Ca khúc: Hà Nội mưa ngâu

By






HÀ NỘI MƯA NGÂU
Lời thơ: Khải Nguyên
Nhạc: Vũ Đức Quân
Thể hiện: Công Quang
Phối âm: Vĩnh Hà

Hà Nội em vẫn đi về trên con phố xưa
Có con phố nào mênh mang thành nỗi nhớ
Có con phố nào bâng khuâng nghẹt thở
Nơi ấy mình hôn nhau.

Hà Nội hạ về trong cơn mưa ngâu
Hai đứa ước ao một lần được làm Ngưu Lang - Chức Nữ
Để ấm lòng nhau sau những đêm mất ngủ
Để nhung nhớ về nhau.

Hà Nội con đê ngăn lũ tràn về
Nhớ em anh làm sao ngăn được
Hà Nội con sông đục ngầu dâng nước
Yêu thương và nhớ cuốn theo.

Hà Nội về đêm nỗi nhớ cũng về theo
Cơn mưa dầm trên mái phố
Nhớ thương trào dâng mưa đổ
Sụt sùi bong bóng vỡ tan.

Bài thơ nguyên tác: HÀ NỘI MƯA NGÂU

Em vẫn đi về trên con phố xưa
Có con phố nào nôn nao vì nhớ
Có con phố nào bâng khuâng nghẹt thở
Nơi ấy... mình hôn nhau.

Hà Nội hạ về mưa ngâu
Hai đứa ước ao một lần là Ngưu Lang - Chức Nữ
Để ấm lòng hơn sau những đêm không ngủ
Để nhung nhớ về nhau.

Hà Nội con đê ngăn lũ tràn về
Nhớ em anh làm sao ngăn được
Hà Nội con sông đục ngầu dâng nước
Yêu thương và nhớ... cuốn theo.

Hà Nội về đêm
Nỗi nhớ cũng về theo
Cơn mưa đằm trên mái phố
Nhớ thương trào dâng mưa đổ
Sụt sùi bong bóng vỡ tan. 

More...

Hà Nội trong mắt ai

By


Hà Nội trong mt ai là bộ phim tài liệu Việt Nam của đạo diễn Trần Văn Thủy. Tác phẩm được sản xuất năm 1983 nhưng bị cấm cho tới năm 1987 mới được công chiếu rộng rãi. Bằng cách kể mượn chuyện xưa để nói chuyện nay Hà Nội trong mắt ai sử dụng những câu chuyện và nhân vật lịch sử gắn bó với Thủ đô để phán ánh suy nghĩ của người dân về tình hình xã hội.

Hà Nội trong mắt ai 
mở đầu bằng hình ảnh nghệ sĩ guitar mù Văn Vượng là một người sinh ra và lớn lên tại Hà Nội nghệ sĩ Văn Vượng chỉ một lần mong muốn được tận mắt chứng kiến vẻ đẹp của thành phố. Tiếp đó Hà Nội trong mắt ai kể lại những câu chuyện và nhân vật lịch sử gắn bó với Hà Nội từ Tô Hiến Thành Nguyễn Trãi Lê Thánh Tông Hồ Xuân Hương Bà Huyện Thanh Quan Ngô Thì Nhậm tới Bùi Xuân Phái. Xen giữa những hình vẽ minh họa các câu chuyện lịch sử là các cảnh đẹp của Hà Nội như Hồ Tây chùa Trấn Quốc đền Quán Thánh cùng những cảnh sinh hoạt thường ngày của người dân Hà Nội thời bao cấp.Bộ phim kết thúc bằng những suy nghĩ về di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh và khúc nhạc Hà Nội trong mắt ai do Văn Vượng sáng tác và trình diễn.

Sau khi chiếu duyệt  Hà Nội trong mắt ai đã lập tức bị cấm chiếu dù được nhiều người khen ngợi về nội dung và chất lượng nghệ thuật. Phải 5 năm sau khi ra đời bộ phim mới được chiếu rộng rãi nhờ sự can thiệp của các lãnh đạo Việt Nam như Nguyễn Văn Linh Phạm Văn Đồng. Năm 1988 bộ phim đã giành giải Bông sen vàng cho phim tài liệu Việt Nam hay nhất cho đến nay đây vẫn được coi là một trong những tác phẩm điện ảnh xuất sắc lấy đề tài về Hà Nội.

