; bởi chõng tre giờ còn không được nhiều người biết càng rất ít người đã từng hơn một lần ngồi ngả trên đó.

Có một chi tiết rất muốn bàn với tác giả: chõng tre thường hẹp đúng là bằng vai nhưng dài thì ít dài bằng tầm người nông dân thuần Việt (như cụ Đào Duy Anh thì người Việt xưa không mấy ai cao vượt ngưỡng 1m60). Chõng tre đa dụng và dùng để nằm nữa đấy chứ nhưng người nằm thường là con trẻ là đàn ông đàn ang là các cụ ông nằm gác chân chữ ngũ giữa buổi trưa hè đặt chõng dưới bóng mát vườn nhà hay ngoài sân gạch để ngắm trăng sao xem ông vua Thần Nông ngửa mình hay cúi; xem trăng đêm nay quầng hay trăng tán để lo việc ruộng đồng... tịnh ít gặp phụ nữ nằm chõng bởi phụ nữ Việt xưa kín đáo lắm chứ! Còn sĩ tử lều chõng đi thì thì phải nằm co nằm vừa đủ để ôm tráp và vì "đói nằm co" chứ có no đâu mà "nằm duỗi". Vì một lẽ nữa: người Việt vốn tằn tiện từ việc chi tiêu đến nết ăn nết mặc nết ở... để nết nằm trên chõng cũng chẳng đủ duỗi thẳng chân. Thương là thương cha ông mình cả đời bớt ăn bớt mặc để nằm co mà lo cho con cho cháu!

Chõng tre còn là thứ để các bà các cô các chị hàng nước hàng quà bày quả chuối rổ khoai đọi chè xanh tích nước vối để bán dưới gốc đa làng hay bên bến nước sông quê. Chõng tre rửa thật dễ và nhanh sạch nhanh khô; chỉ cần xách một tay ra cầu ao khỏa nhẹ dưới nước rồi gếch lên góc hè nước ráo đi bằng sạch.

Xin cảm ơn tác giả Huỳnh Kim Bửu. Đọc bài viết Khải Nguyên võ đoán tác giả chắc tuổi đã cao. Thật nhiều thông điệp thông tin hàm chứa trong từng câu từng chữ từng hình ảnh. Ước bên chiếc chõng tre làm hiện vật trong Bảo tàng tổng hợp mỗi tỉnh thành  phố và Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam có những bài viết hay như thế này để cháu con đọc mà thêm yêu quê hương   thêm trọng cha ông và biết sống tốt hơn.

Cảm ơn anh Mai Thìn!

More...

Câu chuyện nhỏ của em

By

 



Bắt gặp CÂU CHUYỆN NHỎ của một cậu bé học lớp 7 kể lại cho mẹ nghe và người mẹ ấy đã viết lên thành một bài thơ được đăng trên trang blog LAN PHƯƠNG KTV: tôi là chanhrhum nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11.

CÂU CHUYỆN NHỎ CỦA EM
Viết theo lời của con trai lớp Bảy.


Một buổi chiều
Mẹ bận làm nên đón em về trễ
Đứng dưới gốc cây bên cổng trường em đợi mẹ
Chợt thấy cô giáo em dắt xe đạp ra về.

Em lễ phép chào cô
Cô cười lại hiền từ
Rồi băn khoăn: "Sao em còn đứng đó?
... hay là cô chở em cùng về nhé?
"
- "Em cảm ơn cô mẹ em đón bây giờ"

Cô vẫn chưa đi cứ nấn ná chờ...
Vừa lúc ấy mẹ phóng xe ào tới
Cô mới an tâm đạp xe đi vội
Bóng cô khuất dần trong hoàng hôn.

Phố xá đã lên đèn đẹp như một bức tranh
Đi giữa dòng xe ồn ào nổ máy
Mà sao trong tâm trí em chỉ thấy
Hình ảnh cô giáo em tất tả đạp xe về!

Em mong con đường ngắn lại để vòng xe
Đưa cô giáo về nhanh với bữa cơm chiều đã muộn.

Qua trao đổi tôi được nghe chị kể: Ừ hôm ấy mình đến thì trời đã nhá nhem tối nên không thấy cô giáo đang đi vội vã phía trước. Trên đường về thấy cậu Út có vẻ suy tư mình hỏi thì hắn kể lại như vậy đó. Giờ thì cu cậu học lớp 10 rồi!

