EM

By










Có một dòng sông chảy qua đời anh

Là dòng sông em đó.
Có một nụ hoa chớm nở
Giọt sương đủ biết long lanh.

Mình trao nhau duyên lành
Vẽ nên bức tranh thổ cẩm
Núi đại ngàn tím sẫm
Mây về choàng chiếc khăn voan.

Em
Hạt sương long lanh
Nắng tràn
Nhẹ thôi mềm thôi
Ngọn cỏ.

Đừng làm rung
E vỡ
Đừng làm lỡ
Duyên nhau.

Dòng sông nhỏ vẫn xanh màu
Soi gương
Cho người rửa mặt

Yêu - nhớ nhớ - yêu
Thành thật.

Nơi đỉnh non này
Hai đứa
... có nhau.

More...

Kính tặng Mẹ

By


KÍNH TẶNG MẸ
Lê Na

Biết ta thương mẹ giờ này
Nằm thao thức núi
trăng lay nhẹ nhàng
Lên cao thương nhớ màu vàng
Trong sương nghe thấu cao sang trăng trời
Mẹ còn đắp thuốc mẹ ơi
Mà viên gạch nóng đang cời than con
Bao nhiêu mưa nắng héo mòn
Khớp xương nhức ánh trăng tròn đêm nay
Vu lan Tam Đảo ngủ say
Rừng đang sắc thuốc
thơm đầy ánh trăng.




Tôi vừa đi Tam Đảo về. Rất muốn viết một cái gì đó nhưng dường như nhiều điều cứ đan xen khiến tôi thấy mình như cơn lũ tràn về mà gặp phải con đê quá vững chãi. Đọc "Kính tặng mẹ" của bạn tôi như được khơi dòng. Cảm ơn bạn vì điều ấy!

Ai đã lên Tam Đảo mới nhận ra câu thơ "chân đạp mây bay tóc vờn gió núi" của Lưu Trùng Dương thật đẹp! Về đêm sương mù và mây trời cứ hòa vào nhau để cuộn vào lòng thị trấn cái ngai có đủ tay vịn mà như bồng bềnh lan tỏa bảng lảng... đúng không Lê Na?

Bài thơ bạn dâng Mẹ mang dấu ấn của những hình ảnh ấy. Đêm trăng mù sương chút lành lạnh của gió núi những bàng bạc của ánh trăng rừng cứ ngấm dần vào da thịt. Một mình thả bộ trên những con đường quanh co uốn lượn nơi phố núi hay đứng thả hồn bên ban công từ những vòm cửa sổ của ngôi nhà nghỉ cao ngất nhìn ngắm đủ đầy toàn vẹn chiếc ngai xanh đôi tay vịn là hai cánh núi với những tán thông xanh rì vững chãi làm nên dáng núi và thế núi vững vàng trước gió trời cứ táp vào da thịt thổi bung những tà áo mỏng...  Nhưng những bảng lảng bồng bềnh đó lại như thứ men rừng làm ngấu và thẩm thấu cái "tình" trong bài thơ dâng mẹ.


"Kính tặng Mẹ"
của Lê Na như được chắt chiu từ tâm thức để làm thành những ngọt ngào sâu lắng chứa chan. Hình ảnh viên gạch được hơ nóng rồi đắp lá thuốc lên trên áp vào chỗ xương đau nhức của người mẹ già bát thuốc bắc mới sắc xong hương thuốc và hương tình mẫu tử như làm ai đó ngắm trăng mà se lạnh nỗi niềm.

Thế núi làm nên sự vững vàng cảnh sắc và mây trời làm cảm giác ta mơ màng tưởng như  tất cả chìm trong tĩnh lặng vậy mà "tấm chân tình" lại hiện hữu đến từng sự vật hiện tượng như viên gạch bát nước thuốc ai chăm Mẹ mỗi ngày. Hương thuốc lan tỏa trong hương rừng thành hương rừng:

Vu Lan Tam Đảo ngủ say
Rừng đang sắc thuốc
Thơm đầy ánh trăng.


