Cái vòng lốc xoáy

By

 


Hình đại diện là một vòng lốc xoáy. Mình không nhớ là dùng nó từ bao giờ. À phải rồi - 22/8 /2007 - ấy là mốc thời gian mình bắt đầu tham gia vnweblogs. Nhưng phải là sau đó một thời gian. Ban đầu đơn giản chỉ là vì mình yêu biển. Và thích chọn một hình ảnh về biển. Thế rồi cái vòng xoáy màu xanh sẫm kia với một tâm điểm sâu hun hút ấy - đã theo mình trong suốt hành trình blogging...

Biển mình yêu đến vô cùng. Đứng trước biển con người thật nhỏ bé trước xa xanh trước mênh mông và khao khát được khám phá đến tận cùng của giọt nước mặn mòi của đại dương bao la đến tận cuối trời - nơi chẳng còn ranh giới giữa biển với trời.

Đứng trước biển những con sóng cứ gầm gào xô vào bờ tung bọt trắng xóa. Những ghềnh đá cứ thò chân xuống biển mà đầu lại cứ hướng về nơi xa xanh ấy như chẳng muốn rời non.

Đứng trước biển cả khi triều xuống hay khi đêm về cứ ngỡ biển ngủ nhưng không đâu biển nằm nghỉ đấy thôi. Hơi thở và vồng ngực biển cứ vồng lên nhẹ nhàng mà thôi thúc. Biển chỉ nằm nghỉ ngơi thanh thản sau một ngày dâng hiến và khát khao! Trong lòng xa xanh kia nơi thăm thẳm ngăn ngắt ấy là tim biển mãi khát khao được yêu được dâng hiến và được sống... những con sóng ngầm cứ ầm ào khua động bởi những dòng hải lưu cứ chất chứa nỗi niềm.

Nhớ và thật yêu câu thơ trong ĐỨNG TRƯỚC BIỂN của nhà thơ Vũ Quần Phương:

... Biết nói gì trước biển em ơi
Trước cái xa xanh thanh khiết không lời
Cái  hào hiệp ngang tàng của gió
Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ
Cái hiên ngang của đá đứng chen trời
Cái giản đơn sâu sắc như đời...

Biển như vậy đấy! Xa xanh là thế thanh khiết là thế mặn mòi cũng là thế mà sao hào hiệp ngang tàng kiêu hãnh kiên nhẫn đến miệt mài... giản đơn sâu sắc như đời là vậy!

Khi cái vòng xoáy lốc kia đã là của mình mỗi khi nhìn ngắm càng nhận ra con người mình thật y như biển. Cứ dằn lòng để ngẫm ngợi cứ bỏng cháy những khao khát và đam mê. Cứ muốn gì là làm cho kỳ được. Cứ mỗi đau buồn hay tổn thương lại cảm thấy như tim mình bị bóp ngẹt để rồi... chầm chậm tự mình vươn dậy.

Sự chuyển động dẫu chỉ là tương đối trái đất - tinh cầu làm nên sự sống; mỗi vật chất dù là nhỏ nhất - thì sự chuyển động của nó làm nên quy luật của sự sống muôn đời.

Online là đọc là suy ngẫm là viết là những bước chân không bao giờ ngưng nghỉ của trí óc của con tim. Tư duy là tồn tại làm cho con người ta tồn tại. Tồn tại là không thể chết là đang sống là phải sống và phải hướng về phía trước không lui.

Vòng xoáy mà mình đang có là nội lực là nội sinh là biết tự mình là phải tự mình bền bỉ kiên định kiên nhẫn nữa. Đó là nội tâm là khao khát là nguồn sống là nhựa sống cũng là cái đích của cuộc sống để mình bản lĩnh tự tin lớn lên trưởng thành trong từng nghĩ suy... để hôm nay mình lớn hơn hôm qua để ngày mai mình vững vàng hơn hôm nay cho con người mình ngày mai NGƯỜI hơn hôm nay.

More...

Bàn tay

By






Sau những xin cho trả vay được mất... ở đời
Tôi thường xòe bàn tay lặng ngắm
Năm ngón tay: ngón dài ngón ngắn
Sấp ngửa cuộc đời làm cuộc mưu sinh.

Khi cho khi nhận... bàn tay gửi trao tình
Khi buồn khi thương... bàn tay nắm chặt
Khi âu lo được mất... bàn tay run rẩy niềm đau.

Tôi nhìn kỹ bàn tay
                     những mạch máu mang theo những giọt hồng cầu
Về tim và từ tim là tấm lòng của ta cùng bè bạn.
Bàn tay xòe ra giọt nước mắt lăn trôi vơi cạn
Bàn tay nắm lại giữ được cả vũ trụ thời gian.

Tôi nhận ra 5 ngón tay chỉ ngón cái nằm ngang
4 ngón kia xếp hàng ngay ngắn
Nắm lại chúng bên nhau thanh thản
Như không thể rời xa.

Tình người là nhân ái bao la
Như 5 ngón tay từ thẳm sâu gửi đều 5 hướng
Làm nên một điều không bao giờ là giả tưởng:
Bàn tay
            ấm lạnh...
                             từ... tim.

More...

Niềm tin bị đánh cắp

By






Khi niềm tin bị đánh cắp trong tôi
Tôi mới thấy lòng mình trống trải
Ừ không trống trải còn có khi bù lại
Là trỗng rỗng là cạn vơi rồi..
          khi tay nắm lấy bàn tay.

Niềm tin tôi không trả cũng không vay

Tôi đặt vào đôi tay những người bạn mà tôi yêu quý
Vẹn nguyên trong tôi đến từng ý nghĩ
Rất chân thành để họ... gột bớt những tổn thương.

Niềm tin tôi nhận về trong mỗi ngày thường

Từ những chuyện thường ngày quanh tôi rất thật
cả những ánh nhìn của bé thơ
của những gì được mất
Bỗng chốc rã rời...
                 người đập vỡ mang đi.

Thất vọng rơi không có âm thanh.
Tình bạn rơi mảnh vỡ khó tìm.
Xoay lưng lại mới biết mình vội vã.
Bước nửa chừng đã rơi mất niềm tin.

More...