Xuất xứ bài thơ chỉ có vậy nghe chị kể cứ thủng thẳng nhưng tự nhiên chân chất. Lời thơ cũng thật mộc mạc giản dị rất đời thường. Tôi đọc thêm một lần nữa bài thơ ấy rồi đọc lại lời chị kể và hình dung: cậu bé 13 tuổi ngồi phía sau xe của mẹ vào lúc trời nhá nhem như thế nào có đối diện mặt nhau nhưng hẳn là hai mẹ con có những suy tư mà chỉ với những người thật hiểu nhau mới có thể đọc được ý nghĩ của người khác.

Câu chuyện bài thơ kể lại một tình huống có thật trong một khoảng thời gian không lâu chắc cũng chỉ tầm 5 đến 6 giờ chiều giờ tan ca cuối ngày vào thời điểm mà các bậc phụ huynh học sinh ai cũng vừa hết giờ công sở vội vàng đến trường để đón con. Nhưng hôm đó chị - mẹ cậu bé đến trễ. Cô giáo thường là ra về muộn hơn cô trò gặp nhau và chào nhau ngay cổng trường:

Em lễ phép chào cô
Cô cười lại hiền từ
Rồi băn khoăn: "Sao em còn đứng đó?
... hay là cô chở em cùng về nhé?"
- "Em cảm ơn cô mẹ em đón bây giờ"

Tôi không muốn dừng lâu để nhận xét về những lời cô trò đối đáp dù rất muốn vì đó là những ngôn từ chân chất thật đến từng lời nói cử chỉ ánh mắt nụ cười và cả những thoáng băn khoăn ngập ngừng thẩm thấu những lo toan của cô giáo và những rung cảm trước sự quan tâm của cô giáo dành cho mình của cậu học trò thật ngoan:

Cô vẫn chưa đi cứ nấn ná chờ...
Vừa lúc ấy mẹ phóng xe ào tới

Cái khoảnh khắc này thật vội người mẹ thì tất tưởi vì đã quá muộn cậu bé thì còn chờ gì nữa mà không ngồi lên phía sau xe. Còn cô giáo khi đã biết cậu học trò cuối cùng của mình đã an vị sau xe của phụ huynh mới là lúc cô an tâm để nghĩ đến mình cho mình và gia đình:

Cô mới an tâm đạp xe đi vội
Bóng cô khuất dần trong hoàng hôn
.

CÂU CHUYỆN NHỎ CỦA EM không chỉ dừng lại ở đó cái đẹp không chỉ hiện hữu trong ứng xử hành xử đối xử mà còn trong tâm thức của mỗi người. Mà ở đây là trong nghĩ suy của cậu học trò bé bỏng tuổi 13:

Phố xá đã lên đèn đẹp như một bức tranh
Đi giữa dòng xe ồn ào nổ máy
Mà sao trong tâm trí em chỉ thấy
Hình ảnh cô giáo em tất tả đạp xe về!


Tôi thử đặt mình vào cậu bé. Ngồi sau lưng mẹ cảnh ồn ào tất bật vội vàng của người xe phố xá. Trước em là những ngôi nhà đã rạng đèn; mẹ cậu hẳn là đang tập trung để chạy xe tiếng xe máy ô tô ồn ào vậy mà hình ảnh cô giáo em tất tả đạp xe về nhà cứ ám ảnh tâm trí. Tôi chú ý chi tiết chiếc xe đạp của cô giáo. Hẳn là nhà cô còn nghèo khó. Cậu bé và mẹ của cậu kể rất tự nhiên càng không có ý xoáy sâu vào điều này nhưng khiến độc giả để tâm tới và ngẫm ngợi nhiều lắm! Cô giáo nghèo mà vẫn hết lòng vì học sinh thân yêu cái tình người thì lớn thì giàu mà có tiền cũng chẳng thể mua được.

Câu kết của bài thơ cũng là ý nghĩ tình cảm trong suy tư của cậu bé:

Em mong con đường ngắn lại để vòng xe
Đưa cô giáo về nhanh với bữa cơm chiều đã muộn
.

Cô giáo Hằng An - bạn tôi có viết: Cậu bé nhà chị đáng yêu quá! Hình ảnh cô giáo và cậu học trò trong tình huống ở trước cổng trường đều rất đẹp. Đẹp hơn khi được chị ghi lại bằng một bài thơ hay với những ngôn từ giản dị rất đời thường. Tháng 11 bài thơ là câu chuyện được kể lại này hay hơn nhiều những bài thơ ca ngợi thầy cô mà em được biết. Em cảm ơn chị về bài thơ cảm ơn cả cậu bé nhà chị nữa!

