Em ra xứ Bắc quê người

By

 

 

EM RA XỨ BẮC QUÊ NGƯỜI
Tác giả: Sa Mạc Tím

Em học quen dần những tiếng "lắm cơ

Ừ nhỉ dạ vâng ứ thèm nỏ chịu"
Em tập đánh vần bằng giọng miền Nam nũng nịu
Để bước ra làm cô gái Hà thành

Để mai lỡ có về làm dâu thảo "mẹ anh"
Cũng được thương yêu như mẹ mình thuở nọ
Khi đi quanh phố bàn chân như trong rọ
Thầy U ngoan hiền như tiếng gió êm tai.

Thấy chưa!
Gái miền Nam đâu đã kém chi ai
Cũng học làm dâu cũng giỏi giang ghê đi chứ
Hà Nội phước phần
Hà Nội tình tứ
Mùa Thu dịu dàng cho em lụy đi xa

Rồi em sẽ quen dần với Phan Thanh Giảng Đống Đa

Thăm Hàng Vải mua lụa về may áo
Sớm mai theo "mẹ" ra hàng Gai hàng Gạo
Bữa cơm chiều học món "chạo tôm" ngon.

Hà Nội em về dung dị lại môi son
Trong chơn chất miền Nam
Nghe mùa Thu ca hát
Tiếng dân ca quê mùa thơm ngát
Xứ Bắc quê người
Em góp nhặt
Quê Em!

 

Lời cảm nhận của Khải Nguyên:


Khi đọc xong bài thơ không nói chắc hẳn ai cũng hiểu đây là bài thơ là tấm lòng là tình yêu của một người con gái phương Nam yêu và thương một chàng trai Hà Nội. Khải Nguyên không là chàng trai ấy nhưng khi đọc bài thơ này thấy ấm lòng một cách lạ kỳ!

Hẳn là họ rất yêu nhau và hai người đã hứa hẹn đủ điều để tiến tới một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Trong bài thơ không có 3 từ "em yêu anh" không có 2 từ "tình yêu" cũng không có 2 từ "hạnh phúc". Nhưng ta nhận ra và cảm thấy tình yêu đằm thắm dịu dàng tha thiết và thiêng liêng nhưng đầy trách nhiệm của hai người giữa hai người.

Hạnh phúc như một lâu đài. Để có nó người ta phải bắt đầu từ nền móng từ những viên gạch đầu tiên. Ở đây những viên gạch ấy chính là những điều khiến cô gái băn khoăn ngay từ những thứ tưởng như nhỏ nhặt nhất.

Thường nói "dạy con từ thuở còn thơ/dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về" hình như chàng trai có nói gì đấy với cô gái và chắc chắn cô gái đã biết lo lắng và quan tâm đến từng chi tiết những vụn vặt tưởng chừng rất nhỏ của đời thường để xây nên lâu đài hạnh phúc của chính mình với người yêu mình và với gia đình "bên ấy!".

Em học quen dần những tiếng "lắm cơ
Ừ nhỉ dạ vâng ứ thèm nỏ chịu"
Em tập đánh vần bằng giọng miền Nam nũng nịu
Để bước ra làm cô gái Hà thành.

Tình yêu của cô gái vô tư trong trẻo và thật đáng yêu. Đọc thơ thấy "ghét" cái từ "lỡ" trong câu "để mai lỡ có về làm dâu thảo mẹ anh" - ghét nhưng thực ra là yêu người ạ! Hình như con gái miền Nam gốc miền Nam "giỏi giang và kém chi ai" cứ thích nói ngược thì phải...

Hà Nội phước phần
Hà Nội tình tứ
Mùa Thu dịu dàng cho em lụy đi xa

Thì ra là thế! Tại Hà Nội đẹp Hà Nội tình tứ Hà Nội cóphước phần nên cô gái quyết chí lấy chồng xa. Hà Nội hay trai Hà Nội nhỉ? Hìnhnhư tuy 2 mà 1 tuy 1 mà 2!? Chàng trai ấy chắc chắn là hội tụ những đức tínhcần có của người đàn ông hội tụ đủ đầy nét thanh lịch của trai Hà Nội và hơnhết một Hà Nội linh thiêng và hào hoa đã gọi mời đã gõ cửa trái tim và nângnhẹ bàn tay cô gái ấy lên xe hoa ngày cưới! Điều này luôn thức ngủ cùng với họ đúng không?

Bỗng dưng thấy vui vui khi bài thơ như lời tâm sự của cô gái có nhắc đến những địa danh của Hà Nội: Những Phan Thanh Giản Đống Đa HàngVải Hàng Gai Hàng Gạo... cô mường tượng cái ngày cô "về làm dâu nhà người" cô sẽ cùng mẹ chồng đi chợ sắm sanh tíu tít hồn nhiên vô tư và trong sáng! Đến cả món ăn ngon của đất Hà Thành cô cũng biết - món "chạo tôm" thì anh con trai Hà Nội phước phần là phải!

Yêu nhất ở khổ thơ cuối hội tụ đủ đầy tất cả...

Hà Nội em về dung dị lại môi son
Trong chơn chất miền Nam
Nghe mùa Thu ca hát
Tiếng dân ca quê mùa thơm ngát
Xứ Bắc quê người
Em góp nhặt
Quê Em!

Tình yêu ấy là tất cả. Anh - Em miền Bắc - miền Nam Hà Nội - Sài Gòn hay đâu đó của miền Nam đã đang và sẽ hòa quyện làm một. Cái "dung dị" và cái "chơn chất" gặpnhau giao cảm giao hòa để "quê em" "quê người" làm một để mùa hạnh phúc tỏa hương để thu Hà Nội là mùa cưới của đôi trai tài gái sắc ấy!