Có lẽ đó là những câu thơ đẹp nhất làm lay động tâm thức tôi nhiều nhất... trong bài thơ về Mẹ đầy ấm áp và nhiều lắng
sâu này!

Tôi không tham vọng bình thơ Lê Na vì tôi đơn giản chỉ là tôi tôi cảm những gì mình tự nhận thấy trong "Kính tặng mẹ" rồi tự thấy lòng mình như cũng lắng sâu thêm cùng tác giả trong cái tình chẳng thể đếm đo dành cho bậc sinh thành.

Hà Nội cách Tam Đảo chẳng bao xa lên với núi là để thưởng ngoạn và tìm cảm giác mát lạ của ốc đảo giữa sa mạc nóng ran. Nhưng tận góc sâu của tâm hồn mình như được khơi gợi đủ hình hài góc cạnh của một khối tình - khối tình dành cho Mẹ yêu ngày lễ Vu Lan cùng "Kính tặng Mẹ" của Lê Na.


Xin được nói lời cảm ơn tới bạn một lần nữa!

 


 

 

More...

Ước một lần về thăm

By

|
Tháp Bình Lâm (Bình Định)

Nguyên văn bởi nhạc sĩ Văn Cao:

"Từ trời xanh
Rơi
Vài giọt tháp Chàm
Quanh Qui Nhơn

Tôi
Như đứa trẻ yêu huyền thoại".

- Quy Nhơn 1984 -

Tháp Đôi (Bình Định)

ƯỚC MỘT LẦN VỀ THĂM
Kính tặng NS Văn Cao

Người (*) đến với Quy Nhơn khi tôi tròn 5 tuổi
Nay Người đã xa rồi tôi chững chạc 30
Ngày ấy Người yêu Quy Nhơn đến mặn mòi
Nhìn ngắm tháp Chàm
Mà hình dung ra trận mưa của trời ban cho nơi đây những đền đài ngọn tháp

Ước được nắm tay Người
Như cháu nắm tay ông dung dăng đi giữa trời và đất
Nghe ông kể chuyện... ngày xưa.

Ước một lần cùng em thăm những đài tháp kia
Những đài tháp như giọt nước mưa từ trời rơi xuống
Ta nhận ra tận cùng bền vững
Của những vương triều như đài tháp hiên ngang.

Ước một lần cùng em đi thăm những xóm làng
Được nghe tiếng của mẹ của cha của em... của người xứ Nẫu
Ôm núc trái dừa của Bình Định Tam Quan
Để tận cùng anh hiểu:
"Dẫu cát nóng - gió trời
Tình người - cây trái mãi ngọt ngon
"

Ước một lần về thăm... Quy Nhơn.

- Hà Nội tháng 8/2007 -
__________________________
(*) Người: Cố nhạc sỹ Văn Cao

More...

Cà phê một mình

By



Anh nhâm nhi những giọt buồn... anh
Trong sâu thẳm một nỗi đau dịu nhẹ
Ừ nỗi đau là cái dằm rất bé
Chẳng nằm im mà cựa quậy đớn đau.

Em giờ này đang ở nơi đâu?
Nơi góc quán anh quen từng nốt nhạc
Cô chủ thấy anh bước vào là nhắc
Dọn một bàn nơi ấy - chỉ riêng anh.

Sao nỗi buồn chẳng lướt qua thật nhanh
Như viên đá chầm chậm tan trong ly cà phê lạnh
Như mưa giăng chiều nay chẳng ngưng tạnh
Cứ từ từ thấm lạnh lắm - tim anh.

Ly cà phê hiện hữu trước mắt anh
Và điếu thuốc cứ ngắn dần từng phút
Em ở nơi đâu... lòng nhủ lòng... bất chợt
Bản nhạc buồn tê tái dội... xa xăm...

Hà Nội ngày 18/6/2005

More...

