Điều còn mãi (2/9/2010)

By



NHỚ VỀ HÀ NỘI
Sáng tác: Hoàng Hiệp
 
Biểu diễn: Hồng Nhung



MONG VỀ HÀ NỘI
Sáng tác: Dương Thụ
Biểu diễn: Trọng Tấn



HƯỚNG VỀ HÀ NỘI
Sáng tác: Hoàng Dương
Biểu diễn: Nguyên Thảo



NGƯỜI HÀ NỘI
Sáng tác: Nguyễn Đình Thi
Biểu diễn: Mỹ Linh



BÀI CA HÀ NỘI
Sáng tác: Vũ Thanh
Biểu diễn: Khánh Linh

More...

Bài thơ về tấm huy chương Fields

By



Tôi biết Ngô Bảo Châu là giáo sư
Là người Việt Nam đầu tiên
Người châu Á thứ hai giành giải Nobel toán học cao quí
Tấm huy chương Fields danh giá
Anh nhận đúng ngày 19 tháng 8 năm nay.

Tối biết ít nhất có hai người không muốn ồn ào thế này
"Cứ gọi tôi là thầy Văn Như Cương thôi nhé!"
Giản đơn như thế
Thất thập rồi thầy vẫn ngày ngày lên lớp truyền dạy cho các em.

Ngô Bảo Châu: "
Cứ gọi tôi là người nghiên cứu toán học đừng gọi giáo sư"
Giản dị khiêm nhường như bao người khác
Tôi yêu tin và trân quí các thầy hơn là bởi họ thanh tao đĩnh đạc
Với khoa học - không bao giờ - duy nhất một đỉnh cao.

Hãy đặt tấm huy chương Fields lên vị trí trân trọng trên giá sách kia
Hãy coi Fields như cuốn cẩm nang như cột mốc
Có thể bằng vàng cũng có thể là bạc
Nhưng tấm huy chương nào cũng có mặt trái của nước mắt của sức vươn...

Hãy coi tấm huy chương là động lực để vươn lên
Đừng bắt tất cả học sinh sinh viên nào cũng phải đỉnh cao mà chiếm
Con đường phía trước còn nhiều chông gai  
Còn nhiều tường rào thử thách buộc ta phải tự mình hoạch định
Vượt qua chính mình là những cam go.

Xin đừng đặt ra những đỉnh cao để muốn bắt các em phải chiếm lĩnh như Fields kia
Ngoài sức các em ngoài khả năng của thầy cô của nhà trường cha mẹ
Hãy răn dạy các em tiếp sức cho các em bước lên từng nấc thang cuộc đời
... và chầm chậm thôi nhé!
Vững vàng đừng quá vội để ngã......... đau.

Đọc lá thư Chủ tịch nước căn dặn các em mà lòng thấy nát nhàu
Bác Hồ đã dạy: "Tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình"
Đâu chỉ rạng danh
Duy nhất một đỉnh cao như Fields cơ chứ
Thế giới 53 nhà toán học của 15 quốc gia được nhận huy chương Fields thôi nhỉ?
Hà cớ gì... dạy các em phải chạy theo thành tích huy chương.

Thôi
Cứ căn dặn 
các em: hãy làm người công dân hữu ích bình thường
Nhắc các thầy các cô: "Tất cả vì học sinh thân yêu" mà gắng sức
Lá thư còn thiếu: "
Lời kêu gọi xã hội gia đình toàn tâm toàn lực
Vì một nền giáo dục đổi mới khởi sắc đi lên
".

Bài thơ về tấm huy chương... chỉ để gửi gắm nỗi niềm.


_____________________________________________________________________________
* Thư Chủ tịch nước nhân ngày khai giảng năm học mới (2010-2011): 

"Tôi mong các em học sinh sinh viên hãy noi theo các tấm gương học giỏi rèn luyện tốt đặc biệt là của Giáo sư Ngô Bảo Châu vươn lên chiếm lĩnh những đỉnh cao của khoa học góp phần phụng sự đất nước và làm rạng danh dân tộc Việt Nam".

More...

Thờ ơ... ... 1000 năm

By

 



Thôi em
Mặc kệ người ta lo chuyện nghìn năm
Chúng mình lo chuyện trăm năm thôi nhé!
Nghìn năm là 100 năm của ngàn đời có lẻ
Vời vợi nghìn trùng sao phải gánh hôm nay?

