Ngọc Tân - chiếc lá đã rời cành

By







HÀ NỘI NGÀY CHIA XA

Nhạc: Hữu Xuân
Lời: Lê Kim Thanh - Hữu Xuân
Thể hiện: Ngọc Tân


Mai ta xa rồi rời xa Hà Nội
Xa mỗi hàng cây góc phố thân quen
Từng tiếng chuông chùa ngân nga chiều đổ
Mặt Hồ Gươm lung linh những ánh đèn.

Hà Nội ơi bao nhiêu mùa trở gió
Xao động lòng ta đến tận bao giờ
Nước Tây Hồ thì thầm con sóng
Chiều bình yên nghe gió hát xôn xao.

Đành lòng xa nhé Hà Nội mến yêu ơi!
Dịu dàng quá cơn mưa mùa hạ đến
Hà Nội ơi còn cồn cào chi nữa
Những kỷ niệm xưa có bao giờ quên.

Ước một ngày ta trở lại đây
Nhẹ bước bên em trên đường Hà Nội
Ta vẫn có mình như ngày xưa ấy
Xa nhau rồi xa nhau rồi lại gặp Hà Nội ơi!


Có phải Khải Nguyên là người đang sống ở Hà Nội không mà sao KN rất thích nghe ca khúc "HÀ NỘI VÀ TÔI" của Lê Vinh do ca sỹ NGỌC TÂN thể hiện xin một lần được ghi lại lời bài hát này:

Nơi tôi sinh Hà Nội
Ngày tôi sinh một ngày bỏng cháy
Ngõ nhỏ phố nhỏ nhà tôi ở đó
Đêm nằm nghe trong gió tiếng sông Hồng thở than
 
Những ngày tôi lang thang tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội
Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi
Mộc mạc thôi mà con tim nhớ mãi
Tuổi thơ đã đi qua không trở lại
Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi...

Hà Nội ơi Hà Nội ơi!
Cái ngày tôi chia xa Hà Nội
Giờ ra đi mới thấy lòng tiếc nuối
Những kỷ niệm một thời nông nỗi
Cứ thôi thúc hoài khắc khoải trong trái tim

Hà Nội ơi Hà Nội ơi!
Khát vọng trong tôi tình yêu trong tôi
Thời gian có bao giờ phai phôi
Như nước hồ Gươm xanh vời vợi
Như hương hoa sữa nồng nàn đắm đuối
Bước chân tôi qua bao nẻo đường
Vẫn mong một ngày trở về Hà Nội ơi!

Ngõ nhỏ phố nhỏ nhà tôi ở đó
Trong giấc mơ... tôi vẫn thầm... mơ... !

Lê Vinh viết ca khúc này hình như chỉ để cho riêng Ngọc Tân thể hiện. Ngọc Tân đã đi xa bởi căn bệnh quái ác cướp đi một tài năng đang độ chín anh về cõi vĩnh hằng lúc 11h36 ngày 6/9/2004 (ở tuổi 57). Và anh trở về lặng lẽ trong chuyến bay tối 6/9 từ thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội.

Một lần nữa Khải Nguyên viết bài này thay một nén nhang viếng anh - một ca sỹ luôn xuất hiện trên sân khấu đĩnh đạc trong bộ comple đen mái tóc xoăn bồng và đôi cặp kính trắng. Với giọng ca da diết truyền cảm những bài trữ tình anh hát như tiếng nấc nghẹn ngào sâu lắng.

Khải Nguyên yêu anh không chỉ bởi người nghệ sỹ ấy rất tài hoa mà bởi vì nghị lực phi thường của anh trước cuộc đời không ít nghiệt ngã. Anh đã thành công trong Liên hoan tiếng hát về biển tại Cộng hoà dân chủ Đức năm 1979 với ca khúc "Chiều trên bến cảng". Tiếng hát anh được công chúng mến mộ từ đấy. Nhưng anh đã nông nổi chia xa Hà Nội vô vọng đi tìm "tự do" nơi "xứ người". Bất thành anh trở về Việt Nam trong niềm đau tê tái. Anh ôm nỗi buồn do chính mình gây ra ân hận và quyết tâm - anh vào Sài Gòn - với niềm tin - sẽ có ngày anh trở lại sân khấu Hà Nội.