Quả là như thế! CÂU CHUYỆN NHỎ CỦA EM là một bài thơ hay có xuất xứ thật đẹp và cảm động; bình dị mà sáng láng tình cô trò. Đẹp bởi câu chuyện ấy diễn ra rất tự nhiên trong cuộc sống đời thường. Tôi biết và tôi tin: còn nhiều những ứng xử đẹp như thế tồn tại trong môi trường giáo dục hiện nay trong quan hệ cô trò nhà trường - gia đình và xã hội.

Vẫn biết hiện thực cuộc sống còn nhiều những câu chuyện không hay về quan hệ thầy trò nhưng chúng ta đã có và phải có niềm tin ở chính cuộc sống này. Đừng vì những chuyện không vui chưa hay chưa đẹp mà đánh mất niềm tin vào sự nghiệp vào nghề vào những điều tốt đẹp trong tâm thức mỗi con người trong đó - mỗi chúng ta đều phải có trách nhiệm.

Bản thân tôi tôi đã từng viết "Làm gì để giải cứu niềm tin". Hôm nay đọc lại bài thơ này tôi có thêm một bài học cho riêng mình: bài học về sự tự củng cố niềm tin củng cố đức tin mà trong tôi đã từng không ít lần bị chính tôi gặm nhấm.

Tôi thầm cảm ơn cậu bé học trò học lớp 7 tuổi 13. Tôi cũng thầm cảm ơn người mẹ của em đã bảo ban dạy dỗ em biết sống và biết nghĩ theo đúng đạo làm trò làm con ngay từ khi em còn nhỏ tuổi. Em có tâm hồn đẹp tình cảm đẹp đó là nền tảng là bệ phóng. Tôi sẽ học em điều đó.

Qua CÂU CHUYỆN NHỎ CỦA EM tôi thêm mến trọng những người thầy người cô cứ lặng lẽ miệt mài với sự nghiệp trồng người; mến trọng và nâng niu hai chữ: sư phạm mà ở đó tính mô phạm được thể hiện một cách đầy đủ nhất.

Tôi đọc ở đâu đó có một bài thơ viết: "làm thầy ngày nay thật khó". Vâng cũng có thể là như vậy lúc này lúc khác; chỗ này chỗ kia; không ít người đã và đang nghĩ thế cho là thế! Nhưng không hoàn toàn là vậy! Cuộc sống là do tự mình quyết định. Cái "tầm" thì cao tôi chưa bàn đến nhưng biết chọn một lối sống với cái "tâm" trong sáng thì lòng thanh thản thanh bạch thanh cao. Bên các thầy các cô còn nhiều lắm những tấm lòng như cậu bé kia: giản dị đời thường mà
sáng trong đọng mãi:

Em mong con đường ngắn lại để vòng xe
Đưa cô giáo về nhanh với bữa cơm chiều đã muộn.

More...

Làm anh khó lắm

By

 


Harry thật hào phóng khi đưa ngón tay cho em Charlie... cắn. Vớ được "món khoái khẩu" Charlie nghiến nhiệt tình khiến Harry đau phát khóc. Dù thế cậu vẫn tỏ ra rất "đàn anh" không đánh em chỉ giận dỗi tí chút: "Charlie làm thế đau lắm đấy! Charlie vẫn còn đau đây này!".

Đoạn phim vui nhộn này giữa hai anh em đã khiến HarryCharlie trở nên nổi tiếng đến mức mà một năm sau đó hai anh em: Harry (4 tuổi) và Charlie (gần 2 tuổi) còn được lên phỏng vấn trên show truyền hình của Richard và Judy. Ai cũng tỏ ý khâm phục "ông anh lớn" Harry bị cắn đau thế mà Harry vẫn cười "độ lượng" với em được cơ mà!











 

More...

Aaaaaa...... H1N1

By

 


Vội đi làm nên chả thấy cí hình nào khả dĩ
Hãy coi như Khải Nguyên còn bé tí hihi...

 

Anh lại ốm rồi em
Cứ cúi gập mình để ho chỉ vì lo đứt ruột
Như thế cảm giác quặn ruột
Biết đâu tắc tự... thì xong.

