EM

By










Có một dòng sông chảy qua đời anh

Là dòng sông em đó.
Có một nụ hoa chớm nở
Giọt sương đủ biết long lanh.

Mình trao nhau duyên lành
Vẽ nên bức tranh thổ cẩm
Núi đại ngàn tím sẫm
Mây về choàng chiếc khăn voan.

Em
Hạt sương long lanh
Nắng tràn
Nhẹ thôi mềm thôi
Ngọn cỏ.

Đừng làm rung
E vỡ
Đừng làm lỡ
Duyên nhau.

Dòng sông nhỏ vẫn xanh màu
Soi gương
Cho người rửa mặt

Yêu - nhớ nhớ - yêu
Thành thật.

Nơi đỉnh non này
Hai đứa
... có nhau.

More...

Kính tặng Mẹ

By


KÍNH TẶNG MẸ
Lê Na

Biết ta thương mẹ giờ này
Nằm thao thức núi
trăng lay nhẹ nhàng
Lên cao thương nhớ màu vàng
Trong sương nghe thấu cao sang trăng trời
Mẹ còn đắp thuốc mẹ ơi
Mà viên gạch nóng đang cời than con
Bao nhiêu mưa nắng héo mòn
Khớp xương nhức ánh trăng tròn đêm nay
Vu lan Tam Đảo ngủ say
Rừng đang sắc thuốc
thơm đầy ánh trăng.




Tôi vừa đi Tam Đảo về. Rất muốn viết một cái gì đó nhưng dường như nhiều điều cứ đan xen khiến tôi thấy mình như cơn lũ tràn về mà gặp phải con đê quá vững chãi. Đọc "Kính tặng mẹ" của bạn tôi như được khơi dòng. Cảm ơn bạn vì điều ấy!

Ai đã lên Tam Đảo mới nhận ra câu thơ "chân đạp mây bay tóc vờn gió núi" của Lưu Trùng Dương thật đẹp! Về đêm sương mù và mây trời cứ hòa vào nhau để cuộn vào lòng thị trấn cái ngai có đủ tay vịn mà như bồng bềnh lan tỏa bảng lảng... đúng không Lê Na?

Bài thơ bạn dâng Mẹ mang dấu ấn của những hình ảnh ấy. Đêm trăng mù sương chút lành lạnh của gió núi những bàng bạc của ánh trăng rừng cứ ngấm dần vào da thịt. Một mình thả bộ trên những con đường quanh co uốn lượn nơi phố núi hay đứng thả hồn bên ban công từ những vòm cửa sổ của ngôi nhà nghỉ cao ngất nhìn ngắm đủ đầy toàn vẹn chiếc ngai xanh đôi tay vịn là hai cánh núi với những tán thông xanh rì vững chãi làm nên dáng núi và thế núi vững vàng trước gió trời cứ táp vào da thịt thổi bung những tà áo mỏng...  Nhưng những bảng lảng bồng bềnh đó lại như thứ men rừng làm ngấu và thẩm thấu cái "tình" trong bài thơ dâng mẹ.


"Kính tặng Mẹ"
của Lê Na như được chắt chiu từ tâm thức để làm thành những ngọt ngào sâu lắng chứa chan. Hình ảnh viên gạch được hơ nóng rồi đắp lá thuốc lên trên áp vào chỗ xương đau nhức của người mẹ già bát thuốc bắc mới sắc xong hương thuốc và hương tình mẫu tử như làm ai đó ngắm trăng mà se lạnh nỗi niềm.

Thế núi làm nên sự vững vàng cảnh sắc và mây trời làm cảm giác ta mơ màng tưởng như  tất cả chìm trong tĩnh lặng vậy mà "tấm chân tình" lại hiện hữu đến từng sự vật hiện tượng như viên gạch bát nước thuốc ai chăm Mẹ mỗi ngày. Hương thuốc lan tỏa trong hương rừng thành hương rừng:

Vu Lan Tam Đảo ngủ say
Rừng đang sắc thuốc
Thơm đầy ánh trăng.


Có lẽ đó là những câu thơ đẹp nhất làm lay động tâm thức tôi nhiều nhất... trong bài thơ về Mẹ đầy ấm áp và nhiều lắng
sâu này!

Tôi khô