Cứ như thế kiên trì nhẫn nại và da diết anh đau đáu với những bài hát về Hà Nội về quê hương xứ xở. Đời chẳng phụ công anh và tình anh. Cái ước mơ cháy bỏng ấy anh đã thực hiện được - một đêm "Tiếng hát Ngọc Tân" đã thành công rực rỡ trước công chúng trên sân khấu Hà Nội Anh đã chiếm lĩnh lại vị trí xứng đáng của anh trong lòng khán giả thủ đô - nơi anh sinh ra và lớn lên.

Niềm tin và nghị lực đã giúp anh lấy lại tất cả những gì tưởng chừng như đã mất! Cuối đời biết không thể qua khỏi bởi căn bệnh ung thư quái ác anh đã hoàn tất album "HÀ NỘI - NGÀY CHIA XA" và dang dở một "ĐÊM NHẠC MÙA THU HÀ NỘI"...

Xin anh hãy yên nghỉ thanh thản nhẹ nhàng nơi xa ấy để những ca khúc trữ tình của anh mãi đọng lại trong trái tim những khán giả yêu một giọng ca vàng và còn mãi một Ngọc Tân - nghị lực thuỷ chung còn ngân vang mãi câu hát - "... cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi..."!

More...

Chỉ tại dòng sông đa tình

By




CHỈ TẠI DÒNG SÔNG ĐA TÌNH
Sáng tác: An Thuyên
Thể hiện: Tố Nga

Một nụ hôn em bén hơi rồi
Là tình gửi trao qua miền trăng gió
Sông Lam trăng mờ trăng tỏ bên lở bên bồi
Một nụ hôn cho thuyền chòng chành đẩy trăng đi.

Thuyền trăng chở tình em đi vào miền trăng gió của cuộc đời
Em chỉ có đôi môi hồng mà sông thì dài và mây nước bao la
Một mỏng manh lang thang sợ em chưa em sang ngang
Lấp lánh ơi đưa em về đâu trăng suông dãi dầu
Sương dầm vạt yếm phù sa dâng đầy.

Đừng trách em người hỡi mần răng em đa tình
Chỉ tại cái dòng sông quê suốt tháng năm cứ gọi núi Hồng
Chỉ tại câu hát ánh trăng đa tình ngàn đời sông Lam
Giờ để cho con gái quê mình đa tình.


Ca sỹ Tố Nga

TỐ NGA - CHẢY MIẾT CÙNG DÒNG SÔNG ĐA TÌNH

Không rõ ngọn nguồn từ đâu nhưng cứ nhắc đến con gái Hà Tĩnh thì cánh mày râu đất Bắc Hà lại có thêm một chủ đề để thành chuyện rôm rả thậm chí có những anh chàng chưa một lần đến Hà Tĩnh cũng tuyên bố nghe như rất từng trải rằng: "Con gái Hà Tĩnh đa tình lắm!".

Có lần đi công tác ở thành phố Ngã ba sông khi đến thăm gia đình anh bạn làm việc ở Công an tỉnh biết tôi quê ở Hà Tĩnh nên anh và bạn bè cùng trong mâm rượu cũng cứ oang oang giống nhau: "Con gái quê ông đa tình lắm mà vượng phu ích tử nên ở đây có phong trào động viên con khi đi học đại học thì cứ tìm cô bé quê Hà Tĩnh mà yêu rồi lấy làm vợ vì điểm lại tay nào lấy vợ Hà Tĩnh cũng thành đạt cả".

Là người trong nhà nên tôi chả có gì bình luận chỉ có điều hình ảnh người con gái quê tôi làm cho tôi đã xa quê mấy mươi năm nhưng không sao quên nổi họ đẹp và rất đẹp thậm chí đẹp nhất chính là khi họ đang lao động trên người còn vương đầy... bụi lá.

