Cửa biển

By



Tuyệt tác sông Hồng hòa vào biển ở cửa biển Ba Lạt Giao Thủy Nam Định
***


CỬA BIỂN
Khải Nguyên

Trăm con sông ngàn đời xuôi về biển
Anh mê mải một đời dâng trọn cả cho em
Con sông anh - da diết nỗi niềm
Biển em đó - nhận anh về tất cả.

Em - mặn mòi và lại mênh mông quá
Anh - ngọt ngào da diết lắm em ơi!
Biển em kia đã mở rộng chân trời
Đón sông anh để làm nên cửa biển.

Hòa trong nhau những niềm yêu thương mến
Như đất trời như sông biển yêu nhau
Anh có em trong vị muối em trao
Em mở nước đón anh ngàn con sóng.

Cho anh thỏa nỗi lòng anh trông ngóng
Cho em dâng dâng trọn trái tim mình
Cho cuộc đời vui lắm ánh bình minh
Đang toả sáng nơi chân trời xa ấy.

Cửa biển hôm nay sao mà yêu đến vậy!
Sóng muốn nói điều gì... nên sóng vỗ mênh mang...

 

More...

Thay giao diện mới... tìm lại...

By

 

 

Lời tác giả: Cuối tuần rảnh rang KN quyết định thay giao diện mới lý do đơn giản thôi: giao diện cũ khung góp ý không riêng biệt nên ảnh đưa lên trong đó hay bị chèn lấn đất giữa các comment; hơn nữa giao diện cũ không hiện liên kết bạn bè càng không hiện liên kết qua nick name trong mỗi comment muốn tìm đến chủ nhân của nó phải đăng nhập mò tìm từ những thông tin gốc... gì nữa nhỉ? À về tổng thể KN cũng muốn thay đổi đôi chút như con người ta muốn thay áo thay đổi không khí và  muốn tươi trẻ hơn chút... Với tất cả những tiêu chí trên có lẽ ở temp này đã đáp ứng được. Avatar thì vẫn giữ bởi nó đã theo KN đi suốt chặng đường online "trên từng cây số" (!). Còn banner có lẽ tạm thế... tính sau.

Riêng 4 câu thơ KN chọn làm slogan - KN rất ưng ý và quyết định vẫn giữ nguyên. Sớm nay chị N.T.K.L có nhắc nhớ trong một comment nên KN muốn đưa lên trong entry này như để thêm một lần KN cùng bạn bè đọc lại bài thơ GỌI EM và xin gửi kèm một bài cảm nhận nho nhỏ của Phan Thanh Hà - một người bạn online của KN từ năm 2005 trên một diễn đàn mà KN đã từng sinh hoạt.

GỌI EM là bài thơ KN viết từ những năm ấy. Có thể nói đó là bài thơ KN tâm đắc hài lòng và yêu thích nhất trong số những bài thơ KN viết về đề tài tình yêu về biển... Nhân dịp thay temp mới KN xin trân trọng gửi tới các chị các anh và các bạn... bài thơ này!


GỌI EM

Khải Nguyên


Anh gọi tên em với nỗi nhớ ước ao
Trong tiếng gió thét gào tan giữa sóng
Biển và anh ngàn đời trông ngóng
Kiếm tìm em qua lớp lớp sóng xô

Anh gọi em như con sóng vỗ bờ
Để biết được tận cùng cơn khát
Về đây em mà nghe biển hát
Lời yêu thương - lời anh đấy - ngọt ngào

Khi mặt trời chìm anh gọi nắng lên cao
Khi mặt trời lên anh gọi hoàng hôn xuống
Để em hiểu nỗi lòng trống vắng
Của anh và biển đấy khát khao em...




CẢM NHẬN CỦA PHAN THANH HÀ

GỌI EM - mới nghe cứ tưởng như chỉ sẽ phát ra âm thanh ơi ới của đời thường mà vốn dĩ đã là một thói quen của con người. Nhưng không Khải Nguyên đã dẫn dắt người đọc vào nỗi nhớ nhung vô bờ một "nỗi nhớ ước ao" mạnh mẽ mà tha thiết. Thơ KN là vậy - luôn dùng những từ ngữ sâu sắc ẩn chứa bao nhiêu là điều mới mẻ bên trong và đôi khi hơi khó hiểu (?! - ít ra là đối với tôi!?). Người ta nói Thơ là Hồn của tác giả điều đó quả không sai. Đọc thơ của KN cũng như khi tiếp chuyện với tác giả tôi luôn cảm thấy có điều gì đó cuốn hút có điều gì đó khiến mình phải suy nghĩ...