Hà Nội trong mắt ai - Một bộ phim tư liệu rất quý giá của đạo diễn Trần Văn Thủy. Phim đưa người xem tham quan gần như tất cả những danh thắng di tích lịch sử nổi tiếng của Hà Nội: Từ hồ Hoàn Kiếm với những con phố cổ chưa bị hàng hóa che lấp đến Hồ Tây mờ sương. Một Hà Nội trinh nguyên đầu những năm 80 với tất cả vẻ đẹp mà ngày nay người ta đang tiếc nuối. (bài viết sưu tầm từ nguồn wikipedia.org).

Xin trân trọng gửi tới quý anh chị và các bạn bộ phim này:










 

More...

Em bé Hà Nội

By

  

EM BÉ HÀ NỘI

Đạo diễn: Hải Ninh
Sản xuất: Hãng phim truyện Việt Nam
Kịch bản: Hoàng Tích Chỉ Hải Ninh Vương Đan Hoàn
Các diễn viên: Lan Hương Trà Giang Thế Anh Kim Xuân Thanh Tú...
Âm nhạc: Hoàng Vân
Quay phim: Trần Thế Dân
Thời lượng: 100 phút
Công chiếu: năm 1974

Em bé Hà Nội
 đã từng đoạt giải thưởng Liên hoan phim Việt Nam lần III (năm 1975) giải đặc biệt của Ban giám khảo Liên hoan phim Quốc tế Moscow 1975 giải thưởng của Mặt trận giải phóng Palestine tại Liên hoan phim Quốc tế Xyry.


Đạo diễn Hải Ninh


Lan Hương - "em bé Hà Nội" ngày ấy...


NSND Lan Hương - "em bé Hà Nội" bây giờ

















Ca khúc trong phim EM BÉ HÀ NỘI
Sáng tác: Hoàng Vân

Em đi trên phố phường
Chan chứa tình yêu thương
Em yêu những con đường
Của thành phố quê hhương

Nơi đây em đã sống
Những tháng ngày vinh quang
Của Hà Nội anh hùng
Của Tổ quốc vinh quang

Hà Nội ơi!
Trong ánh bình minh lên
Mặt Hồ Gươm soi bóng cờ sao bay
Hà Nội của em xinh tươi
Tràn ngập niềm vui nơi nơi

Hà Nội ngày nay đã lớn
Ngày mai sẽ muôn lần đẹp hơn.
 


Cầu vượt Ngã Tư Sở - Một góc Hà Nội hôm nay

(ảnh: TTXVN)

 

More...

Một đêm với Hà Nội

By




***************

HÀ NỘI YÊU NHỚ VẤN VƯƠNG
Khải Nguyên

Ít phút nữa thôi 
Vòng xe anh lại thả lăn trên rộng dài con phố 
Những con phố thân quen khi xa là nhớ
Hàng Đào Hàng Lược Hàng Gai... 

Con phố Nguyễn Du chẳng ngắn chẳng dài 
Mùa thu qua nồng nàn mắt ai... hoa sữa 
Con phố đón đưa một thuở
Giờ ướt nhèm trong mi mắt cay cay...

Hà Nội yêu thương thay áo mỗi ngày 
Hà Nội trong anh vẹn nguyên rất thật 
Mỗi bận thả trôi giữa dòng đời tất bật 
Anh ngỡ thả hồn trong yêu nhớ mênh mang... 

Hà Nội là đêm - ánh điện màu vàng 
Hà Nội là hanh hao đường Cổ Ngư một chiều gió thổi 
Hà Nội là em thả tóc nghiêng vai... làm anh bối rối 
Hà Nội là sắc phượng đỏ màu cờ trong cái nắng ban trưa. 

Hà Nội là hồ Tây cho em ngắm dưới mưa 
Hà Nội là con dốc thân quen mỗi chiều em đi về rất vội 
Chầm chậm thôi em con đường dù quen mòn lối 
Kẻo lỡ làng... sơ sểnh ngã... anh thương! 