Chùm thơ cực ngắn

By


Lơ ngơ

Con người ai cũng phải đi xa
Thơ là hành trang gửi lại
Cánh chim chẳng thể bay mãi
Nhành ô liu thì cứ mãi xanh.

 

Sóng và vách đá

Núi ngang ngạnh cứ thò chân xuống biển
Vách đá buồn nên hướng vọng biển khơi
Con sóng vô tư thả dỗi hờn dâng mãi
Dội vào trăm năm đau gềnh đá muôn đời.

Biển

Chỉ nửa đêm biển mới nằm yên ngủ
Nhưng cứ chập chờn mơ ước cánh buồm nâu
Suốt một ngày biển thét gào ầm ĩ
Để đêm về dâng sâu lắng cho nhau.

Giao mùa

Nối giữa hai mùa là cơn mưa hanh hao
Là cái lạ của đất trời - chợt mưa chợt nắng
Nối giữa anh - em là khoảng trời trống vắng
Thoắt giận thoắt hờn... để cầu vồng bay lên cao.

Đứng trước biển và em

Trước biển và em - anh chẳng thể tự tin
Nên ngờ nghệch để hải âu bay mất
Hai đứa cứ lo giữ cho nhau khoảng cách
Con sóng vô tình... lại đẩy xa hơn

Chạm vào ư sợ phút yếu mềm
Của em của anh... cái lung linh bỗng nhòa vụt tắt
Nên cứ thế hai đứa mình đuổi bắt
Trước biển là... như thế đấy em!


Là "tôi"

Thao thức với đêm đánh vật với ngày
Để "cái thằng tôi" là "tôi" cho đúng nghĩa
Nhớ ngày xưa nhìn đời bằng ánh mắt trong veo một phía
Nay ngâm tẩm cả người trong đó... để lớn lên.

Khi em khóc

Khi em khóc
... anh như đứa trẻ vừa đánh vỡ lọ hoa
Mẹ chỉ nhìn thôi và ánh nhìn bao dung làm anh biết mình có lỗi
Hai tay cứ vò vào nhau nắm chặt vào nhau... tự hỏi
Tự hỏi thôi chẳng thể nào nói...
Rằng anh ghét mình ghét lắm đấy em!

Khi em khóc anh như người lính bị tước hết vũ khí làm hàng binh.


More...

Để gót son nhẹ giữa non mềm

By

 


"Mất hay còn chưa hẳn khác nhau đâu..."

Đọc câu ấy... của em tưởng như bình yên lắm
Có ai biết biển xanh kia phẳng lặng
Là những sóng ngầm ầm ào xối... trong em

Người đi tìm một nửa để bình yên
Em đi tìm bình yên - một nửa...
Sao chẳng thấy... em nhận về hoa cỏ
Để chênh chao một sớm mai này

Hạnh phúc đời thường ai dễ cầm tay
Thôi thì nhận một nhành hoa tím ngắt
Hạt sương long lanh mỏng manh thanh thiết
Như chính em - cọng cỏ bên đời

Bài thơ này xin viết tặng em tôi
Như để níu thời gian chậm lại
Con đường ơi xin đừng xa ngái
Để gót chân son... nhẹ lắm giữa non mềm...
___________________________________________

Ngày mai... sinh nhật Singlemom. Bài thơ KN viết vội... vì vẫn biết SM thường online rất sớm. Quà tặng... được đón nhận bất ngờ bao giờ cũng "thích" hơn má Mom nhỉ?!

More...

Tại sao nước sông Đà không trong mà đục?

By




 Sông Đà - nhìn từ trên máy bay (ảnh sưu tầm trên net)

Nằm ven bờ - nơi con sông Đà chảy vào đất Việt có cư dân mang một cái tên thật lạ: dân tộc Côống. Đọc lên đã khó hiểu về văn hóa của họ lại càng khó hơn. Đến với họ cứ ngược dòng sông Đà là tới. Nhưng thôi ở bài viết này Khải Nguyên chỉ dừng lại ở một câu chuyện của người Côống họ lý giải cho chúng ta hay: TẠI SAO NƯỚC SÔNG ĐÀ BỐN MÙA KHÔNG TRONG MÀ ĐỤC?