Anh gọi tên em với nỗi nhớ ước ao
Trong tiếng gió thét gào tan giữa sóng
Biển và anh ngàn đời trông ngóng
Kiếm tìm em qua lớp lớp sóng xô


Vậy là cô gái ấy đã xa thật xa chàng trai. Vì nhớ nên chàng trai đã không kìm nén được cảm xúc "nhớ" của mình và cất tiếng gọi. Tiếng gọi đầy yêu thương và nhung nhớ; có gì đó mãnh liệt hơn cả tiếng gió thét gào của biển. Nhưng có lẽ cô gái ấy vẫn không nghe thấy nên chàng trai mới khắc khoải thổ lộ "biển cùng anh ngàn đời trông ngóng/kiếm tìm em qua lớp lớp sóng xô". Nghe như quá vô vọng và hư ảo trong sự kiếm tìm ấy... Có sao đâu yêu mà - nên dù chỉ còn chút hy vọng nhỏ nhoi thì chàng trai vẫn không bỏ cuộc. Bởi vậy nên mới có thêm 2 câu thơ bày tỏ:


Anh gọi em như con sóng vỗ bờ
Để biết được tận cùng cơn khát


KN thật tinh tế khi dùng những lời lẽ ví von đầy cảm xúc mà chân thật:


Về đây em mà nghe biển hát
Lời yêu thương - lời anh đấy - ngọt ngào


Biển hát đấy yêu quá đi những câu thơ chân thật và hồn hậu này. Lời chàng trai như lời biển hát - "Về đây em" - chàng trai gọi bây giờ không chỉ mang tâm trạng nhớ mong nữa mà còn thêm sự cuồng nhiệt đắm say và khát khao. Nỗi khao khát để mong được gặp lại người mà mình yêu để nói cho cô nghe "lời yêu thương ngọt ngào"...

Có cô gái nào khi đọc khổ thơ cuối cùng của KN mà không cảm động không nhỉ? Chắc chắn là không rồi!:


Khi mặt trời chìm anh gọi nắng lên cao
Khi mặt trời lên anh gọi hoàng hôn xuống
Để em hiểu nỗi lòng trống vắng
Của anh và biển đấy khát khao em...


Vì yêu - chàng trai đã muốn làm tất cả để người mình yêu hiểu được tấm chân tình mà mình dành cho cô ấy. "Khi mặt trời chìm" anh "gọi nắng lên" khi "mặt trời lên"  mà anh "gọi hoàng hôn xuống" cơ mà. Tuy chông chênh lắm trong hành động nhưng tất cả là bởi "anh yêu em" mà thôi! Mà đâu riêng anh biển cũng được KN đưa vào để nhớ: Biển mà biết khao khát ư? Đó chỉ vì chàng trai muốn cho cô gái hiểu nổi lòng khao khát trong sự trống vắng ấy. "Biển như vô tri mà còn vậy huống chi anh - yêu cô thật nhiều!".

Tôi cảm thấy lạ: nguyên bài thơ không có 3 chữ để diễn đạt tình yêu mà người đời thường dùng "Anh Yêu Em" mà sao cả bài thơ vẫn toát lên tình yêu mãnh liệt đến thế!? Thế mới nói KN đã rất tài tình khi đem hình ảnh cụ thể để diển đạt những cảm giác tâm trạng thật của con người vào thơ. Bài thơ vẫn còn đó âm thanh "Gọi Em" của chàng trai vẫn nhớ và khắc khoải lăm lắm. Tuy kết thúc bài thơ chưa cho thấy cô gái và chàng trai được bên nhau nhưng với bấy nhiêu đó cũng đủ cho ta thấy một mối tình thật tha thiết đáng yêu...