Bực ghê giá có ông thợ rèn trong câu chuyện cổ tích để mong
Đưa tiền đặt ông ta làm một cái cổ họng khác
Cái này ngứa...
Và cứ mỗi sáng ngủ dậy là bắt đầu ngày mới
bằng một tràng ho thay cho động tác thể dục toàn thân và tập cả ruột
Cứ động nói là ho dồn dập
Cổ họng bỏng rát... đau.

Thím đưa thuốc anh đã uống đủ liều
Cí mùi ghê ghê rất sợ
Uống xong một tiếng rồi vưỡn... ợ
Ngang tra tấn cực hình ghê!

Hà Nội đầu đông mong có người mặc áo len để khoe
Còn anh thì hệ lụy
Hậu quả của chất ngất những năm phì phèo... thuốc lá
Khói mịt mù cùng với cà phê phin.

Giá người yêu ở gần chắc anh sẽ ngoan
Không hư để bây giờ không phải lo thay cổ họng
Mỗi lần không ngăn được trận ho là trong lòng lại ngóng
Có người ấy ở bên mình chắc sẽ... ngon.

Nửa chai mật ong sáng tối ngậm đã đi tong
Chuyển sang dầu gừng gió
Vậy mà cái họng vẫn làm anh khổ
Biết đâu "hát một" thì... xong.

Thơ viết về ho mà cứ lòng vòng
Tại vì những trận ho cứ chen ngang giữa dòng em ạ
Thôi cứ lưng tròng làm thơ kiểu ấy nhá
Lại hay.

More...

Chúng mình cùng thắp lửa

By


 


Thôi em
Có thể đã tàn tro
Có thể chiếc lá khô ướt nhèm chẳng còn nhen được lửa
Lời người ta đã hứa
Theo gió... bay xa.
.
Có thể đêm nay nước mắt nhạt nhòa
Em ngồi tựa góc giường... nức nở
Căn phòng em ở
Trống vắng... mông lung.
.
Em hãy tin:
Ngày mai mặt trời sẽ lên bình minh sẽ làm ấm áp
Xua tan bóng đêm mỏi mệt
Khắp tinh cầu rồi sẽ tràn ngập ánh sáng
Và cuộc sống sẽ lại chan hòa... trong đáy mắt em.
.
Anh mong em gói lại những nỗi niềm
Cất đi xin đừng giở lại!
Nắm chặt đôi bàn tay ngày hôm qua còn trẻ dại
Sớm nay nắng ấm sưởi lòng em
.
Chúng mình cùng thắp lửa vừa nhen.

More...

Vườn dừa Bình Định

By

 


VƯỜN DỪA BÌNH ĐỊNH


Em sinh ở Tam Quan

Giữa miền Nam ruột thịt
Quê em dù xa tít
Em vẫn nhớ vẫn thương.


Nằm sát ở ven đường

Rừng dừa ngủ dưới nắng
Thân cây dừa mọc thẳng
Hắt bóng xuống bên đường.


Cơm dừa trắng và ngon

Xa ba năm vẫn nhớ
Em nhớ gian nhà nhỏ
Sáng ngọn đèn dầu dừa


Nhớ cả sớm cả trưa

Mẹ đứng xe từng sợi
Em ngồi bên em đợi
Vòng dây dừa cuộn nhanh


Khi mà nắng trưa tuôn

Ôm trái dừa em núc
Ngửa đầu uống ừng ực
Từng hớp nước dừa ngon


Em nhớ trái dừa tròn

Của quê em Bình Định
Bấm ngón tay em tính
Ngày trở lại vườn dừa.




Bút ký - Nguyễn Thế Tường


Chẳng phải khi không tôi lại lẩn thẩn chép nguyên si một bài thơ thuộc nằm lòng từ thời học cấp 1 (tiểu học) - những dòng ngũ ngôn đã lặn sâu hun hút vào bộ nhớ sâu hun hút vào ký ức tuổi thơ. Không cần văn bản gốc cũng biết được bài thơ ra đời sớm hơn nhiều ngày tôi cắp sách tới lớp: Tính đến nay đã tròn năm mươi năm. Hãy chú ý những câu thơ cuối:


Em nhớ trái dừa tròn

Của quê em Bình Định
Bấm ngón tay em tính
Ngày trở lại vườn dừa


Cuối năm 1954 đầu 1955 hàng vạn bộ đội miền Nam tập kết theo đó hàng nghìn học sinh cũng được sắp xếp vào học ở các trường miền Nam mở trên đất Bắc. Nhà thơ thay lời tâm sự của một học sinh quê ở Tam Quan - Bình Định hoài vọng về vườn dừa quê nhà. Và cái sự "Bấm ngón tay em tính" là chờ hai năm sau tổng tuyển cử thống nhất đất nước theo tinh thần Hiệp định Giơ-ne-vơ. Vậy mà không phải hai năm mà là hai mươi năm.