Hà Nội ơi yêu nhớ vấn vương! 
Yêu và nhớ và thương cả khi có nhau giữa lòng Hà Nội 
Ít phút nữa thôi anh lại ngẩn ngơ giữa phố phường đô hội 
Lại yêu nhớ cồn cào chênh chao thế Hà Nội ơi! 

More...

Lá cờ đêm ấy ai treo?

By

 


Thưa các cô bác anh chị và các bạn!

Khải Nguyên đã vô cùng xúc động khi xem chương trình VTV3 sáng nay. Người kể là Đại tá PGS-TS Nguyễn Thuận một trong 4 người thuộc Trung đội 52 Tiểu đoàn 444 Trung đoàn Công binh 151 tăng cường cho Trung đoàn Thủ đô được giao nhiệm vụ thực hiện treo lá cờ Tổ quốc trên Cột cờ Hà Nội vào đêm mùng 9 rạng ngày 10/10/1954 để sángngày 10/10/1954 làm lễ thượng cờ chào mừng đoàn quân chiến thắng trở về tiếp quản Thủ đô thân yêu. Và một "huyền thoại bí mật" đã được "trở lại" với đời thường rất đáng trân trọng và đáng được biết đến.


Khải Nguyên đã tra tìm trên google để có bài báo này: LÁ CỜ ĐÊM ẤY AI TREO. Nhân dịp 10 ngày Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội xin trận trọng gửi đến quý bạn đọc!


LÁ CỜ ĐÊM ẤY AI TREO

Khiếu Quang Bảo (ghi theo lời kể của Đại tá PGS-TS Nguyễn Thuận)

Chuyện tôi ghi lại đây là một tư liệu lịch sử cách mạng xảy ra vào đêm mồng 9 rạng 10/10/1954 ngày quân ta vào giải phóng Hà Nội. Trước đó sau lễ hạ cờ chỉ huy quân đội Pháp ra lệnh phá hủy luôn đoạn cột cờ bằng sắt trên tháp cột cờ Hà Nội làm khó cho người tiếp quản.

Trung đội 52 thuộc Tiểu đoàn 444 Trung đoàn Công binh 151 tăng cường cho Trung đoàn Thủ đô được giao khôi phục lại đoạn cột cờ ấy. Nhận nhiệm vụ Trung đội trưởng Phạm Gia Công hình dung ra ngay những việc phải làm cắt đặt một "kịch bản" rất hoàn chỉnh khiến ai cũng nghĩ rằng anh biết và khảo sát trước địa hình. Nhưng không phải như vậy: Công là người Hà Nội gốc rất quen thuộc khu vực này từ trước ngày toàn quốc kháng chiến. Anh cho một tiểu đội do Trung đội phó Nguyễn Văn Đại chỉ huy tới ga Hàng Cỏ nhờ công nhân làm chiếc cột cờ bằng thép ống đường kính 9-10 cm dài 12 mét hàn sẵn thanh kẹp pu-li chạy cáp ở một đầu cột cùng 50-60 mét dây cáp kéo cờ và dây thép buộc. Hai tiểu đội còn lại do Công chỉ huy đến tháp cột cờ tìm giải pháp kéo cột cờ lên đỉnh. Thời gian ấn định: đêm mồng 9 dựng lại cột kéo cờ thử rồi hạ xuống sẵn sàng vào 15 giờ 30 ngày hôm sau Anh hùng Nguyễn Quốc Trị - Trung đoàn trưởng Trung đoàn Thủ đô sẽ kéo cờ Tổ quốc chào đón đoàn quân chiến thắng trở về. 