Nặm Khao nghĩa là suối trắng cư dân miền núi thường đặt tên bản theo tên núi tên rừng tên sông tên suối tên cây quả con vật đặc trưng của khu đất ấy. Bản Nặm Khao nằm ngay cửa con suối Nặm Khao chảy ra sông Đà - gần nơi sông Đà chảy vào đất Việt. Bản này có một nơi thờ thần linh thổ địa được gọi là "thồ tí". Nơi thờ chỉ là một cái lán nhỏ đơn sơ bằng tre nằm dưới tán cây rừng phía trên quả đồi sau lưng bản. Thồ tí khá bệ rạc vì quanh năm nơi ấy chỉ được dâng cúng có một lần ấy là khi cúng bản do một người già họ Lý trong bản làm chủ. Còn lại chỉ khi nào gia đình trong bản có con cái hay người nhà đi xa thật xa như đi học đi bộ đội đi chừng 1 2 hoặc 3 năm mới về hoặc nhà có công to việc lớn như đám cưới làm nhà làm ma thì gia chủ mổ một con "lợn cắp nách" mang theo rượu lên cúng để cầu may. Thế nên người Nặm Khao vẫn tự hào trai tráng đi bộ đội cả 3 cuộc kháng chiến không một ai hy sinh; cuộc sống dân bản khá yên lành... Lạ nhỉ?

Người Nặm Khao cũng không có người chết đường chết chợ càng không thấy chết đuối do sông suối khi mưa to lũ lớn. Lạ không? Người Nặm Khao lý giải vì họ có thồ tí phù hộ cả đấy! Vật thờ ở thồ tí là một cái mầm đá gọi là mầm đá vì nó mang hình dáng dương vật nhưng khá nhọn ở đầu. Nó to bằng cổ tay dài chừng 20cm được đặt ngay trên mặt đất chính giữa gian thờ. Có bệ đá kê hình chiếc ngai và mầm đá kia được đặt ngay ngắn nơi chính diện. Mặt ngai là phiến đá dẹt phẳng dùng để trà rượu và đồ lễ lạt khi dâng cúng.


Thồ tí - bản Nặm Khao xã Nặm Khao huyện Mường Tè tỉnh Lai Châu

Người Nặm Khao kể rằng: Xưa nơi vực xoáy Nặm Khao (nơi suối Nặm Khao gặp sông Đà) có một con thuồng luồng rất lớn hằng năm dân trong vùng phải cống nạp cho nó một người con gái còn trinh tiết xinh đẹp. Không thì thuyền bè qua đây luôn bị đắm chìm và không ai trên thuyền còn sống sót. Giang sơn thuồng luồng ở dưới đáy vực kia ở đó có mầm đá mang hình dương vật người đó cũng là vật mang hồn thuồng luồng để các cô trinh nữ kia về hầu hạ. Người già bảo chỉ khi nào bẻ được mầm đá thuồng luồng mới bị tiêu diệt còn không... nó vẫn hoành hành tác oai tác quái dân lành qua đây.

Thế rồi các dân tộc quanh vùng ngồi họp bàn tìm người tài giỏi để trị thuồng luồng đem lại bình yên cho dân chúng. Những chàng trai người Thái người Kháng người Si La giỏi sông nước là thế đều lần lượt xung phong giao đấu... nhưng ai nhảy xuống vực cũng đều mất tăm. Cuối cùng là chàng trai người Côống họ Lý. Con trai Côống dáng người nhỏ nhắn không lực lưỡng cao to nhưng lanh lẹ thì hiếm cư dân nào địch bằng; tài sông nước và tay không bắt cá lớn dưới sông thì trai tráng dân tộc nào cũng phải chịu thua.