Mỹ Diệm xé Hiệp định Giơ-ne-vơ khóa tuyến hô hào "Lấp sông Bến Hải Bắc tiến!" Luật 10/59 lê máy chém khủng bố những người kháng chiến cũ. Vậy là bên ta đồng khởi Bến Tre chiến sự dữ dội ở Ấp Bắc Vạn Tường... Tháng 3 năm 1965 quân Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Đà Nẵng không quân Mỹ oanh kích tơi bời miền Bắc cuộc chiến chuyển từ "đặc biệt" sang "cục bộ" sát phạt ngang ngửa. Không còn ai ảo tưởng về tinh thần cái Hiệp định được ký hơn 10 năm trước bên hồ Giơ-ne-vơ của nước Thụy Sĩ xinh đẹp. Và những chú bé học sinh miền Nam trên đất Bắc cũng dần trưởng thành không còn lẩn thẩn đếm đốt ngón tay tính "Ngày trở lại vườn dừa" nữa. Mà muốn mau về với Tam Quan Bồng Sơn chỉ có một con đường một hành động: "Gác bút nghiên theo việc đao binh...".

Tháng 9 năm 1971 có một trung đoàn Hà Nội được thành lập như thể là con đẻ của Trung đoàn Thủ Đô thời chống Pháp. Đơn vị hơn 1.000 lính binh nhì này tất thảy là sinh viên nhập ngũ. Các trường đại học đóng lại một cánh cổng nhiều lớp sĩ số chỉ còn non một nửa. Sau ba tháng huấn luyện người ta chọn đúng 100 lính chuyển qua trường đào tạo lái xe tăng.

Lạ kỳ thay trong số đó gần một nửa nguyên là học sinh các trường miền Nam. Nếu được xin ghi công đầu cho số cán bộ khung huấn luyện các giáo viên trợ giáo lái xe tăng ngày ấy. Họ đã gắng sức vất vả đến nhường nào gò cho được 100 cái cá tính chưa tan mùi mực với mấy chục "trò miền Nam" quậy nổ trời chịu ép vào buồng lái. May thay trong nhóm lính viễn xứ ấy có một "đại ca" - mà với anh những sĩ quan tăng thiết giáp đã nghĩ ra được cái mẹo muôn năm trong binh pháp: "Dĩ độc trị độc".

Anh tên là Lê Tịnh Sơn. Danh tính của chàng trai 25 tuổi này có gốc gác từ Bồng Sơn quê cha Tam Quan quê mẹ. Đấy là một gã trai đã trưởng thành đầy đủ có đôi mắt rất sáng cái miệng móm rất giỏi võ từng thượng đài ra tay trấn áp các băng đảng ở Quảng Ninh Hải Phòng có lúc cự lại cả công an tự vệ khối phố. Tóm lại anh là tay giang hồ sinh viên mặc áo lính. Đổi lại Tịnh Sơn rất công bằng luôn giữa chữ tín làm trung gian hòa giải giữa quan và lính rất hiệu quả.

Tỉ như cái sự gác đêm lính nói: "Vẽ chuyện vào chiến trường hẵng hay. Ở đây chân núi Tam Đảo bình yên mắc chi ra lặn lội đêm hôm mất ngủ rét". Chỉ huy nói: "Gác đêm cũng là nội dung huấn luyện thao trường đổ mồ hôi - chiến trường bớt đổ máu". Tịnh Sơn nghiêng về phía chỉ huy trực tiếp cắt gác. Vậy là đêm phương Bắc rét quăn da lính tăng vẫn phải vén chăn cầm súng đi đổi gác. Có lần đại đội trưởng hứa thưởng thịt lợn sau lại đổi ý. Được Tịnh Sơn bật đèn xanh anh nuôi hồn nhiên bắt heo trong chuồng làm thịt. Lính được bữa "vần bánh chịu nặng" (ăn dồi lợn) thỏa thuê.