Tất cả Trung đội từ chỉ huy đến chiến sĩ đều hào hứng. Công nhân hỏa xa ga Hàng Cỏ giúp đỡ tận tình. Ngoài cột cờ dây cáp thép buộc họ còn chuẩn bị cả dây chão kéo cột kìm búa cho một xe goòng kéo tay theo đường sắt chở cả về Cửa Nam rồi khênh bộ đến chân tháp. Đưa cột lên khó khăn hơn vì bậc thang tới đỉnh tháp phía trong hình rẻ quạt xoáy trôn ốc không có khoảng trống luồn cột cờ. Phương án đặt ra là phải kéo phía ngoài tháp từng đoạn một chia người ra đứng bên trong theo từng bậc thang đồng loạt kéo theo hiệu lệnh. Phải kiên nhẫn dịch chuyển từng bước từng khúc một. Gió to Phạm Gia Công hét thật to trong khi quan sát qua bên ngoài. Tới cửa sổ gần đỉnh tháp thì gặp mái ngói không thể đứng kéo dây họ dỡ mấy viên ngói rồi luồn cột qua cửa sổ vào trong dóng lên qua chỗ vừa dỡ. Rất may trên đỉnh tháp có cái hố sâu gần 1 mét cạnh cột thu lôi có chỗ để cắm chân cột cờ rồi néo vào cột gạch.

Sau ba tiếng đồng hồ đánh vật trong đêm tối cột cờ đã được dựng xong. Trung đội phó Nguyễn Văn Đại chàng sinh viên ra đi 8 năm trước khoát tay nhẹ cười khe khẽ và cất tiếng hát: Cất bước ra đi chiều năm xưa dậm dài kháng chiến quên ngày về bụi đường trường chinh pha mái tóc... " rồi đến "Năm cửa ô đón chờ đoàn quân tiến về... Hà Nội sương sớm long lanh. Chúng ta ươm lại hoa...". 

10 giờ đêm đó Tiểu đoàn trưởng Công binh 444 Nguyễn Sanh Dạn cho chuyển đến chiếc sọt tre đựng lá cờ dễ dài tới 9 mét nghe nói mang từ Đại Từ - Thái Nguyên về. Đỉnh tháp chật hẹp chỉ đủ chỗ cho 4 người trẻ khỏe nhất là Trần Văn Giai Trần Điển Nguyễn Văn Phiêu và Nguyễn Thuận đứng gá cờ vào dây cáp kéo thử. Gió lộng họ vừa kéo vừa nghe ngóng cho tới khi cờ mở tung hết ra mới cảm nhận nó đang phần phật bay trong bầu trời rộng mở. Gió từ Cửa Bắc thổi về phía Cửa Nam mạnh tới mức lá cờ giăng phẳng ngang với ngôi sao đứng thẳng ở giữa. Bỗng tiếng reo hò dội lên ra là của dân đứng ở vườn hoa Canh Nông bên kia đường.

Nửa giờ nghỉ ngơi và ngắm xem cột chịu được không? Yên tâm rồi chắc lắm. 12 giờ đêm Công ra lệnh hạ cờ. Bỗng gió giật mạnh làm lá cờ tung lên tụt xuống khoảng một mét rồi mắc lại dây cáp bật ra ngoài rãnh pu-li và kẹt lại. Giờ thì kéo lên không được hạ xuống cũng không xong. Mọi người nhìn nhau hoảng hốt nặng trĩu. Tin đến Ủy ban quân quản Thiếu tướng Vương Thừa Vũ ra lệnh "Bằng mọi giá đưa được lá cờ lên đỉnh cột ngay trong đêm rồi cố định lại không hạ xuống nữa". Điều đó có nghĩa là "hy sinh" kịch bản kéo cờ lúc 15 giờ 30 ngày 10/10 của Anh hùng Nguyễn Quốc Trị.

Gió thổi nửa đêm về sáng mỗi lúc một mạnh. Lá cờ ở độ cao 11 mét kể từ mái ngói đỉnh tháp hoặc 44 4 mét kể từ mặt đất kéo căng dây cáp thật khó khống chế. Đang bí thì Trần Văn Giai đề nghị cho anh trèo lên nâng dây cáp vào pu-li."Tôi cầm tinh con khỉ quê ở Hậu Lộc - Thanh Hóa từ nhỏ chuyên bẻ cau thuê đu từ cây này sang cây kia không cần xuống đất...". 