Ấy là cứ buổi chiều tà dưới ánh hoàng hôn có màu lửa của mùa hè những cô gái làng tan tầm đồng áng người thì cầm dao mang liềm người thì gánh đôi bó cỏ trện họ không về thẳng nhà mà rủ nhau ra bờ sông La để thả bớt cái oi bức và bụi bẩn. Ai cũng tóc dài cả một khoảng bờ sông bập bềnh những làn tóc đùa chơi trong nước sông trong vắt ánh nắng cuối chiều rọi vào càng làm cho vẻ đẹp của những người con gái vừa kiêu sa vừa mềm mại thôn quê. Có cô đang xoã tóc trôi theo làn nước thì bất ngờ ngửa người hất đầu ra phía sau làm cả vầng tóc tung lên kéo theo làn nước toả sắc cầu vồng trong nắng xế nét mặt hồng tươi hoà vào hoàng hôn làm cho hình ảnh đó in đậm nét đẹp của người con gái sông La.

Và đến giờ người nhạc sĩ tài hoa An Thuyên gọi dòng sông ấy là dòng sông đa tình bởi "suốt tháng năm sông La cứ gọi núi Hồng". Ông cho rằng không phải con gái Hà Tĩnh đa tình mà "chỉ tại dòng sông đa tình" mà đa tình là vì cũng giống như các chàng trai đi tìm con gái Hà Tĩnh để mà yêu mà thương là vậy. "Chỉ tại dòng sông đa tình" cũng là tên bài hát của An Thuyên đã làm cho ca sĩ Tố Nga người con gái Hà Tĩnh chợt bừng tỉnh sau một thời gian khá dài gần như "im hơi lặng tiếng".

Ở quê hương Hà Tĩnh có biết bao thay đổi Thị xã trở thành Thành phố rồi một số các trường chuyên nghiệp sáp nhập thành Đại học Hà Tĩnh. Nên tháng 7/2007 quê hương mời Tố Nga về biểu diễn nhân những sự kiện trọng đại này. Bài hát "Hà Tĩnh quê mình" (của Ngọc Thịnh) chị đã thể hiện rất nhiều lần trên sân khấu đã từng đoạt Huy chương Vàng hội diễn nhưng chưa bao giờ Tố Nga lại thấy thăng hoa cùng ca khúc này đến thế biểu diễn xong chị như bừng tỉnh sau một thời gian khá dài ẩn mình vì sinh đẻ và lo chuyện gia đình. Hơi thở của quê hương tình thương của đất mẹ cứ lan toả từ trong những câu hát làm cho chị thấy niềm tin được nhân lên gấp nhiều lần để cần phải tiếp tục phấn đấu tiếp tục vươn lên trong sự nghiệp cũng như cuộc sống.

Mặc dù trước đó khi đứa con nhỏ còn quá thơ dại thì chị lại đổ sụp vì chuyện hôn nhân nhiều khi rất sợ ánh sáng sợ gặp người thân sợ ra chỗ đông người và sợ nhất là lên sân khấu vì hình như ai cũng biết chuyện trớ trêu mà khổ đau của mình vậy... Rồi cũng vào dịp về quê biểu diễn này thì cuộc thi Sao Mai trên sóng Truyền hình đã vào hồi kết ngồi ở nhà mẹ đẻ xem một thí sinh nữ hát bài: "Chỉ tại dòng sông đa tình" của nhạc sĩ An Thuyên mà Tố Nga thấy trong người cứ như "lên đồng" để nhập vai khi thí sinh kết thúc phần thi thì chị khẽ khàng thảng thốt: "Dòng sông đa tình của mình đây rồi!".

Hà Tĩnh quê mình vừa bồi đắp niềm tin và tình thương thì dòng sông đa tình lại vô tình bắt gặp để giao lưu xúc cảm của nữ ca sĩ: "Em chỉ có đôi môi hồng mà sông thì dài mà mây nước bao la...". Thế rồi ra Hà Nội chỉ với thời gian rất ngắn Tố Nga đã hoàn thành Vol 4 với tên gọi "Dòng sông đa tình". Trong đó chị như đang chảy miết đang đắm mình để hoà quyện cùng dòng sông La đa tình của quê hương Hà Tĩnh. Với CD thứ 4 này cũng như 3 Album trước đó Tố Nga chỉ thể hiện những ca khúc về miền Trung yêu thương như: Chỉ tại dòng sông đa tình; Câu đợi câu chờ; Núi Hồng sông Lam; Ai vô xứ Nghệ; Gửi sông La; Câu hát quê hương... Dàn dựng và phối khí cho chị cũng là một nhạc sĩ trưởng thành từ quê hương bên dòng sông La thơ mộng nhạc sĩ Xuân Thuỷ.