Tịnh Sơn sống mã thượng bao dung. Có đám ẩu đả ở đâu là anh tới can ngăn bên nào không nghe anh choảng liền. Ngoài giờ huấn luyện Tịnh Sơn chỉ mơ hai thứ: Nghe đàn ghi-ta và thơ. Đại đội có tay Hoàng Minh chơi ghi-ta rất khá còn tôi thuộc nhiều thơ. Tôi đọc anh nghe thơ lãng mạn 30-45 thơ Tố Hữu cả thơ Putskin Lécmôntốp... Nhưng chỉ đến khi hết vốn tôi đọc những bài thơ thuở nhỏ lại được anh đặc biệt thích thú. Anh bắt tôi chép vào sổ tay bài "Vườn dừa Bình Định" và một bài gì nữa có hai câu rất ấn tượng cũng nói về học sinh miền Nam trên đất Bắc: "Giọng lơ lớ Bồng Sơn/Pha đôi câu Hà Nội".

Nhiều lúc nghe thơ đôi mắt vốn rất sáng của anh bỗng tối lại buồn xìu. Cái miệng đã móm lại thêm méo xệch tay chân nhũn ra mềm oặt. Rồi tôi còn phải hát cho anh nghe. Đó là một ca khúc mà theo giới chuyên môn hiện đại thì nhạc rất dở mà lời vô cùng nôm na. Đại khái như vầy:


Miền Nam em dừa nhiều
Miền Nam em dứa nhiều
Miền Nam em xoài thơm
Miền Nam em khoai bùi


Chú ơi chú bao giờ bao giờ

Cho em hái dừa...

Dừa xanh xanh Bình Định
Đồng xanh xanh Tháp Mười
Tràm xanh xanh Hậu Giang
Là quê em ngoan cường...


Đó là lúc giữa hai lần lên buồng lái ngồi nghỉ ven bãi tập hoặc chiều sau giờ cơm cả bọn kéo nhau lên đồi cọ và Tịnh Sơn ra lệnh: "Ngồi im cả để nghe thằng Tường đọc thơ". Thú thực tôi cũng bắt đầu oải với những bài thơ anh chọn. Nhưng một lần cũng vào buổi chiều thanh bình lắm tôi đang ngân nga với cái câu:


Ôm trái dừa em núc
Ngửa đầu uống ừng ực...


Chợt nhận ra cái đầu lép của Tịnh Sơn cứ cúi cúi xuống thấp hơn nữa. Giật mình tôi nghiêng mặt nhìn lom lom bất ngờ biết anh đang khóc những giọt nước mắt lăn dài trên gò má đã gội nhiều gió sương bụi đời. Rồi đó anh ngẩng lên chùi nước mắt văng tục một câu chữa thẹn: "Đ. Má! Có gì đâu mậy?".

Ôi! Tịnh Sơn và những thanh thiếu niên miền Nam trên đất Bắc. Các anh có vết thương lòng rỉ máu suốt 20 năm.

Những tháng ngày nhọc nhằn mộng mơ và xủng xoảng sắt thép ấy rồi cũng qua nhanh. Quảng Trị đang đỏ lửa mùa hè chúng tôi hối hả hoàn thành các khoa mục lái thi cấp 1 rồi tất tưởi đánh xe về đơn vị bổ sung cho các chiến trường. Chiến tranh muôn nẻo còn kéo thêm ba năm nữa giải băng xích mới cuốn tới tận cổng Dinh Độc Lập. Trong số 100 lính tăng ngày ấy chừng hai chục thằng nằm lại rải rác đâu đó. Thằng ở Buôn Ma Thuột đứa ở Nam Bộ ở Lào. Nhiều thằng ở Quảng Trị Xuân Lộc. Có đứa hy sinh sáng ngày 30-4 ngay cửa ngõ Sài Gòn. Thằng Nguyễn Tự Chính người Khánh Hòa đẹp trai như tượng hy sinh chiều 30-4 ngay trên quê hương khi xe hắn chỉ chạy chệch ra ngoài vệt đường mòn 1 gang tay cán phải mìn chống tăng. Lại có thằng Tân Quậy trời gầm vào Nam lập chiến công thế quái nào lại bỏ xe đi cưa gái gặp hôm mưa giông bị... sét đánh suýt nữa không được suy tôn liệt sĩ. Nhiều đứa cháy trong xe thành khói bay lên trời. Hòa bình rồi miếng cơm manh áo gắt gao quá. Quê hương tứ tán bốn phương trời. Biệt tin nhau suốt 30 năm...