Không dây an toàn Giai leo lên cột thép cao tương đương với ngôi nhà 15 tầng. Không ai dám nói chắc hoặc ngờ vực còn cách nào khác ít uy hiểm hơn đâu. Công vội phân công Phiêu và Thuận đứng dưới giữ cột vừa phòng đỡ nếu Giai ngã. Bầu trời lồng lộng từ dưới nhìn lên anh Giai như một con nhái bén. Cờ bay kéo dây cáp căng như dây lèo cột buồm. Cứ thấy anh huơ tay chỉnh dây cáp và hét vọng xuống "thả"- "kéo" - "thả" - "kéo". Một giờ trôi qua người ở dưới không dám hỏi. Thuận và Phiêu cứ ngửa mặt lên chực hứng đỡ cái thời khắc... rủi ro. Thế mà đã mỏi đã chờn chợn. Rồi một giờ nữa trôi qua bỗng Giai hét lên: "Được rồi. Kéo!" Rồi: "Dừng và giữ chặt!". Rồi Giai tụt xuống từng đoạn một. Cách đầu Thuận và Phiêu chừng một mét xoắn xong nút dây cuối cùng anh kiệt sức rơi tụt xuống đôi vòng tay đồng đội ngất lịm. Lúc ấy là 4 giờ sáng ngày mồng 10 tháng 10 năm 1954...

Người kể với tôi chuyện này là Đại tá PGS-TS Nguyễn Thuận một trong bốn người của Trung đội 52 đứng trên đỉnh tháp cột cờ ngày ấy đã đỡ anh Trần Văn Giai "huyền thoại" ngất xỉu rơi xuống. Ông nguyên là Chủ nhiệm bộ môn Xây dựng Công trình Quốc phòng Học viện Kỹ thuật Quân sự chủ trì nhiều công trình nghiên cứu tiêu biểu thời chống Mỹ bảo vệ biên giới phía Bắc và Trường Sa. Giờ ở tuổi 74 ông còn xúc động khi kể lại.

- Bí hiểm thế đấy. Trần Văn Giai đúng là đã làm nên một huyền thoại. Cho đến bây giờ tôi vẫn không sao giải thích nổi sao anh ấy không ngã xỉu ngay sau khi đưa được dây cáp lên pu-li khi anh ấy đã hét lên "được rồi". Mà lại là chỉ sau khi đã cột nốt nuộc dây cuối cùng cố định chắc chắn hoàn toàn lá cờ vào cột thép mới kiệt hẳn buông tay...

Tôi nghe ông Thuận kể chuyện trong vườn hoa Lê-nin trước mặt là ngọn cờ phần phật bay trên đỉnh ngọn tháp vững vàng in thắm trên bầu trời thu xanh.Một "huyền thoại bí mật" đã được "trở lại" với đời thường rất đáng được biết đến.

 

Tiến về Hà Nội
Sáng tác: Văn Cao
Thể hiện: Tiến Thành cùng tốp ca Đài TNVN


More...

3 - 2 - 1 và 1 - 2 - 3

By

More...

Trách cứ 1 phần còn 9 phần là để đọc

By




Hôm qua nó hứa với chị
: mai chị qua nhà em đọc truyện cực ngắn em viết nhé! Nhưng nó đã không làm được như đã hứa. Thực tình nó hẹn là để tự hứa với chính nó trong việc thử sức viết truyện cực ngắn hay còn gọi là truyện 100 chữ vậy mà...

Nó thích thể loại này từ lâu rồi. Nó đã sưu tầm góp nhặt làm một entry ở diễn đàn http://www.anhvaem.net suốt từ năm 2004 nhưng giờ thì trang ấy đã không còn tồn tại. Nó nghĩ: người điềm đạm thường ít nói nhưng khi đã nói là nói những câu từ rất đáng để suy nghĩ; "nói dài nói dai thành nói dại" ngắn gọn thường đi đôi với súc tích và logic như thế là biểu đạt của con người thông minh điềm đạm.

Đọc những câu truyện cực ngắn như thế khác gì như đọc được những câu danh ngôn phương ngôn ngắn mà hay và sâu sắc tác động rất nhanh và mạnh đến trung khu thần kinh cảm nhận đến sự tự ý thức để khiến nó như mặc nhiên được cảm thụ sâu sắc hơn ngàn lần những bài rao giảng đạo đức xáo rỗng nhạt thếch...

Viết những truyện cực ngắn như thế đúng như chị nói: Để viết được ngắn lại phải nghĩ rất lâu. Và thấy mình khắt khe hơn khi sử dụng từng con chữ em ạ!

