Hai ca khúc NSCD phổ thơ Khải Nguyên

By



Nhân ngày Xuân năm mới Tân Mão đúng dịp ngày Lễ tình yêu -Valentine Khải Nguyên trân trọng gửi đến các chị các anh và các bạn 2 ca khúc do nhacsicodon - Nguyễn Ngọc Tiến - Khải Tuấn phổ thơ Khải Nguyên.

Đúng như anh Khải Tuấn nói: hai ca khúc được thu ở dạng demo 01do chính cô con gái út của anh thể hiện 01 do chính anh vừa đàn vừa hát. Khải Nguyên rất vui và
cảm động trước những cố gắng của anh cùng con gái - bạn Ngọc Đan Thanh đã vì tình yêu âm nhạc vì để sớm cho bạn bè và mọi người thưởng thức ca khúc đã thu âm "tại gia". Điều ấy khiến bạn bè càng thêm trân trọng và ghi nhận.

Chắc chắn mỗi khán thính giả sẽ có những cảm nhận riêng nhưng với KN KN cảm nhận 2 ca khúc mang dấu ấn của giọng thơ của phong cách cá tính KN khá sâu sắc: thủ thỉ tâm tình nhẹ nhàng man mác những nỗi niềm sẻ chia với thân phận người phụ nữ trong tình yêu đợi chờ khắc khoải nhớ mong...

Còn một điều rất lạ là anh Khải Tuấn tự chọn 2 bài thơ mà lại trúng 2 bài thơ KN nhiều tâm đắc tự hài lòng với chính nó nếu được viết lại KN vẫn giữ nguyên bản cũ. Đó là niềm vui của người viết thơ khi thơ của mình được chắp cánh bay xa bằng những thanh âm từ những rung cảm của người nghệ sỹ - nhạc sỹ. Hạnh phúc và vui mừng gì hơn...

Xin được bày tỏ lời cảm ơn tới tác giả nhạc - anh Khải Tuấn bạn Ngọc Đan Thanh cùng tất cả bạn bè anh chị đã đang và sẽ cùng lắng nghe 02 ca khúc này!


BÊN SONG CỬA BỐN MÙA
Sáng tác: Khải Tuấn
Thơ: Khải Nguyên
Thể hiện: Ngọc Đan Thanh
Đệm guitar: Khải Tuấn

Bài thơ nguyên tác:  
BÊN SONG CỬA BỐN MÙA

Bên song cửa mùa xuân
Người đàn bà đan sợi yêu thành cánh én
Nghiêng chao như lần hò hẹn
Đầu tiên.

Bên song cửa mùa sang
Hạ về cháy bỏng
Người đàn bà đan sợi thương mỏng mảnh
Thành cánh phượng hồng của tuổi thần tiên
Gửi theo người trai ấy... lên đường.

Bên song cửa mùa thu
Gió heo may dường như ngưng thổi
Người đàn bà đan sợi tơ lòng bối rối
Bao giờ cho đến Giêng Hai
Nhớ người đi chinh chiến dặm dài...

Bên song cửa mùa đông giá lạnh
Người đàn bà ngồi đan cô quạnh
Nhìn hoa cau rụng trắng bên thềm
Mái đầu đã thêm sợi bạc
Trầu vàng cau rụng... ai têm?

Bên song cửa của thời gian là những nỗi niềm
Người đàn bà vẫn ngồi trong thinh lặng
Sợi yêu sợi nhớ sợi thương sợi buồn kết thành sợi trắng
Bạc tóc chờ người... hóa đá... lặng câm.

 

GIAO MÙA
Sáng tác: Khải Tuấn
Thơ: Khải Nguyên
Vừa đệm đàn guitar vừa hát: Khải Tuấn

Bài thơ nguyên tác:  
GIAO MÙA

Giọt mưa Thu dịu ngọt
Cho xanh lại đất trời
Biết là Đông đang đợi
Nên Thu buồn chơi vơi.

Hỡi người hỡi người ơi!
Heo may về mấy độ
Chút lạnh se sẽ quá
Cho đất trời làm quen.

Cho em được làm duyên
Với thời trang con gái
Cho cây bàng trút lá
Chuyển nhựa lên đầy cành.

Dẫu Thu còn mong manh
Là Hạ đang níu lại
Heo may khe khẽ gọi
Là Đông về sớm hơn.