Thôi em
Chuyện trăm năm mình tính tháng tính ngày
Yêu nhớ thương... trao và nhận
Một ngày - không vô tận
Vô tận là nỗi nhớ em anh.

Một tháng - giận nhau mấy bữa lại làm lành
Hình như anh vẫn là người châm ngòi trước
Để khi dỗ em giản dị thôi mà chẳng cần cá cược
Anh - thủ thành em - ngọt lịm trong vòng tay anh!

Nghìn năm Thăng Long xưa nay là Hà Thành
Cha bảo: ở nhà biết kính trên nhường dưới
Ra đường đừng có bon chen...
Mẹ nhắc: ăn mặc đi đứng nói năng nhẹ nhàng
Giữ sao cho thanh và lịch...

Chỉ thế thôi mà hai đứa nhìn nhau cười khúc khích
Con cười đôi mắt cũng cười theo
"Ra đường đến trường đi chơi công viên con sẽ không vứt rác
Ba mẹ có yêu không nào?"
Ông bà mỉm cười cả nhà cùng hát
"Hà Nội mùa thu..."

Thôi em
Chuyện 1000 năm rồi cũng đi qua
Sẽ lại nghìn năm có lẻ
Rồi 2000 năm 3000 năm cũng kệ em nhé!
Đời ông bà cha mẹ chúng mình và con cái - ta tính chuyện: trăm năm.

 

More...

Ngày sinh con viết bài thơ dâng Mẹ

By

 

 

Hôm nay không là ngày giỗ mẹ
Nhưng con lại tìm về nơi góc khuất MẸ ƠI
Những vần thơ như nói thay lời
Những nốt nhạc như tiếng lòng con vậy!

Ngày sinh con hẳn mẹ vui biết mấy
Như mẹ cha con - người đã sinh thành
Tháng Chạp năm sau mẹ thành mẹ dưỡng sinh
Làm vợ bao năm mà chưa từng làm mẹ...

Bỗng nhiên có trong tay đứa trẻ
Ngằn ngặt khát đòi vì đầu trắng khăn tang
Con đã viết bao câu thơ cho 2 ba 2 mẹ dở dang
Bởi trước 2 mẹ 2 ba con vẫn là đứa trẻ.

Là thằng Khải Nguyên 30 năm rồi mà như còn bé
Ao ước vùi đầu vào lòng mẹ để được mẹ yêu
Thèm được ăn bát canh mẹ nấu lúc chiều
Đi làm về dựng xe tắm xong... là ngồi vào mâm gõ bát

Miệng huýt sáo vang vu vơ bài hát:
"
Yêu mẹ nhất nhà nhưng không bằng canh đầu cá nấu chua"
Mẹ mắng yêu: "
Thằng con ông - nó quá đáng chưa
Đã thế lần sau mẹ chỉ mua 2 nửa đầu cho 2 ba con cùng tranh ăn nhé!"

Ba cười nụ cười thật hiền khô... rồi nói:
"
Chồng con mà không yêu không quý
Hay để hàng xóm... chăm?!"
Cả nhà cười vui
Con như thằng bé hân hoan khi được chia quà bánh giữa đêm Rằm.

Giờ... mẹ đã đi xa...
Với ba và con trăng tháng nào cũng là vầng trăng khuyết
Ngày lễ Vu Lan con xin nhẹ nhàng cài lên ngực - hoa hồng tinh khiết
Trắng như màu trắng khăn tang.

Ngày sinh con năm nay có chút bẽ bàng
Ngẫm suy bao điều...
 mẹ ạ!
Con hiểu cứ buồn nhiều thì mẹ véo má
Như ngày con còn là chú bé con.

Vậy thôi đóa hoa tinh khôi như nhắc nhở con
Buồn thương lẹ làng cất vào một góc thật sâu trong tâm can mẹ nhỉ?
Hành trang cuộc đời con sẽ vẹn toàn tâm ý
Để 2 ba 2 mẹ luôn mỉm cười những lúc nghĩ về con.

Con xin dâng mẹ bài thơ nhân ngày lễ Vu Lan!


Hà Nội ngày 24/8/2010 (Vu Lan - Rằm tháng Bảy). 

More...

Ngày này... con nhớ mẹ.

By




Con nhmẹ.

 

 

More...