Chàng trai người Côống đã chiến đấu với thuồng luồng đúng 3 ngày 3 đêm. Cuộc vật lộn tưởng khó cân sức nhưng cuối cùng thì chàng đã chiến thắng. Thuồng luồng chết máu chảy đầy sông... làm làn nước sông Đà đang xanh bỗng đỏ ngầu sùi bọt ùng ục dâng chảy cuồn cuộn. Sau đó chàng trai lặn một hơi xuống tận hang ổ của thuồng luồng phía đáy vực sâu bẻ được cái mầm đá kia để đưa lên bờ trong tiếng gieo hò vang dậy của rất đông cư dân các dân tộc trong vùng đang đứng 2 bên bờ sông.

Mầm đá giờ là vật thờ của thồ tí. Và từ đó đến nay nước sông Đà mãi mãi mang màu đục đục đến mức đỏ quạch như dồn tụ tất thảy những phù sa tưởng như không bao giờ bồi lắng.

Ai đã đến với sông Đà chắc hẳn thừa nhận: dòng sông nước chảy cuồn cuộn đục ngầu và rất nhiều sóng ngầm bởi lắm thác nhiều ghềnh mùa khô lòng sông trơ ra những gềnh đá sắc như những đốt gai xương sống của loài thuồng luồng hung dữ mùa mưa nước nhiều vực xoáy rất nguy hiểm.

Câu chuyện xưa vừa mang tính hiện thực vừa nhuốm màu huyền thoại như để khẳng định một tộc người giỏi giang nghề sông nước; nhưng lại cắt nghĩa một thực tế là màu đục trường tồn của một dòng sông. Mới hay truyền thuyết như giàn giáo nâng đỡ lịch sử vừa để lý giải hiện tượng tự nhiên và cũng để chính huyền thoại ấy truyền thuyết ấy sống mãi./.

More...

Quà Xuân khi Hạ đã sang

By


Thu Phong: chào Khải Nguyên chị có nói làm 1 cái ảnh kỷ niệm với em
Khai Nguyen: chào chị
Thu Phong: mà bận quá giờ mới làm nè em có thích ko
Khai Nguyen: em mở đã
Thu Phong: chị biết em thích mấy cái hoa be bé nên tìm đó
Khai Nguyen: hì
Thu Phong: bài thơ này chị thích lắm
Khai Nguyen: đẹp quá chị à em rất thích
Thu Phong: hì cám ơn em
Khai Nguyen: em đưa lên entry mới ở nhà em nhé
Thu Phong: em đưa lên đi chị chọn mãi mới đưụoc mấy cái hoa be bé
Khai Nguyen: hì
Thu Phong: bài thơ này thật dễ thương và yêu đời
Khai Nguyen: hì em đưa luôn đây
Thu Phong: em đưa luôn đi nó là của em mà
Khai Nguyen: cảm ơn chị ở đây em sẽ cảm ơn trên blog nữa
Thu Phong: em vui là chị mừng rồi nếu cái nền mờ hơn chút nữa thì sẽ bị lấp mất cái hoa
Khai Nguyen: hì em đưa lên đã cho hoành tráng xem mới sướng

 

Đấy câu chuyện của chị Thu Phong và Khải Nguyên chỉ có thế! Đây là bài thơ của Khải Nguyên viết từ cảm hứng khi đọc HƯƠNG XUÂN của chị Thu Phong đúng vào sáng mùng 2 Tết Kỷ Sửu. XUÂN VỪA CHÍN đã được chị Thu Phong khen "nức nở" và hôm nay chị mang tặng Khải Nguyên. Đơn giản chỉ thế thôi nhưng nếu biết và hiểu chị đã học và cặm cụi làm nên một XUÂN VỪA CHÍN để trở thành "Món quà Xuân khi Hạ đã sang" như thế nào thì mới cảm nhận đủ đầy cái nghĩa cái tình từ một người bạn viết.