Chúng mình chút giận hờn
Là yêu thương nhiều đấy
Yêu nhau nên mới vậy
Chẳng tại ai tại ai...

 

More...

Ca khúc: Hà Nội mưa ngâu

By






HÀ NỘI MƯA NGÂU
Lời thơ: Khải Nguyên
Nhạc: Vũ Đức Quân
Thể hiện: Công Quang
Phối âm: Vĩnh Hà

Hà Nội em vẫn đi về trên con phố xưa
Có con phố nào mênh mang thành nỗi nhớ
Có con phố nào bâng khuâng nghẹt thở
Nơi ấy mình hôn nhau.

Hà Nội hạ về trong cơn mưa ngâu
Hai đứa ước ao một lần được làm Ngưu Lang - Chức Nữ
Để ấm lòng nhau sau những đêm mất ngủ
Để nhung nhớ về nhau.

Hà Nội con đê ngăn lũ tràn về
Nhớ em anh làm sao ngăn được
Hà Nội con sông đục ngầu dâng nước
Yêu thương và nhớ cuốn theo.

Hà Nội về đêm nỗi nhớ cũng về theo
Cơn mưa dầm trên mái phố
Nhớ thương trào dâng mưa đổ
Sụt sùi bong bóng vỡ tan.

Bài thơ nguyên tác: HÀ NỘI MƯA NGÂU

Em vẫn đi về trên con phố xưa
Có con phố nào nôn nao vì nhớ
Có con phố nào bâng khuâng nghẹt thở
Nơi ấy... mình hôn nhau.

Hà Nội hạ về mưa ngâu
Hai đứa ước ao một lần là Ngưu Lang - Chức Nữ
Để ấm lòng hơn sau những đêm không ngủ
Để nhung nhớ về nhau.

Hà Nội con đê ngăn lũ tràn về
Nhớ em anh làm sao ngăn được
Hà Nội con sông đục ngầu dâng nước
Yêu thương và nhớ... cuốn theo.

Hà Nội về đêm
Nỗi nhớ cũng về theo
Cơn mưa đằm trên mái phố
Nhớ thương trào dâng mưa đổ
Sụt sùi bong bóng vỡ tan. 

More...

Ca khúc: Thương lắm một miền quê

By


 







THƯƠNG LẮM MỘT MIỀN QUÊ
Thơ: Khải Nguyên
Nhạc: Minh Thu
Demo: Minh Thu

Ba năm đôi lần tôi lại về thăm quê
Quê tôi nghèo gừng cay muối mặn
Câu ví nằm nghiêng khứa tim bỏng rát
Đọi chè Hương Sơn chát đằm vị ngọt
Giọt mồ hôi đổ bật mầm xanh

Thương quê hương thương lắm những ngày
Tuổi thơ ba chìm bảy nổi
Bến Nầm sớm trưa chiều tối
Con cá leo cá chày cá lúi
Lặn lội bến sông...

Hà Tĩnh quê mình làn da rát bỏng
Gió Lào qua gừng cay muối càng mặn
Lận đận quê nghèo trắng tóc mẹ cha.
Ngàn Phố sông từ nơi đâu
Mà như dải lụa vắt ngang Phố Châu

Quê tôi Ngàn Phố
Ở thì trăm thương xa thì trăm nhớ
Đài báo miền Trung bỗng dưng sụt lở
Thương quê nghèo Hà Tĩnh mình ơi!


Nguyên tác bài thơ:
THƯƠNG LẮM MỘT MIỀN QUÊ

Ngàn Phố - người tình trăm năm
Em đẹp tuyệt trần cho anh nhận lấy
muối mặn gừng cay.

Nhớ quê thương những tháng ngày
Tuổi thơ... ba chìm bảy nổi
Bến Nầm sớm trưa chiều tối
Con cá leo con cá chày con cá lúi...
Lặn lội... bến sông.

Ngàn Phố còn nhớ ta không?
Đêm mơ về miền ký ức
Năm đôi bận cuồn cuộn dâng con nước
Ngập lưng mái nhà... gỡ ngói... chui lên.

Thương lắm quê mình chìm nổi bao phen
Bên lở bên bồi sụt trôi nhiều trận
Đã khốn khó lại thêm lận đận
Nên đành dứt ruột... chia xa.