Hà Nội mùa thu mùa thu Hà Nội

By

 

 

 

 CÓ MỘT MÙA THU BÊN ANH

Khải Nguyên

 

Có một mùa thu dịu dàng bên anh 
Se se lạnh và gió hiu hiu thổi 
Có một điều làm anh không chịu nổi 
Tiếng ngọt ngào sâu lắng lắm mùa thu. 

Chút heo may hồ Tây thoáng sương mù 
Như ảo ảnh cho lòng ai thoáng lạnh 
Ai góp gió để đời thêm hiu quạnh 
Cho mắt ai buồn ngơ ngác cả... chiều thu.



 

More...

Một giọng hát hừng hực cháy đến độ sâu lắng nhẹ nhàng

By




NSND Y Moan mang "ngọn lửa Tây Nguyên" đến với Hà Nội

Tối 6/8/2010 tại Trung tâm biểu diễn nghệ thuật Âu Cơ (Hà Nội) Y Moan và những người bạn trong đêm nhạc "Ngọn lửa cao nguyên" đã truyền tình yêu cuộc sống cho khán giả.

Từ "Giấc mơ Chapi" cho đến "Ngọn lửa Tây Nguyên" "người ca sĩ của đại ngàn" cống hiến một giọng ca khỏe khoắn rực lửa với quãng ngân dài bao la. Ông không hề bộc lộ một phút đuối sức luôn tươi cười. "Lửa của anh Y Moan lớn quá nên các nghệ sĩ sẽ thắp thêm củi lửa vào cho nó cháy to thêm" Phương Thanh một ca sĩ khách mời nhận xét.

Có lẽ người nghệ sĩ đích thực là như vậy. Dõi theo Y Moan hát và chơi đàn trên sân khấu khán giả không thấy bóng dáng một con người đang phải chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo họ chỉ thấy một nghệ sĩ đã cất giọng lên là hát hết mình. Cho dù là Tây Nguyên hay Hà Nội dù giữa núi rừng hay đứng trên sân khấu Y Moan vẫn là Y Moan như Nguyễn Cường nói "Đêm nay là một bữa tiệc thịnh soạn đặc sản của Tây Nguyên".



Đêm qua cũng là đêm của những bài ca được thay lời. Xuất hiện trong đoạn phim ngắn giới thiệu bài "Trường ca Đam San" nhạc sĩ Nguyễn Cường bày tỏ: "Nếu được viết lại lời cho Trường ca Đam San  tôi sẽ viết: "Vì một bình minh - bình minh sương tan vì một trường ca - trường xa Đam San vì một giọng ca - giọng ca Y Moan".

Còn Phương Thanh ngẫu hứng hát "
Thanh muốn sống bên Moan trọn đời" khi đang cùng Y Moan Siu Black và tất cả ca sĩ khác trong đêm nhạc biểu diễn ca khúc quen thuộc "Anh muốn sống bên em trọn đời".

Nhạc sĩ Trần Tiến có mặt trong hàng ghế khán giả. Cuối chương trình ông được các nghệ sĩ "dắt" lên sân khấu cùng biểu diễn. Nhạc sĩ nói: "
Thấy em nó hát hay quá thì lên góp vui thôi. Đến đây lại thấy bài của mình (Giấc mơ Chapi) được hát đầu tiên nên tôi càng phấn khởi".

"
Tôi nhớ cách đây nhiều năm rồi lần đầu tiên tôi gặp Y Moan. Nhạc sĩ Nguyễn Cường cùng với em nó đến chơi nhà. Hôm đó Y Moan mặc trang phục Êđê. Ấn tượng về Y Moan trong tôi mãi mãi là hình ảnh đó một chàng trai trẻ của Tây Nguyên" Trần Tiến kể.

Khi được hỏi về sức khỏe của người cha Y Moan con gái H Dresden nói: "Những ngày qua ba khỏe hơn. Trong những ngày luyện tập cho buổi diễn ba vui lắm". Cô cũng nói thêm: "Trong những lời nhắn mà khán giả để lại trong cuốn sổ lưu niệm của đêm diễn hầu hết chúc ba mau khỏe chúc đêm diễn thành công".