Thôi thì chưa viết ra được nó nhận lỗi với chị bằng chùm truyện cực ngắn nó sưu tầm lượm lặt vậy! Mong là khi chị sang với nó trách cứ 1 phần còn 9 phần thì chị hãy đọc để chiêm nghiệm về cuộc sống như nó đã từng chiêm nghiệm khi đọc những truyện ngắn cực ngắn mà hàm súc như thế này:

GIA ĐÌNH
Đào Thị Diễm Tuyết

Mấy năm trước cháu được một tuổi rưỡi nói bập bẹ mới biết đi. Bà vỗ tay mừng cháu. Mẹ cười hạnh phúc.

Hai năm sau cháu đã vào lớp một. Bà bị tai biến mạch máu não nằm liệt gường không nói được. Nụ cười hiếm thấy trên khuôn mặt mẹ.

Sau nhiều tháng điều trị bà bỗng nói được rồi bà chống gậy tập đi. Bà đi được cháu vỗ tay mừng bà. Mắt đẫm lệ mẹ cười.

MỘT BUỔI SÁNG
Thanh Hải

Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ nghèo nàn bên góc phố đường hoàng nói lớn: - Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về.

Bà hàng phở nhìn nó nhưng rồi lại cụp đầu xuống. Tưởng bà không nghe nó nói càng to hơn. Nào ngờ bà mắng xối xả: - Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán?

Nó cúi gằm mặt nắm chặt mấy tờ bạc lẻ nhàu nát trong tay rồi lầm lũi bước đi. Nó chỉ muốn mua cho mẹ một tô phở nóng nên để dành mãi từ số tiền ít ỏi bán vé số hàng ngày. Mẹ nó đau.


TÌNH MẪU TỬ
Thạch Nhung 

Mẹ cho gà ấp trứng vịt. Trứng nở. Đàn vịt con lội dưới ao sâu. Mẹ gà táo tác chạy theo trên bờ trông con. Mẹ bảo "Mẹ gà con vịt mà tình mẫu tử thiêng liêng vậy đó!".

Mẹ nuôi mái gà khác. Gà mẹ dắt con kiếm mồi. Gà mẹ mê mồi bay qua bờ mương bên kia. Gà con nháo nhác lao theo mẹ. Từng con từng con rơi tõm xuống ao. Mẹ giận mắng "Sao có con gà ngu thế!".

Bố mất. Mẹ lấy chồng khác. Những lúc buồn tôi lại nhớ đến những mẹ gà.

GIỖ ÔNG
Bình Nguyên

Sớm mồ côi. Từ nhỏ anh em nó sống cùng nội trên mảnh đất của người chú. Năm ngoái sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú nó lấy lại căn chòi khuyên "lớn rồi... nên tự lập". Anh em dắt díu nhau tha hương.

Trưa. Phụ hồ về "nhà" - (ở dưới gầm cầu). Mệt. Đói. Giở nồi cơm nhão như cháo. Thằng anh mắng "đồ hư". Con em mếu máo "em nấu để... giỗ ông". 

Ngẩn người. Chợt nhớ hôm nay tròn năm ngày ông mất. Hồi ở quê thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà...! Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt: Ông ơi!!!

MỘT MÌNH
Nguyễn Thái Sơn 

Em lớn dần cái tuổi rất dễ tự ti và mủi lòng. Nhà vẫn nghèo ba mất sớm mẹ làm lụng một mình. Mẹ chỉ có hai tài sản quý giá nhất đó là em và chiếc xe đạp.

Hôm thi cấp tỉnh mẹ dậy sớm gò lưng trên chiếc xe đạp cũ kỹ ấy đưa em đến nơi thi. Quanh quẩn toàn xe máy. Dường như tất cả nán lại cổ vũ tinh thần cho con em mình. Em ngẩng nhìn mẹ giọng em đượm buồn nhưng đĩnh đạc "Thôi về đi mẹ!".

Chuông điểm hết giờ. Ngoài cổng nhốn nháo hẳn lên. Lời han hỏi rộn ràng tiếng máy xe giòn nổ. Nắng rát em về lầm lũi chỉ cái bóng là "người bạn đường" đi kè bên chân.