Mơ ước có một cuộc sống ổn định và giản dị là điều mà ca sĩ Tố Nga luôn hướng tới ngay cả trong công việc cũng vậy. Chính thế mà chị luôn hướng tới những cái hay cái đẹp một cách trung thực. Tuy còn trẻ nhưng chị đã sớm vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng tại Nhà hát ca múa nhạc Việt Nam. Rồi với thời gian công tác chưa phải là dài nhưng đã có tới 4 album ra đời cũng là một thành quả phấn đấu không ngừng trong sự nghiệp cống hiến cho nghệ thuật.

Còn tôi cứ mỗi lần nghe giọng hát Tố Nga tôi lại nao nao nhớ đến tiếng võng tre đu đưa dưới mái lá cọ trong từng hiên nhà của miền quê Hà Tĩnh. Mặc dù vẫn biết rằng trong thời buổi hiện đại hoá này chiếc võng đan bằng tre ở quê tôi đã mai một thất truyền.

Giaitri24.vn (Theo ĐAKT)

More...

Ca khúc: Tiếng Việt

By




TIẾNG VIỆT
Thơ: Lưu Quang Vũ
Nhạc: Lê Tâm
Thể hiện: Hồng Quang cùng nhóm nghệ sỹ Nhạc viện Quốc gia Hà Nội (theo phong cách accapella)

A... í a... í a... a á... í a...

Trái đất rộng bao thứ tiếng (í a)
Tiếng (í a) Việt quê ta
Hồn nhiên lời nói thánh thót như tiếng đàn lời ca ơ tiếng đàn lời ca... tiếng đàn
Mỗi sớm dậy thân thiết nghe bốn bề
Người (a í a) qua đường chung tiếng Việt cùng tôi.


Chưa thành chữ viết (í a) đã (í a) vẹn tròn lời nói
Vầng trăng cao đêm cá mới biệt tăm (ơ) sao mờ biệt tăm sao mờ
Ôi tiếng Việt như đất cày như lụa óng (í a) tre ngà mềm mại như tơ.


A... a í a... a í a... a á... a í a...
Ôi tiếng Việt tiếng Việt tiếng Việt
Đẹp như lụa như tơ... đẹp như lụa như tơ... (ơ).


Mát lịm tiếng suối (í a) heo (í) may gợi về
Đường xa một tiếng nhớ (ơ)
Kìa nón ai thẳm xa (ơ) bên trời... thẳm xa bên trời


Tiếng cha dặn khi lũ về bão dội
Cánh nôi mơ màng giọng mẹ à ơi...


Phiêu bạt xa lắc (í a) cuối (í a) bể cùng trời
Người ơi người có gọi khẽ tiếng Việt trong những đêm dài
(trong những đêm dài trong những đêm dài...).


Ai lỡ đường quên giống nòi gốc nguồn

Trông (í a) tiếng Việt quay về cùng tôi

Ai lỡ đường quên giống nòi gốc nguồn
Trông (í a) tiếng Việt quay về cùng tôi...

A í a... a í a... a í a...


Hồng Quang - Giảng viên nhị Nhạc viện Quốc gia Hà Nội

TIẾNG VIỆT
Lưu Quang Vũ
          *
     *   *

Tiếng Việt gọi trong hoàng hôn khói sẫm
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về

Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.

Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
Khi hun thuyền gieo mạ lúc đưa nôi
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.

"Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt..."
Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót
Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ
Ôi tiếng Việt như đất cày như lụa
Óng tre ngà và mềm mại như tơ.

Tiếng tha thiết nói thường nghe như hát
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
Như gió nước không thể nào nắm bắt
Dấu huyền trầm dấu ngã chênh vênh.

Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng
Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.

Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng
Cao quý thâm trầm rực rỡ vui tươi
Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người
Như tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.