Nhận quà chị trao KN chỉ biết nói lời cảm ơn và "nhiều" thoáng băn khoăn... Nhớ mãi và khắc sâu trong KN là lời hứa sẽ chọn giúp chị 10 bài thơ kèm theo một cảm nhận về thơ Thu Phong. Nhưng KN có cái tật viết thì phải có cảm hứng chẳng vì muốn là được có khi lang thang cả buổi chẳng được chữ nào có khi cảm xúc lại ào về không thể ngăn được. Nên lời hứa với chị như món nợ của lòng mình và danh dự chính mình trước thơ trước tâm can... và nhiều hơn nữa là trước một người bạn viết.


Chị hiểu cho KN và chờ KN thêm chút nữa... chị nhé!
Cảm ơn chị về "Món quà Xuân khi Hạ đã sang"!

More...

Bên song cửa bốn mùa

By



Bên song cửa mùa xuân
Người đàn bà đan sợi yêu thành cánh én
Nghiêng chao như lần hò hẹn
Đầu tiên.

Bên song cửa mùa sang
Hạ về cháy bỏng
Người đàn bà đan sợi thương mỏng mảnh
Thành cánh phượng hồng của tuổi thần tiên
Gửi theo người trai ấy... lên đường.

Bên song cửa mùa thu
Gió heo may dường như ngưng thổi
Người đàn bà đan sợi tơ lòng bối rối
Bao giờ cho đến Giêng Hai
Nhớ người đi chinh chiến dặm dài...

Bên song cửa mùa đông giá lạnh
Người đàn bà ngồi đan cô quạnh
Nhìn hoa cau rụng trắng bên thềm
Mái đầu đã thêm sợi bạc
Trầu vàng cau rụng... ai têm?

Bên song cửa của thời gian là những nỗi niềm
Người đàn bà vẫn ngồi trong thinh lặng
Sợi yêu sợi nhớ sợi thương sợi buồn kết thành sợi trắng
Bạc tóc chờ người... hóa đá... lặng câm.


More...

Con yêu!

By

 

 

Hồn Nhiên con yêu của ba!


Ba chưa làm chồng vậy mà có đứa con gái đã bước sang tuổi 18. Cái tuổi đã qua vị thành niên cái tuổi mà theo Luật hôn nhân và gia đình thì đã được phép lập gia đình riêng. Ba mãi không quên ngày đầu bước vô blog của con. Bộc tuệch bộc toạc chẳng đọc nhiều (tính ba vẫn thường thế) ba viết và xưng tên gọi tên. Hình như con ngày đó rất kỵ con trai làm quen theo kiểu ấy nên xù liền à. Lại còn sang tận nhà ba nổi xung nữa chớ! Ba im rồi cũng quên luôn không để ý vì ba đâu có động cơ gì xấu. Kỳ hén!?


Rất lâu sau đó ba ghé lại cũng vô tình như lần đầu rồi chợt nhớ... à hình như cô bé này ngày trước rất cảnh giác với mình. Và con thì hình như vẫn không quên chuyện xưa dù chuyện xưa chẳng có gì nên con kêu chú xưng con. Ba cũng kêu liền như thế thì phải. Rồi tới hồi ba tía lúc nào không hay (!).


Rồi cả nhà mình tự nhiên hợp thành một gia đình online. Vui và hóm hỉnh cực kỳ con nhỉ? Kệ cho không ít người cười kẻ chê và cả mỉa mai nữa. Cả nhà cùng chia ngọt sẻ bùi trên YM và blog. Vui cùng vui buồn cùng buồn. Chuyện của mỗi thành viên có khi lắng lại có khi nổi sôi có khi lại tụt dốc để rồi như bản nhạc đủ nốt trắng nốt đen đủ gạch nhịp và luyến láy làm nên những thăng trầm của cuộc sống riêng chung.