Nhìn những chiếc xe chở bạn bè cùng trang lứa lướt qua em thấy sự cô độc nhân đôi. Nhưng lạ thay em bỗng càng thương mẹ hơn vì giờ này mẹ cũng đang hẩm hiu ngoài đồng xa.

Em ra đồng chờ mẹ cùng về. Em thấy mắt cay cay: Mẹ đang cấy... một mình.

BÀ và CHÁU
Trần Công Thi

Mẹ mất. Ti và bà ngoại phải đến ở nhờ nhà bác Sáng. Bác Sáng là con trai cả của bà ngoại. Đêm. Ti ngủ với bà. Bà ngoại già rồi lẩn thẩn lại mắc bệnh đái dầm ai cũng biết. Buổi sáng khi quét nhà nhìn thấy vũng nước dưới gầm giường bác gái chì chiết:

- Đứa nào đổ nước ra đây thì lau ngay đi bà không hầu mãi đâu nhé!

Bác trai ngồi im. Ti lặng lẽ đi lau vũng nước chợt thấy mắt bà ngoại cũng rưng rưng.

CON NUÔI 
(st)

Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói: - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. 

Một học sinh khác hỏi: - Thế con nuôi là gì? 

Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng.

LỜI HỨA
(st)

Tết anh chở con đi chơi. Về nhà thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh nhà nghèo lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội anh nói với nó: "Nếu con ngoan tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi". Mắt thằng Linh sáng rỡ.

Ngày lại ngày. cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian.

Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn thì thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc: "Chú hứa chở con đi chơi... cả năm qua con ngoan... không hư một lần nào..."

TRUYỀN THUYẾT
(st)

Một người bị bệnh. Phù thủy bảo: "Anh phải trao trái tim người mẹ cho ta mới khỏi bệnh". Anh con trai về giết mẹ lấy trái tim mang đến. Giữa đường anh vấp ngã trái tim mẹ cất tiếng dịu dàng: "Con vấp có đau không?".

ĐI CHỢ XA
(st)

Một nhà thơ hồi tưởng lại thuở thơ ấu: "Hồi ấy mẹ mình đi chợ mua rau phải lặn lội chợ xa không đi chợ gần nhà. Hỏi thì mẹ mình bảo: mua gần nhà đắt mua chợ xa mới rẻ được vài xu có cái để dành cho chúng mày ăn học chứ!".

TRANH VUI
(st)

Một bức tranh vui xem được trên báo: Tranh vẽ một chiếc tàu vũ trụ vừa bay lên không gian. Bất ngờ có một bà mẹ vẻ mặt đầy lo âu bay theo phía sau và gọi nhà du hành vũ trụ: "Con còn quên bàn chải và kem đánh răng đây này!".

TRANG VIẾT và CUỘC ĐỜI 
(st)

Trong những tác phẩm của chị gia đình có sự mất mát chia lìa thì nhân vật "người chồng" luôn... bị chết trước vợ. Anh giận cho rằng chị ám chỉ mình. Chị bảo: "Nếu trang viết là cuộc đời thì em chỉ muốn anh không phải chịu nỗi buồn của người còn lại.".

Vậy mà chị ra đi trước anh. Trơ trọi một mình anh mới thấm thía nỗi chống chếnh quạnh hiu của một tâm hồn lẻ bạn.

More...

Nỗi nhớ hoa ban

By





Tay em múa tựa rêu vờn trong nước
 
Ngực em vồng tựa ức chim câu
Em gái ơi cứ nghiêng ngả nhau 
Men rượu ngấm để chòng chành ánh mắt 

Lửa đêm hội nồng nàn chân thật
 
Cho ai cứ đa tình tay tìm tới đôi tay 
Say với nhau sóng sánh chén rượu đầy 
Cầu thang nhớ cầu thang thương chín bậc 

Giữa Hà Nội giấc mơ anh rất thực
 
Mưa trắng trời... trắng nỗi nhớ hoa ban. 

More...