Buồm lộng sóng xô mai về trúc nhớ
Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay
Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.

Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
Như vị muối chung lòng biển mặn
Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.

Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
Ðiều anh nói hôm nay chiều sẽ tắt
Ai người sau nói tiếp những lời yêu ?

Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya ?
Ai ở phía bên kia cầm súng khác
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn
Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá

Tiếng Việt ơi tiếng Việt ân tình...


 

More...

Ơi con sông Ngàn Phố

By

  



 

 

 

 ƠI CON SÔNG NGÀN PHỐ

Sáng tác: Trần Hoàn
Thể hiện: Tố Nga


Ơi con sông Ngàn Phố của tôi ơi
(chư) Em sinh khi mô thì tôi đây nỏ biết
Những chuyện ngày xưa kể mần răng cho hết
Chỉ biết bây giừ xanh biếc những bờ cây

Ơi con sông Ngàn Phố của hôm nay
Nắng ban mai nhuộm sông màu sáng
Và Ngàn Sâu như hai hàng lụa trắng
Để sông La chảy mãi lững lờ.

Tôi đi từ chợ Thượng tôi ngược bến Tam Soa
Như con thuyền ngày xưa tôi đi theo Ngàn Phố
Hương Sơn quê mình đó với Nước Sốt Cầu Treo
Dãy núi Nầm cheo leo quanh năm trầm mặc.

Tôi đi giữa Đồng Lạc qua viếng mộ Lãn Ông
Gặp đường Hồ Chí Minh vắt ngang con đường Tám
Đường lên thăm nước bạn cũng có gì đâu xa
Rừng thắm nở hoa chờ đợi anh trở về.

Ngàn Phố của hôm nay gừng vẫn cay muối vẫn mặn
Mà nghĩa tình càng sâu nặng con cá mát với bát chè xanh
Đã đến giờ xa nhau đã đến phút chia tay
Mà răng đi nỏ được mà răng đi nỏ được
Ơi Ngàn Phố của tôi...

 

More...

Muôn trùng nỗi nhớ

By

 
 
 
    
 
  MUÔN TRÙNG NỖI NHỚ
Nhạc      : Thy Đường
Trình bày: Ca sĩ Cam Thơ

Trên bờ cát đảo Chìm
Có một người lính biển
Ngồi xếp những cánh chim

Bên kia bờ trùng dương
Có một người con gái
Đang xếp những con thuyền

Con thuyền đang nhớ bến
Con chim nhớ đầu cành
Đôi bờ hai nỗi nhớ
Tình như sóng lênh đênh

Ta quen nhau từ thuở còn thơ
Gặp lại nhau trên đảo chiều mưa
Từng phút giây ban đầu bỡ ngỡ
Nghìn trùng đưa duyên hay bất ngờ?

Ta bên nhau ngồi kể chuyện xưa
Chuyện buồn vui khi tuổi còn thơ
Chuyện nắng mưa quê nhà nương rẫy
Chuyện tình yêu như đang bắt đầu

Em về hai nỗi nhớ
Trường Sa gió lạnh đầy
Đêm ngày anh giữ lấy
Ngoài khơi cánh chim bay...


More...

Hà Tĩnh mình thương

By

 
 


 
- Ca khúc HÀ TĨNH MÌNH THƯƠNG
- Nhạc sĩ: AN THUYÊN
- Ca sĩ:    ĐINH THỊ THÀNH LÊ
Giải nhất "Tiếng hát Sao Mai 2007" dòng âm nhạc dân gian
Chẳng biết tự bao giờ tôi đã yêu đã thương mảnh đất miền Trung "mỏng và sắc như cật nứa". Ba mẹ tôi không là người quê nơi ấy nhưng cứ mỗi lần thảng nghe câu hò điệu ví mỗi lần nhìn ngắm tấm bản đồ đất Việt mắt tôi dừng lại thật lâu nơi dải đất miền Trung nơi cong nhất của hình chữ S... tôi hình dung những "tấm lưng trần đen xạm" những thửa ruộng bạc màu những triền đồi khô cằn... đầy nắng đầy cát và thừa gió.