Mùa xuân năm 2005 một ngày tôi tới Nha Trang dự Đại hội nhà văn miền Trung bỗng nhận một cú phôn qua di động: "A lô mày đang ở đâu đấy? Nha Trang hả? Trời đất thích quá nhỉ? Này lão Tịnh Sơn đang ở Nha Trang đấy làm gì a sống chứ làm gì! Hắn vẫn sống già lắm rồi mày nhớ ngày trước tụi mình gọi hắn là Tịnh già không? Để tao tìm số điện thoại bàn của lão ừ không có di động nghe nói lão cũng nghèo đây rồi 058..."

Tôi hẹn Tịnh Sơn gặp ở cổng chợ Đầm nay đã gọi là Trung tâm Thương mại Nha Trang. Lão hỏi qua điện thoại: "Mày ăn mặc kiểu gì để tao còn nhận biết ốm hay mập? Dáng quan hay lính?".

Ôi! Tịnh Sơn ơi làm gì có dáng quan hay lính mập hay ốm? Anh em mình năm xưa thế nào thì nay gặp nhau cứ vậy thôi. Có điều già hết rồi. Chiến tranh bom đạn ăn một phần miếng cơm manh áo mẹ già con dại vợ cuồng bạn phản đủ thứ bà dằn ước chừng làm tâm hồn vặn vọ đi. May trái tim yêu vẫn còn nguyên vẹn vẫn nồng nàn. Tịnh Sơn đại ca ơi! Đến đi đến chợ Đầm em đang đứng đây không phải một thằng lính tăng 20 tuổi mà là một lão già gàn dở trên 50 mươi. Đến đi để em sẽ đọc cho anh nghe câu thơ:


Em sinh ở Tam Quan
Giữa miền Nam ruột thịt...


và hát nữa hát rằng:


Dừa xanh xanh Bình Định
Đồng xanh xanh Tháp Mười
Tràm xanh xanh Hậu Giang...


Cái ca khúc rất dở mà sao cứ cất lên là anh lại khóc anh nhớ không hỡi người đàn ông can trường mà khốn khổ của vườn dừa Bình Định năm nao...


(Tháng 4/2005 - Theo "Văn nghệ trẻ")

More...

Những câu chuyện lay động từ cát

By

 


Những câu chuyện lay động từ... cát (sưu tầm)

Vẽ tranh bằng cát thể hiện sự tài hoa của đôi bàn tay nghệ sĩ. "Tuổi thọ" của các tác phẩm này rất ngắn ngủi nhưng vẫn có sức lan tỏa khi được ghi lại và đăng trên các website chia sẻ video.

Nghệ thuật tranh cát (sand animation) xuất hiện từ lâu nhưng bắt đầu được cộng đồng mạng chú ý khoảng giữa năm 2009 khi Kseniya Simonova 24 tuổi người Ukraina trở thành hiện tượng mới trên YouTube.

Cô gái sinh năm 1985 này giành giải nhất cuộc thi tìm kiếm tài năng Ukraine s Got Talent khi dùng cát để kể câu chuyện cảm động về cuộc sống của người dân trong Thế chiến thứ hai. Người xem rơi lệ với những cảm xúc đan xen khi thấy đôi uyên ương hạnh phúc bên nhau dưới bầu trời sao máy bay địch xuất hiện khuôn mặt cô gái đang khóc em bé trong nôi và người phụ nữ mỉm cười hình ảnh người góa phụ già nua và đài tưởng niệm liệt sĩ vô danh...

Đoạn video thu hút hơn 6 triệu lượt xem chỉ tính riêng trên YouTube. Nó đặc biệt còn vì đây không phải clip bằng tiếng Anh.

Cuộc sống thời chiến qua bàn tay khéo léo của Kseniya Simonova.

"Bạn không cô đơn vì luôn có những người giúp bạn vượt qua khó khăn và đau khổ..." là thông điệp tác phẩm You ve Got a Friend của nghệ sĩ Ilana Yahav sáng tác năm 2009.

Năm 2008 Ilana Yahav thực hiện tác phẩm Love mà nhiều người phải trầm trồ: "mỗi khi bà xóa những gì vừa vẽ một hình ảnh khác đẹp hơn đáng kinh ngạc hơn lại xuất hiện".