Nụ cười ở lại

By


Sớm đầu ngày hôm nay KN dừng chân ở blog của bạn Thy Nguyên bắt gặp một thông điệp ngắn:


Quý cô bác anh chị ngôi nhà VnWeblogs kính mến!

Thấm thoát đã tròn một năm ngày chúng ta vĩnh viễn chia tay tác giả cuốn sách "Khát Vọng sống để Yêu". Người con của quê hương Bắc Giang - Nguyễn Hồng Công ra đi đã để lại cho đời hai tác phẩm được viết giữa hai lần chạy thận. Trong lòng bè bạn Hồng Công luôn hiện hữu với nụ cười thân thiện:


 











Thưa Quý cô bác anh chị!


Nhân kỷ niệm một năm ngày Hồng Công đi xa với lòng mến mộ và trân trọng nghị lực can trường của Nguyễn Hồng Công nhóm biên soạn đã làm tất cả những gì để ra mắt tác phẩm thứ 3 của Nguyễn Hồng Công mang tên "Nụ cười ở lại".


Với 542 trang "Nụ cười ở lại" gồm các bài viết chưa công bố của Nguyễn Hồng Công nhóm biên soạn mong muốn một lần nữa khắc họa lại chân dung Nguyễn Hồng Công trong cuộc sống thường nhật và trong tấm lòng bè bạn thắp sáng lên nụ cười của em - Biểu tượng của niềm tin chiến thắng bệnh tật và chiến thắng chính mình!


"Nụ cười ở lại" như nén hương lòng tưởng nhớ đến người bạn - tác giả giầu sức sống và tình yêu thương. Cuốn sách được xuất bản bởi NXB Văn học với số lượng in lần đầu là 2000 cuốn.


Nhữngngười tâm huyết biên soạn cuốn sách (gia đình Hồng Công những người tổ chức bản thảo và biên soạn các đơn vị tài trợ) mong muốn sẽ phần nào thực hiện được tâm nguyện của em là có một quỹ nhân đạo giúp cho những người chạy thận nhân tạo gặp khó khăn với mục đích Tất cả tiền bán sách sẽ được tặng cho khoa thận nhân tạo của bệnh viện Bạch Mai - Hà Nội nơi mà Hồng Công đã gắn bó suốt 12 năm. 

-------------

Với  tinh thần bán sách giúp cho ý nguyện của Hồng Công và gia đình được tặng tất cả số tiền bán sách cho khoa thận nhân tạo của bệnh viện Bạch Mai - Hà Nội nơi mà Hồng Công đã gắn bó suốt 12 năm. Ngày 17.9.2010 Thy Nguyên sẽ nhận được 30 cuốn  sách cho độc giả tại khu vực Hải Phòng. Kính mong Quý cô bác anh chị cùng chung lòng để ước mơ của người đã khuất được thắp sáng.

 

Mọi chi tiết xin liên hệ: Thy Nguyên - ĐTDĐ: 0978.783878

 

Thy Nguyên trân trọng cảm ơn!
_________________________________________________________

KN đã gom một số clip về hình ảnh Nguyễn Hồng Công những ngày chị còn sống và những mảnh đời những số phận quanh chị bên chị ở xóm chạy thận nhân tạo Bệnh viện Bạch Mai - Hà Nội. Mà như chị đã viết về họ - những người đã "chạy" mỗi ngày để sống để kiếm đồng tiền bát gạo sinh nhai và để khao khát được sống được yêu thương... 

Chỉ 6 lần click chuột trên 6 clip với thời lượng là 57 phút các chị các anh và các bạn hãy cùng ghé thăm những mảnh đời những số phận để biết yêu thương nhau nhiều hơn và trân trọng hơn mỗi khoảnh khắc của cuộc đời mình cuộc đời này!

More...

Việt Nam quê hương tôi

By





Trời phương Nam - ảnh: Lý Hoàng Long




Gió mới - ảnh: Trần Vĩnh Nghĩa




Ngày mùa - ảnh: Hoàng Thạch Vân




Dáng xuân - ảnh: Vương Quốc Kim




Ra khơi - ảnh: Đặng Quang Vinh




Cảm xúc tình yêu - ảnh: Hoàng Quốc Tuấn




Dáng quê - ảnh: Dương Quốc Định

More...