Mặc dù vậy khi khán giả đồng loạt đứng lên vào cuối buổi diễn và yêu cầu hát tiếp Y Moan đã không thể đáp lại. Nghệ sĩ phải nhanh chóng lui vào cánh gà để truyền thuốc. "Ba hiện giờ rất mệt buộc lòng phải xin lỗi mọi người" con trai cả Y Vol giải thích. Sau vài phút nghỉ ngơi Y Moan nói với con: "Đưa ba về!".

Phạm Mi Ly

 





 

More...

"Thấm" lắm KN ơi.

By



"Thấm" lắm KN ơi.

Như bao ngày sáng sớm nay tôi lại dạo net. Vnweblogs vẫn thế!

Trong mấy chục chủ đề mới kia tôi lướt qua có dừng chân có đọc và suy ngẫm có đọc rồi cười thầm có đọc và buồn lắt lay có... Tôi dạo qua những ngõ quen những ngôi nhà gianh tre mái lá mộc mạc giản dị mà chân chất tình thân; lầu son gác tía mà lặng lẽ như tờ; diêm dúa hào nhoáng mà ồn ào xô bồ ầm ĩ; những ngôi nhà xây bán vĩnh cửu khang trang tươi tắn... tất cả như những phục sức trang sức không chỉ để gợi cho tôi gương mặt tâm hồn chủ nhân mà còn giúp tôi hiểu thêm những nhóm bạn của chủ mỗi ngôi nhà vnweblogs. Tôi càng hiểu sâu sắc hơn những câu nói: "muốn biết bạn là người như thế nào hãy chỉ cho tôi bạn của bạn là ai."; "muốn biết bạn là người như thế nào hãy đưa tôi  xem những cuốn sách mà bạn ưa thích."; "để điểm tô cho nụ hồng buổi sớm mai chỉ cần một giọt sưong long lanh là đủ."; "thấy lấp lánh từ xa ấy là đồ trang sức; càng nhìn càng thấy sáng ấy là tri thức."...

Sớm nay cũng những bước chân trần tôi đi trên trảng cát dọc bờ biển vào một sớm mùa hạ như mỗi ngày... Nước biển ngấm vào cát xóa nhòa gianh giới giữa biển với bờ. Từng đợt sóng cứ òa vào đôi bàn chân tôi cát mịn mát lạnh khiến lòng tôi thư thái... Đôi ba lần da bàn chân nhói cộm dẫu không làm đau nhưng khiến tôi phải dừng chân ngoái lại để nhận ra vài chiếc vỏ ốc đã sứt vỡ nằm chỏng chơ vô hồn trên cát. Trên danh sách "Blogs sôi nổi nhất" kia tôi nhận ra đâu là dòng tên những người bạn viết đâu là dòng tên của đôi ba người "tự sướng". Té ra mình cũng là thằng tinh tế đấy chứ!? Trong danh sách "Chủ đề được góp ý nhiều nhất" kia tôi cũng nhận ra những vấn đề những sáng tác đáng để luận bàn xôm tụ trao đổi... Nhưng cũng không ít những chủ đề được viết từ những comment reply của chính chủ nhân dù khi tra IP thì có khác nhưng... net mà đa dạng hóa đủ loại hình dịch vụ thông tin và nhiều người cũng dư thừa thời gian để tự mình đứng trước gương cả ngày mà múa may quay cuồng mà "tự sướng"...

Sớm nay tôi nhìn xéo qua mục NHỮNG CHỦ ĐỀ ĐƯỢC QUAN TÂM. Góc này tôi nhận ra: nằm ở danh sách cuối cùng với 212 lượt người đọc bắt gặp bài của Thầy - một người ở độ tuổi bậc cha chú vậy mà tôi gọi là Anh như bao người trong cộng đồng net nhỏ xinh này - nhưng với lòng kính trọng!

CHỢT NGHĨ ĐẾN KHUẤT NGUYÊN là chủ đề ấy của thầy tôi người Anh: Lưu Vỹ Bửu. Tôi nhấp chuột và chầm chậm vào trang viết: Một bài thơ một comment một reply. Đó là bài thơ thầy viết đầy chiêm nghiệm giữa Tết Đoan Ngọ - cái ngày mà ai cũng thường chú chăm đến ăn uống nhậu nhẹt... Vậy mà thầy nhớ đến một người: đã sống
từ mấy nghìn năm về trước đã trẫm mình xuống dòng sông Tương để tỏ rõ lòng trung trinh trước đại sự nhiễu nhương... một người đã từng "không chịu đem cái thân trong sạch mà để cho vật dơ bẩn dính vào mình": KHUẤT NGUYÊN.