Bài thơ đã tạo được sự đồng cảm đồng điệu với người đọc thơ - đi vào lòng người lắm Khải Nguyên à. Mong là được đọc thêm nhiều bài thơ HAY và THẬT của KN nữa nhé!

More...

Như tận cùng muối mặn gừng cay

By


 



Em hãy là vì sao nhấp nháy giữa trời khuya
Để bình minh lên biết nhường cho vầng dương ánh sáng
Khi hoàng hôn phủ áo choàng tím sẫm
Cứ nhấp nháy hoài để yêu mãi anh thôi.

Gừng đã cay ba vạn sáu ngàn ngày
Muối đã mặn từ ngàn năm thuở trước
Tình yêu cứ nhen cho con tim đánh cược
Đổi lấy đợi chờ... từ muôn kiếp em ơi!

Sao đổi ngôi làm vệt sáng cuối trời
Gừng mãi cay đậm hương nồng của đất
Muối đã mặn đến tận cùng mặn chát
Tình đã yêu tận cùng khát vẫn yêu.

Gói những yêu thương tự sâu thẳm mây chiều
Gom những đam mê tự nghìn trùng xa tắp
Để tay em nâng anh che ngọn lửa hồng... ta thắp
Lửa tình yêu sẽ bùng cháy mãi thôi.

Như tận cùng "muối mặn gừng cay" ơi!

More...

Tất cả các con sông đều chảy ra phía biển

By

 

 

  

Tất cả các con sông đều chảy ra phía biển
Tất cả những cánh buồm đều hướng ra khơi
Tất cả ghềnh đá kia - đầu hướng một nơi thôi
Ra phía biển!

Như anh hướng về em những chuỗi ngày thương mến!
Ngưỡng vọng một đời để khao khát mãi thôi!

Biển rộng nhường kia ngàn lớp sóng trùng khơi
Con sóng nào cũng tìm về nơi bờ bãi
Ta hướng về nhau - kiên trì nhẫn nại
Gạn hết nỗi lòng làm “hạt muối cắn chung nhau” (*)

Biển thẳm sâu biêng biếc một màu
Là tình anh tình em mình trao nhau tất cả
Biển mênh mông ơi xin đừng mệt lả
Để nơi cuối trời mây - nước sẽ gặp nhau!
_____________________________________
(*) Ý thơ của Vũ Quần Phương trong bài "Đứng trước biển"

 


 

 

More...

Thánh thiện

By

 





 

Biển dềnh lên cho trời xà xuống thấp
Những vì sao vụt tắt
Cho môi mềm
ngọt lịm…đắm say.


Sóng trào dâng đêm nay
Biển tràn căng hò hẹn
Em nghiêng bên anh e thẹn
Thuyền tình bỏ mái... buông lơi

Kệ thôi

ừ đấy …

được rồi

Hình như con ong làm mật
Nhụy hoa ngọt ngào hạnh phúc
Đắm say.

Bờ môi nồng nàn như say
Đêm nghiêng về em thánh thiện
Mình tan vào nhau bất tận
Ngẩn ngơ… trời - nước... ngất ngây

Tay đan trong tay
Phút giây giao hòa làm một
Có nhau ngỡ ngàng rất thật
Tình dâng lên cao chất ngất

Thánh thiện

khao khát

đêm hoa...

More...

Sao biển không một lần xoa dịu nỗi đau?

By





 



Mỗi khi thật buồn...
Anh lại ước được một mình ra trước biển
Được thả hồn mơn man cùng với sóng
Được nghe gió thét gào tự sâu thẳm tim anh.


Được gạt đi... một lúc thôi... để xóa đi rất nhanh
Vơi nỗi đau đang làm con tim anh tan nát
Xin ngưng lại trong anh - chút mặn mòi biển khát
Cho anh nhẹ nâng - nhành hoa tím... nhường kia!


Hoa muống biển chân tình...
Câu chuyện ấy chợt hiện ra
Chuyện ngày xưa... - chuyện tình làm anh thương quá!
Cô Muống chân tình... chàng Biển mãi vời xa...