Những khi ai đó thật buồn ba thường im lặng. Cũng như với ba ai đó muốn khóc đang khóc thì hãy để cho họ được khóc khóc chán thì thôi khóc mệt thì nghỉ. Chớ dỗ "nín đi" hay "đừng thế này" "đừng thế kia" thì có khi còn ức chế và khùng hơn   biết đâu người đó lại gào to hoặc ngất lịm đi ấy chứ! Với con và má Mom má Măm... ba cũng ứng xử như vậy. Dẫu biết trong thâm tâm chẳng thể rời xa họ vẫn dõi theo vẫn bên cạnh để bảo vệ nhau để cảm nhận sợi dây gia đình ấm áp bao dung...




Lần này với con - ba cũng là ba như thế! Cứ thương con ở tuổi 18 bao nỗi lo với bước ngoặt đời mình. Cái tuổi bản lề giữa hai miền cuộc đời: một miền trắng trong hồn nhiên vô tư và nghịch ngợm; một miền lắng sâu và bắt đầu nảy sinh những suy tư trước nóng lạnh cuộc đời và hơn hết là sự xuất hiện của tình bạn rồi tình yêu giữa hai người khác giới. Cả nhà cùng mạn đàm về nghề ngành trong hướng nghiệp nín thở lắng lo cùng con từng môn thi từng kỳ thi từ sát hạch đến chính thức từ hệ THPT đến đại học cao đẳng...

Không đi thi như con không đưa con đi thi như các bậc phụ huynh... nhưng có lẽ còn hơn là thế. Đang chát với má ba kêu xuống nhà có chút việc má  nói với theo để nhắc: "nhớ thắp hương cho bà khấn bà phù hộ cho con làm bài thi"... Chẳng biết rồi bà có biết đường vào tận tp HCM để nâng đỡ con không nhưng làm được điều gì đó dù nhỏ... ba cũng thấy vui và thanh thản hơn rồi. Nhiều khi chỉ cần nghĩ đến con thôi ba cũng cảm thấy:  ở nơi xa  ấy con cũng cảm nhận được tình ba và sẽ thấy ấm lòng...

Thời gian qua biết con đã đủ lớn nên ba và 2 má đang để con tự bước đi không ôm chặt không cầm tay không dìu nâng không cầm kéo không lớn tiếng nạt nộ... Con đang đi và đang vững bước trên đôi chân của mình cùng chúng bạn. Biết là nói gì thêm cũng là không nên với con vì ba má hiểu tánh nết con cả rồi. Lặng lẽ yêu thương và chăm chút đi bên cạnh con vậy thôi!

Nhưng... chữ "nhưng" tai hại nhưng lại không thể không nhắc tới như là phải đến như là phải có trong cuộc đời của mỗi con người. Ba má không coi đó là cú vấp ngã của con; đó chỉ là cú láng trượt bởi ai đó đi ngược lại phía mình với tốc độ lớn hơn mình liều lĩnh hơn mình  nên họ đã ngang ngửa quệt va để xượt qua  khuỷu tay hay bả vai mình đấy thôi. Tay lái con đã có chút loạng choạng bởi cú va chạm (chứ không là va đập) ấy con nhỉ? Con của ba của 2 má không có ngã không có té sấp hay lộn nhào. Con vững vàng lắm chỉ thoáng đau chút đỉnh thôi mà vì bên con có những người thân luôn yêu thương có bè bạn đang cùng tiến; trong đầu con có cái đích cần đến của lý trí của ước muốn ước mơ; của khát vọng lớn lao hơn đúng không?

Những vu vơ của ba dành cho con lúc này là thế giai đoạn này là thế! Hãy tự tin con nhé! Mỗi kỳ thi như là một nấc thang để mình bước lên một tầm cao để trông được xa nhìn được rộng; mỗi kỳ thi dù có thành hay bại đều mang lại cho hành trang mỗi  người một bài học sâu sắc để vững bước trong cuộc đời con nhỉ?

Với con và chúng bạn: tất cả đang còn ở phía trước. Hãy nhìn về tương lai biết chấp nhận đón nhận và vững vàng để tiến... chứ đừng lui nghe con!

Ba iu con!

More...