Bài thơ này tôi đã đọc giờ vẫn muốn đọc lại rồi lại vẫn thèm đọc thêm:


CHỢT NGHĨ ĐẾN KHUẤT NGUYÊN

Thiên hạ đục mình ông trong
Thiên hạ say mình ông tỉnh
Ông hoá thành hư không
Ôm hận tình thiên cổ.

Tôi hậu nhân nhờ nhờ cơm rượu
Trong đục như thuỷ triều
Buồn vui như mộng dữ
Tỉnh say nắng sớm mưa chiều.

Ai tấu khúc ly tao mà chiều nay gió nổi
Bờ bãi nào đẫm ướt trái tim yêu
Gieo trầm luân vào mộng đời oan nghiệt
Cát bụi rồi chưa hết cuộc phiêu diêu.

Tôi hậu thế nhìn ông bằng máu đỏ
Bằng thương đau mọc giữa hỗn mang người
...

LƯU VỸ BỬU
Đoan Ngọ Canh Dần.


Cái comment của tôi bình thường như chính con người tôi mà KN bao lần vẫn viết: Khi số đông lo "giết sâu giết bọ" bằng trái cây vịt cỏ... có một người lặng lẽ tìm về Khuất Nguyên từ thuở TCN. Như thế liệu có là trong giữa đục là tỉnh giữa say là đau nỗi đau nhân tình thế thái?

Bài thơ đầy chiêm nghiệm. Hay! Đọc một lần thấy thích
đọc hai lần thấy yêu đọc thêm một lần nữa rồi suy ngẫm... thấy mến phục!

Ai tấu khúc ly tao mà chiều nay gió nổi
Bờ bãi nào đẫm ướt trái tim yêu
Gieo trầm luân vào mộng đời oan nghiệt
Cát bụi rồi chưa hết cuộc phiêu diêu

Tôi hậu thế nhìn ông bằng máu đỏ
Bằng thương đau mọc giữa hỗn mang người.

-------
Ước một lần được đứng trước sông Tương
Cảm nhận lòng mình trước cơ man nước chảy
Dòng sông mở nhận về - Khuất Nguyên ngày ấy
Tự hỏi lòng mình... là đục hay trong?


[góp ý]| Viết bởi Khải Nguyên | 17 Jun 2010 05:16


Còn thầy thầy thường dành cho tôi những lời bình dị mộc mạc nhưng ân tình.. Tôi nhận ra thầy là một người Thầy người Anh kín đáo và sâu sắc kiệm lời mà điềm đạm ngẫm suy bằng chính ý nghĩ của riêng mình. Thầy tự mình.

Khải Nguyên mến
Mấy hôm nay bận việc và mạng chập chờn không vào được. Cám ơn KN đã ưu ái mình.
Nói vậy chứ Đoan Ngọc năm nay mình cũng được hưởng đủ thứ quà từ quê nhà gửi vào. "Thấm" lắm KN ơi.
An lành nhé KN.


[góp ý]| Viết bởi Lưu Vỹ Bửu | 18 Jun 2010 11:55


"Thấm" lắm KN ơi. Tôi hiểu thầy "thấm" nỗi đời. Thấm tình quê tình người mộc mạc như món ốc ruốc "Ba ngàn một lon" làm thầy ngồi bệt ngay xuống nền nhà để xuýt xoa hít hà món đặc sản quê hương cùng đám con cháu. Là tô mì Quảng ngày nay có lẫn trứng chim cút khiến thầy chạnh lòng khổ sở hướng vọng tìm về hương vị cũ của mì Quảng thuở xa xưa. Bù lại món bánh bèo món khoai chà mang vị hương đồng gió nội của tình quê hơn hẳn những "sơn hào hải vị" nơi đất khách... làm thầy quay quắt yêu quay quắt thương quay quắt nhớ. Thầy nhớ tình quê nhớ người nhà quê đến nao lòng.