Muống cứ ngóng chờ thao thức đợi người ta
Nhưng chàng Biển đi hoài không trở lại
Khắc khoải đợi trông nàng chẳng mong hóa đá
Xin nguyện làm hoa muống biển rung rinh


Cho mãi ngàn đời tình yêu ấy lung linh
Ngơ ngẩn tình ai ngơ ngẩn đời con gái!


Để sáng nay
Thêm một lần - anh nâng nhành hoa dại
Tưởng biển xóa nhòa... lại òa vỡ trái tim đau!

 

More...

Gọi em

By

 




 


Anh gọi tên em với nỗi nhớ ước ao
Trong tiếng gió thét gào tan giữa sóng
Biển và anh ngàn đời trông ngóng
Kiếm tìm em qua lớp lớp sóng xô.

Anh gọi em như con sóng vỗ bờ
Để biết được tận cùng cơn khát
Về đây em mà nghe biển hát
Lời yêu thương - lời anh đấy - ngọt ngào.

Khi mặt trời chìm anh gọi nắng lên cao
Khi mặt trời lên anh gọi hoàng hôn xuống
Để em hiểu nỗi lòng trống vắng
Của anh và biển đấy khát khao em...

More...

Cửa biển

By


Trăm con sông ngàn đời xuôi về biển
Anh mê mải một đời dâng trọn cả cho em
Con sông anh - da diết nỗi niềm
Biển em đó - nhận anh về tất cả.

Em - mặn mòi và lại mênh mông quá!
Anh - ngọt ngào da diết lắm em ơi!
Biển em kia đã mở rộng chân trời
Đón sông anh để làm nên cửa biển

Hòa trong nhau những niềm yêu thương mến
Như đất - trời như sông - biển yêu nhau
Anh có em trong vị muối em trao
Em mở nước đón anh ngàn con sóng

Cho anh thoả nỗi lòng trông ngóng
Cho em dâng dâng trọn trái tim mình
Cho cuộc đời vui lắm ánh bình minh
Đang toả sáng nơi chân trời xa ấy

Cửa biển hôm nay sao mà yêu đến vậy!
Sóng muốn nói điều gì nên sóng vỗ... mênh mang...

More...

Yêu em

By




Anh lại trở về với biển của anh
Lại màu xanh bình yên lại phũ phàng con sóng
Đối diện với yêu thương và ngàn lần mong ngóng
Kiếm tìm một bến đỗ bình yên.

Bao khát khao anh dâng hiến cho em
Cho một tình yêu chỉ "trao" thôi cũng được
Để được nói ra những lời thành thực
Để được biết mình còn tồn tại với thời gian.

Biển hôm nay vẫn là biển yêu đến chứa chan
Biển chẳng già đi bởi lời yêu đã ngỏ
Biển vẫn trẻ trung như tận cùng cơn gió
Làm biển mơ màng nên hát mãi... xôn xao

Em
Tình yêu mình là mây thắm trời cao
Cho anh gọi bình minh lên
Cho anh kéo trăng vỡ òa giữa ngàn lớp sóng
Cho anh gửi những khát khao của tận cùng cháy bỏng
Yêu em.


More...

Đừng buồn anh

By



E
m đừng buồn anh đừng giận hờn anh 
Khi anh viết về người con gái ấy
Cô ấy đã đi đi xa... đến vậy
Chỉ còn... biển biếc mênh mang.

Em đừng buồn anh đừng giận hờn anh
Khi biển chiều nay chẳng còn xanh được nữa
Biển miền Trung cồn cào đau... nức nở
Thành cơn bão Xangsane.

Em có nghe không biển hát gọi về khuya
Tiếng đàn ai tiếng lòng ai thổn thức
Em nói anh cứ viết đi cứ tỏ bày đi... nỗi lòng đau nhức
Để bão lòng... dần tan.

Em!
Sẽ có một ngày tin dữ vỡ loang
Rằng anh cũng ra đi về một nơi như thế
Em hãy vững tin anh - Khải Nguyên - không thể
Vẫn mãi còn... đâu đó rất gần thôi...

Con người anh là như thế mất rồi
Anh chẳng thể không là anh em nhỉ?
Mỗi nỗi đau cứ cồn cào âm ỉ
Đốt cháy lòng sao chẳng hết nguôi ngoai...

- HN tháng 10/2006 -

More...