Miền Trung với tôi là cả eo đất trải dài bên bờ biển Đông từ Thanh Hóa Nghệ An Hà Tĩnh... vượt đèo Ngang qua Quảng Bình Quảng Trị Thừa Thiên... rồi lại vượt con đèo Hải Vân để đến với Quảng Nam Quảng Ngãi... Đà Nẵng Bình Định Khánh Hòa... eo đất đối mặt với biển với bão giông gió quật để tựa lưng vào dãy Trường Sơn cao ngất lởm chởm "những đốt sống giăng mành" sừng sững và uy nghiêm. Eo đất miền Trung làm nên dáng vóc Việt Nam cong cong hình dáng mẹ tuổi xế chiều cong cong chiếc đòn gánh gánh cả sơn hà gánh cả hai đầu Bắc - Nam.

Tôi không là người nơi ấy nhưng ba mẹ tôi luôn dạy tôi sống nặng nghĩa nặng tình để tôi cứ mãi thương những kiếp nghèo mãi thương miền Trung nhọc nhằn gian khó và lam lũ:
Miền Trung - câu ví dặm nằm nghiêng
Trên nắng và dưới cát
Câu hát cũ đã bao lần sàng lại
Lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm

Thương... mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt
Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ
Chỉ có bão là tốt tươi như cỏ
Không ai gieo mọc trắng mặt người...
Tôi yêu lắm đất và người nơi ấy như đã yêu câu ca "gừng cay muối mặn" yêu câu ví "giận mà thương" yêu "tình người đọng mật" yêu cả cái nết "ăn cay ăn mặn" yêu tiếng hát câu hò mềm mại như dòng sông say đắm và diết da như lời ru tiếng sáo...

 
Đêm qua tôi đã vui tôi vui như một đứa trẻ bởi tôi háo hức yêu mến giọng ca Thanh Lê từ vòng khu vực rồi đến Đêm chung kết giải Sao Mai 2007... cứ hy vọng đợi chờ dõi theo tiếng hát của em - người con của xứ Nghệ của Hà Tĩnh. Để rồi... đêm qua khi nghe khúc ca "Hà Tĩnh mình thương" của em vang lên từ sân khấu "Hòn Ngọc Việt" của thành phố biển Nha Trang tôi dám chắc là em sẽ giành giải nhất nhưng vẫn cứ hồi hộp phấp phỏng mong chờ... nín thở đợi nghe công bố kết quả.

Và rồi niềm vui ấy đã đến... dẫu chẳng bất ngờ nhưng tôi bỗng hét toáng lên đấm vào người bên cạnh như một thói quen của thằng đàn ông mang cá tính trẻ con. Ai dè... lại chính là ba tôi khiến ông "á" lên một tiếng tôi chợt sững lại và hiểu ra mình đã vui vui đến quá độ. Cũng may là ông không bị quá đau (!).

Sau một đêm sáng dậy tôi cứ ngẫm cứ suy về miền Trung về câu ca giọng hát về "Hà Tĩnh mình thương". Tôi nghe đi nghe lại ca khúc này... để cắt nghĩa một điều thật đơn giản: bởi tôi yêu miền Trung quá đấy thôi!

Tôi lại nghĩ đến nhạc sỹ An Thuyên đến những thành công của ông cùng đồng nghiệp thành công lớn của họ đa phần là những ca khúc viết về miền Trung. An Thuyên là người con của Xứ Nghệ (quê Quỳnh Lưu - Nghệ An) ông như con tằm biết nhả tơ vàng... cứ chuốt mãi cái tình cái nghĩa để viết nên những ca từ dòng nhạc về miền Trung luôn mới và thành công nhiều đến như thế!

Tôi cứ ngẫm cứ suy... về cái tình của người Việt mình về câu hát về sức nặng của dòng âm nhạc dân gian vốn dĩ được gọt giũa sàng lọc qua nhiều năm tháng để vững bền đi cùng với thời gian với tháng năm...

Trở lại với "Hà Tĩnh mình thương" tôi thấy mê say những ảnh hình đặc trưng đại diện của quê hương xứ Nghệ. Cũng vẫn là "răng mà thương mà nhớ" cũng vẫn là "muối mặn gừng cay" nhưng "gió và bụi lẫn trong dòng sữa mẹ" nhưng "trời nắng chang chang mà vẫn quàng áo tơi" thì... dễ gì mà viết được (!).