Tôi đọc và chiêm nghiệm bằng một câu: "... thế mới biết trong cát sỏi vẫn lẫn vàng thau". Dớ dẩn chưa kìa!
Tưởng xanh rờn mà héo quay héo quắt. Vàng là vàng thau là thau sao tôi lại lỡ miệng để nói một câu hết sức dớ dẩn và ngốc xít như thế kia cơ chứ?! Nói xong mới biết mình đã sai đã hớ. Lục tục tra tìm trên google... và đây rồi:

Vàng thau là hai kim loại khác nhau. Vàng thuộc loại kim loại quý hiếm có giá trị cao. Còn thau chỉ là hợp chất giữa đồng và kẽm có màu vàng lợt. Về hình thức vàng và thau có màu sắc như nhau dễ nhầm lẫn. Nhưng về bản chất vàng thau hoàn toàn khác nhau không thể đánh đồng cùng một hạng một thang giá trị. Đối với con người và các hiện tượng trong cuộc sống cũng tương tự như vậy. Giữa cái tốt cái xấu cái thật cái giả giữa cái đúng và cái sai... đôi khi dựa vào hình thức để phân biệt nhận biết tính xác thực của chúng cũng không đơn giản. Sự nhầm lẫn trong đánh giá nhận biết các chân giá trị này thường được nhân dân ta biểu thị bằng thành ngữ "vàng thau lẫn lộn".

Trong tiếng Việt thành ngữ "vàng thau lẫn lộn" ngoài việc hàm chỉ sự nhận thức lẫn lộn các chân giá trị còn được để đánh giá bản chất của các hiện tượng các hành động. Một xã hội "vàng thau lẫn lộn" một tập thể "vàng thau lẫn lộn"... cũng là một xã hội một tập thể không còn thể thống không còn nề nếp và đang suy thoái lộn xộn đảo điên.

Vô tình đánh giá nhận biết sai các chân giá trị làm cho "vàng thau lẫn lộn" là chuyện thường gặp. Đó là kết quả của trình độ nông cạn thiếu kinh nghiệm và đôi khi còn là kết quả sự cẩu thả thiếu thận trọng "nhìn gà hoá cuốc". Nhưng cố ý làm cho "vàng thau lẫn lộn" để đổi trắng thay đen lại là hành động có ý thức hành động bịp bợm thâm hiểm. Bản chất xấu xa ti tiện của loại hành động này cần được vạch mặt chỉ tên.


Thế đấy!

Trước di sản nhân loại tôi nhỏ nhoi như hạt cát giữa lòng biển. Trước những người thầy người chị người anh và những người bạn người em cả những người tuổi cháu tôi... nhưng đích thực tôi là thằng Khải Nguyên trần trụi vụng về dớ dẩn... quá thôi!
Mới biết "đi một ngày đàng học một sàng khôn" là thế! Trong lẫn lộn những "khôn dại" những "hỗn mang" kia... cần lắm phải tự tay mình sàng sảy - công đoạn cuối cùng để làm ra những hạt gạo trắng trong nâng niu những hạt vàng hạt ngọc của tâm hồn tri thức... nhẹ tay xếp cẩn thận trong hành trang của chính cuộc đời mình...


 

More...

Một tâm hồn tinh tế nhạy cảm và sâu sắc

By


 


Chị Chanhrhum!

Em đang nghe ca khúc GẦN LẮM TRƯỜNG SA của nhạc sỹ Hình Phước Long. Con tim nghèn nghẹn... yêu thương cảm phục - dòng cảm xúc cứ dâng trào. Những clip về bài hát này em đã tìm từ lâu từ ngày nghe ĐIỆP KHÚC BINH ĐOÀN của chị. Em cũng đã dự định sẽ đưa lên một entry về chủ đề ấy vào một ngày nào đó lồng với nội dung viết về chị. Ngày ấy - hôm nay đã đến vì ngày mai là sinh nhật chị (18/6). Em chọn ca khúc này còn là bởi:

Anh ơi có nghe lời người từ phố biển
Khi ngọn triều dâng cao khi cánh hải âu về
Khi nắng sang mùa nơi đảo trúc san hô.
Chiều Nha Trang sao bỗng bâng khuâng
...