Ba năm đôi lần về thăm mẹ thăm cha
Chắt chiu lo toan dành dụm...
Bước xuống ga Yên Trung bàn chân bịn rịn
Miền quê nghèo... rau cháo thương nhau.

Câu ví nằm nghiêng
Khứa vào tim bỏng rát nỗi đau
Bát chè Hương Sơn chát đằm vị ngọt
Giọt mồ hôi đổ xuống bật mầm xanh.

Quê mình đẹp tựa bức tranh
Ở thì trăm thương xa thì ngàn nhớ
Đài báo bão miền Trung lòng bỗng dưng sụt lở
Thương lắm quê nghèo... Hà Tĩnh mình ơi!  

More...

Ca khúc HOA MUỐNG BIỂN

By

 

 


HOA MUỐNG BIỂN

Thơ: Khải Nguyên
Sáng tác nhạc: Minh Thu
Thể hiện: Minh Thu



Nguyên tác HOA MUỐNG BIỂN
Khải Nguyên


Thiếu phụ ngóng chồng
Nỗi đau hóa đá vọng phu.

Em ngóng đợi anh
Nỗi buồn hóa thành hoa muống biển.

Bông hoa trắng xinh xinh
Nhụy hoa buồn tim tím
Rưng rức mắt người
Rưng rức trái tim đau...

Sao em không hóa thành hòn đá ngóng trông nhau
Bền vững thủy chung trầm mặc trông ra phía biển
Em lại hóa thành loài hoa muống
Cứ mãi bồng bềnh... làm khổ suốt đời nhau

Dưới cái nắng ban trưa - lá héo hoa úa màu
Cứ dại khờ oằn mình vật vã dưới chân ai - trên cát
Anh hiểu được em - nỗi buồn kia tan nát
Người ấy không về... mê mải cuối trời xa...

Suốt một đời sao em chẳng nhận ra
Hóa kiếp thân em - nỗi buồn xưa còn đó
Lữ khách ơi đừng một lần giẫm lên loài hoa nhỏ
Để cô Muống chân tình... tan nát... cõi lòng đau.

 

More...

Ca khúc HOA MUỐNG BIỂN

By

 







 
HOA MUỐNG BIỂN

Sáng tác nhạc: Minh Thu
Thơ: Khải Nguyên
 

Thiếu phụ ngóng chồng nỗi đau hóa đá
Đá vọng phu - hòn đá vọng phu
Em ngóng anh hóa thành hoa muống biển

Hoa trắng mong manh lặng thầm trên bờ cát
Rưng ức mắt người rưng rức trái tim đau

Sao em không hoá… đá vọng phu thuở nào
Trước biển Đông bền vững thủy chung?

Sao em hóa… hóa thành hoa muống biển
Vật vã dưới chân ai nắng ban trưa?

Sao em cứ oằn mình trên cát bỏng
Khi anh không về mê mải trời xa?

Sao em mãi - mãi là hoa muống biển
Bồng bềnh trôi trôi dạt về đâu?

Lữ khách ơi!
Xin đừng giẫm lên loài hoa nhỏ
Hoa của tôi hoa muống biển của tôi…

_____________

Nguyên tác bài thơ HOA MUỐNG BIỂN
Khải Nguyên


Thiếu phụ ngóng chồng
Nỗi đau hóa đá vọng phu.

Em ngóng đợi anh
Nỗi buồn hóa thành hoa muống biển.

Bông hoa trắng xinh xinh
Nhụy hoa buồn tim tím
Rưng rức mắt người
Rưng rức trái tim đau...

Sao em không hóa thành hòn đá ngóng trông nhau
Bền vững thủy chung trầm mặc trông ra phía biển
Em lại hóa thành loài hoa muống
Cứ mãi bồng bềnh... làm khổ suốt đời nhau

Dưới cái nắng ban trưa - lá héo hoa úa màu
Cứ dại khờ oằn mình vật vã dưới chân ai - trên cát
Anh hiểu được em - nỗi buồn kia tan nát
Người ấy không về... mê mải cuối trời xa...

Suốt một đời sao em chẳng nhận ra
Hóa kiếp thân em - nỗi buồn xưa còn đó
Lữ khách ơi đừng một lần giẫm lên loài hoa nhỏ
Để cô Muống chân tình... tan nát... cõi lòng đau./.

 

 

More...