Cái vòng lốc xoáy

By

 


Hình đại diện là một vòng lốc xoáy. Mình không nhớ là dùng nó từ bao giờ. À phải rồi - 22/8 /2007 - ấy là mốc thời gian mình bắt đầu tham gia vnweblogs. Nhưng phải là sau đó một thời gian. Ban đầu đơn giản chỉ là vì mình yêu biển. Và thích chọn một hình ảnh về biển. Thế rồi cái vòng xoáy màu xanh sẫm kia với một tâm điểm sâu hun hút ấy - đã theo mình trong suốt hành trình blogging...

Biển mình yêu đến vô cùng. Đứng trước biển con người thật nhỏ bé trước xa xanh trước mênh mông và khao khát được khám phá đến tận cùng của giọt nước mặn mòi của đại dương bao la đến tận cuối trời - nơi chẳng còn ranh giới giữa biển với trời.

Đứng trước biển những con sóng cứ gầm gào xô vào bờ tung bọt trắng xóa. Những ghềnh đá cứ thò chân xuống biển mà đầu lại cứ hướng về nơi xa xanh ấy như chẳng muốn rời non.

Đứng trước biển cả khi triều xuống hay khi đêm về cứ ngỡ biển ngủ nhưng không đâu biển nằm nghỉ đấy thôi. Hơi thở và vồng ngực biển cứ vồng lên nhẹ nhàng mà thôi thúc. Biển chỉ nằm nghỉ ngơi thanh thản sau một ngày dâng hiến và khát khao! Trong lòng xa xanh kia nơi thăm thẳm ngăn ngắt ấy là tim biển mãi khát khao được yêu được dâng hiến và được sống... những con sóng ngầm cứ ầm ào khua động bởi những dòng hải lưu cứ chất chứa nỗi niềm.

Nhớ và thật yêu câu thơ trong ĐỨNG TRƯỚC BIỂN của nhà thơ Vũ Quần Phương:

... Biết nói gì trước biển em ơi
Trước cái xa xanh thanh khiết không lời
Cái  hào hiệp ngang tàng của gió
Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ
Cái hiên ngang của đá đứng chen trời
Cái giản đơn sâu sắc như đời...

Biển như vậy đấy! Xa xanh là thế thanh khiết là thế mặn mòi cũng là thế mà sao hào hiệp ngang tàng kiêu hãnh kiên nhẫn đến miệt mài... giản đơn sâu sắc như đời là vậy!

Khi cái vòng xoáy lốc kia đã là của mình mỗi khi nhìn ngắm càng nhận ra con người mình thật y như biển. Cứ dằn lòng để ngẫm ngợi cứ bỏng cháy những khao khát và đam mê. Cứ muốn gì là làm cho kỳ được. Cứ mỗi đau buồn hay tổn thương lại cảm thấy như tim mình bị bóp ngẹt để rồi... chầm chậm tự mình vươn dậy.

Sự chuyển động dẫu chỉ là tương đối trái đất - tinh cầu làm nên sự sống; mỗi vật chất dù là nhỏ nhất - thì sự chuyển động của nó làm nên quy luật của sự sống muôn đời.

Online là đọc là suy ngẫm là viết là những bước chân không bao giờ ngưng nghỉ của trí óc của con tim. Tư duy là tồn tại làm cho con người ta tồn tại. Tồn tại là không thể chết là đang sống là phải sống và phải hướng về phía trước không lui.

Vòng xoáy mà mình đang có là nội lực là nội sinh là biết tự mình là phải tự mình bền bỉ kiên định kiên nhẫn nữa. Đó là nội tâm là khao khát là nguồn sống là nhựa sống cũng là cái đích của cuộc sống để mình bản lĩnh tự tin lớn lên trưởng thành trong từng nghĩ suy... để hôm nay mình lớn hơn hôm qua để ngày mai mình vững vàng hơn hôm nay cho con người mình ngày mai NGƯỜI hơn hôm nay.

More...

Bố không làm ngáo ộp

By



Có lúc bố làm ngựa
Cho con cưỡi trên lưng
Đôi khi bố nổi khùng
Vì con hư ăn vạ...

Có lúc bố làm mẹ
Nựng con yêu đủ điều
Lắm khi bố cũng chiều
Đòi gì cho con nấy.

Và bố cũng hát đấy
Bài "...ngọn nến lung linh..."
Cả khi bất thình lình
Lấy roi ra đe nẹt.

Nhiều khi bố cũng mệt
Trước cả mẹ và con
Thôi bố làm đàn ông
Để con thêm cứng cáp.

Bàn tay bố thô ráp
Nhưng lại rất ân cần
Giọng nói có ồm ồm
Nhưng ân tình con ạ!

Cho bố hôn đôi má
Của con yêu - yêu nào!
Bố làm ông trời cao
Ôm tròn con và mẹ.

Mẹ làm mặt đất nhé!
Cho con chơi cả ngày
Bố làm áng mây bay
Cho nhà ta râm mát.

Bố không làm ngáo ộp
Kẻo con sợ khóc nhè
Bố là bố thôi nha
Được bên con mãi mãi...

____________________________________________________

Bài thơ này Khải Nguyên viết vu vơ bên nhà chị Hoài Vân. Nhân "Ngày của Cha - 21/6/2009" KN rinh về "làm vốn" để mong sớm được... "bốn lời". Hì

More...

TIẾNG RAO TRƯA - TIẾNG LÒNG

By


TIẾNG RAO TRƯA - Tranh xé dán (collage) của họa sỹ Lâm Chiêu Đồng

Với Khải Nguyên TIẾNG RAO TRƯA không trực diện để nói về thân phận người phụ nữ như số đông các ý kiến của độc giả khi thưởng thức bức tranh xé dán này mà đó là tiếng lòng của chính tác giả - họa sỹ Lâm Chiêu Đồng. Anh đã thay mặt chúng ta để nói lời yêu thương với những người phụ nữ biết dành tất cả cuộc đời cho gia đình và những người mà họ thương yêu.

Thành công của bức tranh đầu tiên phải kể đến sự phối màu rất thành công của bàn tay người họa sỹ tài ba. Có lẽ ưu điểm của tranh xé dán chính là yếu tố này và Lâm Chiêu Đồng đã người họa sỹ làm được hơn nhiều người ở điề