Những ca từ và âm thanh mang âm hưởng dân ca xứ Nghệ cứ xối vào tim người nghe da diết quá! để ai đó cứ thương giọt mồ hôi thương dòng sông thương vầng trăng quầng trăng tán... thương cái giọng quê "trọ trẹ" gói chẳng chặt những nỗi niềm vất vả những tất tả ngược xuôi... Nhưng vượt lên trên hết là cốt cách là tâm hồn là cái "tình" cái "nghĩa" của những người con Xứ Nghệ... để "dẫu đi xa là muốn về dẫu khổ đau càng... muốn về".

Tôi vừa nghe vừa viết... viết mà chẳng kịp những gì tôi đang nghĩ viết mà chẳng kịp những gì trong tim tôi đang ào ạt niềm yêu nhớ. Ồ không là "thương" chứ An Thuyên viết "Hà Tĩnh mình thương" kia mà người Hà Tĩnh người Nghệ Tĩnh mình vốn dĩ "giận mà thương... kia mà"!!!

- Hà Nội 16/7/2007 -
______________________________________________
Trong bài viết có mượn một số câu từ từ bài thơ "Miền Trung" của Hoàng Trần Cương 

More...

Tháng Tư về...

By

 



 

http://www.nhacso.net/Music/Song/Tru-Tinh/2005/12/05F5FD9A/

Tháng Tư về

Sáng tác: Dương Thụ
Thể hiện: Tam ca Con Gái


Tháng Tư về gió hát mùa hè
Có những chân trời xanh thế
Mây xa vời nắng xa vời
Con sông xa lững lờ trôi

Nắng nhẹ nhàng
Mây trắng nhẹ nhàng
Hát giấc mơ nào xa lắm

Em mong chờ
Mãi mong chờ
Bao nhiêu vẫn cứ đợi anh

Mơ...
Em mơ mơ về con đường nhỏ
Quanh co lối mòn hoa dại nở
Chỉ mình em bên anh bên anh

Nghe...
Bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ
Ta chia tay những ngày xuân để hát
Tháng Tư về...
  


Tháng Tư về

Tháng Tư về cho em nhớ anh
Đêm về sáng sao trời khuya lấp lánh
Như mắt ai chờ ai... mưa ngưng tạnh
Thổn thức hoài một nỗi nhớ khôn nguôi.

Tháng Tư về cho anh của em thôi
Hai đứa có nhau bắt đầu từ độ ấy
Tình yêu làm má em đỏ dậy
Như phượng đỏ sắc cờ... như hoa lựu cháy tim em.

Tháng Tư về nhìn sang đường Thanh Niên
Từng đôi bước dập dìu cho em nhớ
Anh đi xa mà tim em rộng mở
Mong ngày về hôn lên má lên môi.

Tháng Tư về Hà Nội mến yêu ơi!
Chênh chao nắng... chênh chao đường em bước
Mẹ nhắc em áo dài tay mà mặc
Nắng hạ về ram rám nước da nâu.

Tháng Tư về cơn mưa vội qua mau
Như nỗi nhớ về đêm cài then cửa
Tháng Tư hạ bước lên thềm cho phượng trổ hoa để nhớ
Nhắc nhở chúng mình yêu lăm lắm... nhé anh!

More...

Điệu xoang yun

By

 

 

 

Điệp trùng cao nguyên
Điệp trùng đất đỏ bazan
Sâu thẳm mắt em
Sâu thẳm Biển Hồ xanh biếc

Anh nhận ra tim mình đập da diết
Đắm chìm cuồng nhiệt trong điệu xoang yun.

Tây Nguyên âm vang ngút ngàn
Tây Nguyên vồng căng ngực trẻ
Tây Nguyên hôm nay tuyệt vời đến thế!
Em hát câu gì để anh say mê
Em hát câu gì để trăng nhô lên.

More...