Bất giác tôi chợt nhớ tên của một câu truyện ngắn cũng chính là tên của một bộ phim truyện "Bao giờ cho đến tháng mười" tháng mười là thu đấy! Thu Hà Nội - Thu của hạnh phúc của tình yêu lứa đôi!

Viết bài này chợt nhớ đến tác giả của bài thơ cô gái ấy chưa một lần ra thăm Hà Nội. Vậy mà sao cô có được những tâm tư những nghĩ suy những khát vọng những yêu thương dung dị ngọt ngào sâu lắng và thiêng liêng đến thế! Mong trai Hà Thành hãy nuôi và giữ mãi nét "thanh lịch" để ấn tượng về Hà Nội về người Hà Nội mãi đẹp trong mắt trong tim của bạn gái gần xa...

Xin chúc phúc cho hai người! Xin cảm ơn Sa Mạc Tím - tác giả của bài thơ "Em ra xứ Bắc quê người" mong em sẽ là "nàng dâu hiền thảo" tương lai của Hà Nội của người Hà Nội...

More...

"Viết cho ngày... không anh"

By


Viết cho ngày… không anh
---(Tặng chị)----

Mọi chuyện thế là hết phải không anh?
Cánh cửa chiều nay im lìm khóa
Đôi mắt em vô hồn... xa lạ
Anh một thời say đắm... nâng niu.

Anh còn yêu em được bao nhiêu?
Bờ vai nghiêng... rơi nụ cười khắc khoải
Nỗi buồn em vương vãi
Níu chân người ra đi.

Phố vẫn dài dọc những đam mê
Em cứ tưởng mình thừa thãi
những yêu thương vụng dại
Tim đâu ngờ có lúc mình lạc nhau.

Căn phòng 34m2 mà đầy ắp niềm đau
Em ngỡ là chật chội
cho những hờn ghen những sẻ chia... cả những lời nói dối
Khoảng cách vô hình... em không thể nhận ra.

Đã có người thứ ba
xuất hiện trong giấc mơ anh hoang dại
Tình yêu cho em không là mãi mãi
Em vụng về... nhưng không thể sẻ chia

Rồi một ngày kia
Bước cao thấp... con đường em đơn độc
Song hành với đêm... trăng trở mình bật khóc
Quờ tìm anh... trong nỗi nhớ giao mùa...

(Hoàng Thanh Trang)  

http://dauchamphay.vnweblogs.com/post/4725/43511/th-viat-cho-ngai/viet-cho-ngay...khong-anh.html

Đọc “Viết cho ngày… không anh” nếu không có hai chữ “Tặng chị!” sẽ có không ít người đoán biết HTT vẫn còn son trẻ. Em đã hoá thân vào chính người đàn bà ấy để viết một tâm sự “đằm” đến thế!

Tôi thích hình ảnh “cánh cửa im lìm khóa” vào buổi chiều. Cái khoảnh khắc khi “chim tìm về với tổ” “người người ai cũng tất bật để mau chóng về tới nhà” ấy vậy mà “có một người đàn bà” đứng như lặng đi trước cánh cửa khóa ngoài kia… có lẽ “chuyện ấy xảy ra ban trưa hoặc sáng (?)

Em viết để ai đọc cũng sững lại trước nỗi đau và sự thất vọng ê chề này. Tôi hình dung em viết và cảm nó… sâu sắc lắm. Cảm ơn em!

Đây nữa hai câu thơ ngắn nhất nằm nhỏ nhoi giữa chùm thơ dài thể thơ tự do:

Nỗi buồn em vương vãi
Níu chân người ra đi.

Em không là họa sỹ nhưng tâm sự em đã vẽ nên toàn cảnh của cái lần “ra đi” của người đàn ông trong cuộc tình giữa hai người đã trở thành chồng vợ. Em viết nhẹ nhàng mà đau câu từ chẳng cần nhiều chẳng cần âm thanh xô xát mà giúp tôi hình dung vỡ vụn tất cả...

Tâm trạng của người đàn bà cả ngày hôm ấy được em kể như là chuyện của chính mình. Con phố căn phòng… quá khứ hiện tại… và cả tương lai… tất cả rồi sẽ ra sao?

Phụ nữ là thế! đàn bà là thế! day dứt buồn giận ghét bỏ thậm trí lắm lời hay gì gì đi nữa nhưng thẳm sâu trong họ là đức vị tha. Họ nhận về mình tất thảy những nhược điểm “em vụng về… nhưng không thể… sẻ chia”.

Rồi một ngày kia
Bước cao thấp... con đường em đơn độc
Song hành với đêm... trăng trở mình bật khóc
Quờ tìm anh... trong nỗi nhớ giao mùa...

Là đàn ông đọc những câu thơ này… dù nhỏ nhoi một chút lương tâm cũng day dứt lắm. Biết là chẳng thể níu giữ được cái hạnh phúc đã từng chung xây của cả hai người nhưng vẫn cứ thấy thương những người đàn bà dẫu họ có chưa đúng đến mức nào.

Song hành với đêm… trăng trở mình bật khóc
Quờ tìm anh… trong nỗi nhớ giao mùa.

"Trăng trở mình giữa đêm" "quờ tay... tìm hạnh phúc" "nỗi nhớ giao mùa" khắc khoải nhiều lắm!

Cảm ơn em Hoàng Thanh Trang! Thêm một lần cảm ơn em!

More...