Lấy cảm hứng từ bản concerto Four Seasons của Vivaldi nghệ sĩ người Hungari Ferenc Cakó vẽ lên bức tranh bốn mùa trong năm.

More...

Tôi muốn mang Hồ Gươm đi

By

 


TÔI MUỐN MANG HỒ GƯƠM ĐI
Nhạc: Phú Quang
Lời: Trần Mạnh Hảo

Sao hồ Gươm biết tôi chia xa?
Mà run run cho từng bóng cây nhòa
Mà im im lặn hết ngàn tăm cá
Mà thở chiều lên khắp cỏ hoa.

Gió níu hoàng hôn xuống tận giấc mơ
Cổ Thành xưa ngơ ngẩn lá thu mưa.
Nhờ dòng sông gửi chút tình xa vắng
Mượn Hồ Gươm gọi nắng từ trời xanh.

Tôi muốn mang Hồ đi trú đông
Nhưng làm sao mang nổi được sông Hồng.
Làm sao gói nổi heo may rét
Thôi đành để hồ cho gió bấc trông.

Sao Hồ Gươm biết tôi ra đây?
Mà trùm yêu thương lên bóng vai gầy
Mà lau mắt tôi bằng ngàn con sóng
Mà thả trời xanh xuống trên từng nhánh cây.


 









TÔI MANG HỒ GƯƠM ĐI

Trần Mạnh Hảo

Sao Hồ Gươm biết tôi chia xa?
Mà run cho mọi bóng cây nhòa
Mà im im hết nghìn tăm cá
Mà thở chiều lên khắp cỏ hoa?

Gió níu hoàng hôn xuống đáy tranh
Lá rụng trời xao động cổ thành
Đổi dòng sông gửi hồn ngưng đọng
Mượn hồ trả kiếm lại trời xanh

Tôi muốn mang hồ đi trú đông
Mà không khiêng vác được sông Hồng
Mà không gói nổi heo may rét
Đành để hồ cho gió bấc trông

Sao Hồ Gươm biết tôi ra đây?
Mà thương ôm bóng kẻ lưu đày
Mà lau đôi mắt tôi bằng sóng
Mà cả trời kia xuống hết cây...

Hà Nội 1998

More...

Tháng Mười Hà Nội

By



Anh vẫn về kịp tháng Mười đấy em!
Hà Nội mưa bay lành lạnh trong sương sớm
Xào xạc gió lay Đông vừa chớm
Sắt se lòng cho ai nhớ... ai.

Con đường đã quen hôm nay bỗng dài
Hình như Thu cứ níu chân anh chầm chậm
Mưa bụi làm mờ mắt kính
Hay chút chạnh lòng vì ai đó... giận - thương.

Lạ kỳ chưa!?
Tháng Mười anh đi giữa phố phường
Thu cứ dùng dằng mà Đông chưa chịu về qua đường ngang ngõ tắt
Để câu thơ anh cứ chơi vơi lay lắt
Như chiếc lá vàng chấp chới... ngả nghiêng rơi.

Hà Nội tháng Mười nỗi nhớ đầy vơi
Như anh nhớ em như Hà Nội cuối tháng Mười mà Đông chưa về lại
Để ai buồn thương ai nhớ ai tê tái
Làm trời đất cứ sụt sùi con phố lạnh... mà thương.

Hoa sữa vô tình ngào ngạt tỏa hương
Đông dè chừng chờ Thu đi...
... hay níu kéo Thu rồi lẳng lặng nhường nhau để tháng Mười ngẩn ngơ day dứt
Cho anh thấp thỏm đợi chờ... một ai đó rất quen.

Ừ thôi rồi cũng sẽ qua tháng Mười
... chỉ nỗi nhớ em - anh cùng tình yêu hai đứa mình... ở lại
Mặc cho Đông giận hờn cứ đứng bên kia con đường vời vợi
Hà Nội tháng Mười vẫn dịu dàng - tròn trịa lắm em ơi!

Những chiếc áo len đã thơm nồng mùi nắng đất trời
Chiếc khăn len em đan đã gút tròn nút cuối
Đông về đi thôi để em tôi làm duyên với nụ cười tươi rói
Vòng tay đón anh trong hơi ấm trao nhau

Tháng Mười Hà Nội nắng lên cho gió hát lao xao...



More...