Điệu buồn phương Nam

By

 

http://nhacso.net/Music/Song/Tru%2DTinh/2007/04/05F628B6/

Đêm khuya lắm anh gặp nghe em hát
"Điệu buồn phương Nam" - da diết quá em ơi
Câu hát em đưa anh tới cuối trời
Nơi có những dòng kinh... trăng tà soi bóng nước

Con sáo sang sông lục bình trôi mải miết
Con sáo xa bầy... ngơ ngẩn quá mắt ai...

Tiếng em ca hay tiếng thở than dài
Của ngoại của má của chị của chính em
Để buồn dâng tha thiết

Ai có hiểu lòng ai buồn thương ai da diết
Câu hát cứ len vào rụng vỡ giấc mơ xa.

Câu hát ngân nga - mối dây cứ giao hòa
Một đời bể dâu
Cánh cò cánh vạc tìm nhau
Để đôi bờ con sông
Em tất tả anh ngược xuôi tìm nhau rời rợi theo câu hát

Điệu buồn phương Nam
Chẳng giận mà thương
Thương người... thương tình ai tan nát
Thương lắm nỗi lòng - của em đấy phương Nam.

 

More...

Nghe em hát "Phải lòng con gái Bến Tre"

By




Bậu sang phà Rạch Miễu qua lẽo đẽo theo sau
Đội bóng trăng trên đầu (ơ hờ) tưởng như áo cô dâu
Áo bậu đỏ cánh kiến (ơ hơ) da bậu vàng phù sa
Mắt ngời xanh nước biển tim bậu hồng lòng qua.

Bậu sang phà Rạch Miễu ngoe ngoảy xuống Bến Tre
Về Cái Mơn Lương Hòa hay là về Sơn Đốc Ba Tri?
Guốc bậu rung tiếng lá (ơ hơ) thoang thoảng mùi làm duyên
Thoáng mùi thương quá đỗi mùi tình Lục Vân Tiên

Đợi ánh trăng lên đầu cầu soi bước em về
Lòng qua như con nước
Lênh đênh vào trong mong nhớ
Vịnh Bến Tre tim bồi hồi lòng muốn theo người ơi!

Bậu sang phà Rạch Miễu vô Chợ Giữa nhởn nhơ
Về Trúc Giang đang chờ hay về Cù Lao Ống trăng mơ?
Tức bàn chân quấn quýt ớ hơ... quanh quẩn vòng thủy chung
Bóng dừa vương áo mỏng in đậm chùm yêu thương.

Bậu sang phà Rạch Miễu thăm trường cũ Nam Xương
Lư lắc lư xe thổ (ha) mộ... chèn ơi quá dễ thương!
Quyết lòng theo bén gót (ớ hơ) năn nỉ hoài hổng nghe
Ước gì đường trắc trở... gặp nụ cười Bến Tre.

Bến Tre... ơi Bến Tre ời
Có nhớ gã thương hồ
Khua dầm trong nắng đục
Lận đận sầu bản thân
Bến Tre... ơi Bến Tre
Bến Tre... ơi Bến Tre…


NGHE EM HÁT "Phải lòng con gái Bến Tre"
Khải Nguyên


Em dắt anh đi suốt dọc dài xứ sở
Bởi câu hò điệu lý phương Nam
Anh thả hồn theo cánh cò phiêu lãng
Tay cầm tay chân lạc bước nơi nào...

Những dòng kinh bến nước cù lao
Em rót vào anh những men say câu hát
Bình Đại Giồng Trôm Cái Mơn Chợ Lách
Qua Mỏ Cày gặp Thạch Phú Hàm Luông...

"Đợi bóng trăng lên" em đưa anh qua những xóm làng
Dáng em hay dáng quê...
Anh nhận con đường hai đứa cùng qua từ trong "tiếng guốc"
Bến Tre đêm nay... anh là kẻ cuồng say miền sông nước
Có câu ca nào đẹp hơn thế không em?

Để bây chừ anh như kẻ say mềm
Say giọng ca em
Say người miền Tây...
Say ngả nghiêng trời đất.

Ca nữa đi em
Cho anh về miền quê có hàng dừa xanh ngút mắt
Thưa má... thưa ba
Đón em cùng ngọt thơm câu hát
Để chim sáo xổ lồng.. bay ngang bến nhà anh.

- HN hè 2004 -

More...