Biển thật gần nơi chị đang sống; Trường Sa cũng thật gần Nha Trang - nơi thành phố chị đang sống; phố biển mỗi chiều chị vẫn đi về hẳn là trong những lo toan bộn bề riêng chung khi ấy chị CR của em vẫn mãi luôn dành dụm một góc nhỏ cho khoảng trời xanh ngắt với những đam mê: thơ - ca - nhạc - họa để thủ thỉ tâm tình. trải lòng..?! Em chọn ca khúc này vì em biết: trong con tim nhân hậu và nhạy cảm ấy có một góc dành cho những người lính đảo với những TRI ÂN. Em không đi tìm những riêng tư nơi chị bởi cuộc đời là những trang nhật ký mỗi trang là một góc khuất một ngăn rất nhỏ trong tim mỗi người. Em tôn trọng. Nhưng em tin là chị rất yêu biển yêu đảo và thương những người lính giữ đảo nơi xa ấy! Có thế những ca từ và giai điệu từ tim chị mới cất lên bằng cả yêu thương sâu lắng như vậy!

Tôi chưa một lần được ghé thăm Trường Sa
Chưa nếm trải những gian nan nơi ấy
Mà qua những vần thơ tôi vẫn thấy
Cảm phục vô cùng người lính đảo xa ơi!


Em nghe đọc và nhận ra: hầu hết những sáng tác nhạc của chị là tự mình viết lời chị muốn từ tim đây mà! Thơ chị cũng thế rất riêng một phong cách riêng. Thơ chị - như em đã từng nói: như những câu thành ngữ danh ngôn; ngắn mà súc tích lắng sâu; đọc mà như mở ra nhiều ý lời; để khi bóc tách từng lớp vỏ mỏng người đọc sẽ gặp những nỗi niềm đầy chiêm nghiệm và gợi cảm những điều triết lý sâu sắc. Đâu đây trong đôi mắt ấy trong  trái tim nồng hậu chân chất ấy sau mỗi bộn bề lo toan thường nhật tâm tư tình cảm trong con người thơ ở chị cứ sáng láng bởi con tim luôn rung lên cùng những xúc cảm đời thường. Thơ viết cho con cho chồng cho bố mẹ cho thiếu nhi cho những người bạn người lính... đủ đối tượng nhưng cùng có một điểm chung: ân tình khúc triết sâu lắng và rọi tận sâu nơi góc khuất mỗi con người.

Em đã định tìm một bông hoa hồng đen để tặng chị nhân ngày sinh nhật ở comment bên nhà. Nhưng google không đưa ra bông hồng nào em ưng cả? Vả lại bộ đồ màu đen chị ưa mặc thì sang và hợp với nước da nét người và tính người nhưng nếu bông hồng đen đem trao tặng em thấy chưa ổn. Bởi màu đen trong trang phục là thể hiện sự điềm đạm lịch lãm kín đáo cất giấu một điều gì cho riêng mình như phần trầm tích của tài nguyên quý như lớp vỉa than đá có độ tuổi tự ngàn năm: lóng lánh càng nhìn càng sáng càng mài rũa càng đẹp  - một vẻ đẹp sâu thẳm mà thanh tao chị nhỉ? Hơn nữa con số của năm nay có gì đó gợi nhắc những linh tinh... nên em quyết định chọn một bông lan rừng dìu dịu tỏa hương thơm mát nhẹ nhàng bình yên trước mưa sa và gió rừng...

Vất vả lo toan bận rộn bộn bề chừng ấy đủ nhiều rồi tuổi 50 cần được nghỉ dưỡng như được nép vào bờ vai người thân như bông lan kia nương tựa vào nhành cây cổ thụ chị nhỉ? Em muốn chị nghỉ ngơi thanh thản như người lính đã đi qua cuộc chiến; như người khách bộ hành nghỉ chân bên quán nước nơi gốc đa ven đường: một bát chè xanh; một làn gió trời từ chiếc quạt mo cau bình dị đời thường; một nụ cười thảo thơm trìu mến nhận về từ  khóe miệng đã nhăn nheo của bà cụ hàng nước... chắc chắn đôi chân chị sẽ lại vững đầu gối chị sẽ hết mỏi để  chị lại ung dung tự tại mà hăm hở xốc hành trang lên đường.

Không xa đâu Trường sa ơi!
Không xa đâu Trường sa ơi!
Vẫn gần bên anh vì Trường Sa luôn bên em.
Vẫn gần bên em vì Trường Sa luôn bên anh.


Câu hát thay lời tâm sự; những vần thơ ý thơ hình ảnh thơ và cả những comment nhận về từ bạn bè trong những khoảnh khắc online chắc chắn sẽ làm chị của em an vui nhẹ lòng thanh thản và hạnh phúc!

More...