Uyên Linh

By

 

 

Nhiều người nói: Khải Nguyên như ông cụ. Thần tượng âm nhạc toàn với NSND NSUT ca sỹ trẻ thì... hổng chê mà cũng hổng nghe họ như "việt vị" với cí tai của cụ... Nguyên. Có lẽ đúng vì... đúng là thế không oan không sai. Nhưng tới đêm qua không... chính xác là tối qua tình cờ KN nhận được một tin nhắn của chị... CƠM KHÔNG NÓNG:

Cơm nguội (12/6/2010 8:36:07 PM): Xin mọi người vài tin nhắn bình chọn cho Uyên Linh học trò ta nào. Soạn 3 gửi 6358 nhé! Thanks

Lạ chưa? Nếu là một tin nhắn offline dớ dẩn khác chắc KN đã click vào nút chéo mà cho nó out liền nhưng đọc nội dung tin KN thoáng nghĩ:cô giáo nhớ trò mà không biết trò có nhớ tới cô không? Thử vào you tube gõ "Uyên Linh" coi nào...

Ai dè... Uyên Linh đã hút hồn mình nghe cả tối tới đêm sáng nay thức dậy lại nghe thêm nhiều lần nữa. Uyên Linh mê hoặc mình bởi chất giọng khỏe khoắn trẻ trung cháy hết mình hồn nhiên chút nhõng nhẽo bên ngoài sân khấu nhưng khi đã hát cô tự tin bản lĩnh rất chuyên nghiệp. Uyên Linh hát có độ lắng sâu nhấn nhá rất riêng thẩm thấu rồi tan ra trong niềm đam mê khao khát của khán thính giả yêu âm nhạc.

Chẳng để tâm đến những chuyện bên lề của Việt Nam Idol 2010 những scandal những dớ dẩn... Ở Việt Nam mình cuộc thi nào chẳng thế. Mặc xác những chuyện ngoài lề KN đã mê thì cứ mê tơi với... Uyên Linh thôi.

Nghe được 1 clip rồi thận trọng cẩn tắc vô áy náy nghe tiếp clip thứ 2 rồi quyết định vote cho cô ca sỹ này luôn: Hãy bình chọn cho Uyên Linh. Soạn 3 gửi 6358 nhé! Thanks (nhớ là nhanh tay gửi trước 20h tối thứ 3 tuần này - hôm nay đấy ạ!).

Tò mò mình tâm sự với chị:

Khai Nguyen: bạn Linh học chị năm nào ạ?
Cơm nguội: Thực ra bé Linh là con của chị bạn dạy cùng trường chị chỉ chỉ bài cho nó một vài lần thôi. Nó học rất giỏi. Học trường chuyên Lê Hồng Phong rất có tiếng ở Sài Gòn.
Khai Nguyen: học quan hệ quốc tế là giỏi rồi em chỉ mong cô bé ngoan ngoan nhiều nữa đừng để sự những áp lực và sự nổi tiếng làm hỏng mình chị cho em nhắn tới cô bé như vậy!
Cơm nguội: Uh nó đang chịu áp lực lớn. Hồi còn học sinh nó còn vác về nhà cả mớ huy chương vàng môn cờ vua nữa. Thầy chủ nhiệm của nó còn đưa cả những cái video quay từ hồi nó học cấp 3 lên mạng ấy!
Khai Nguyen: em rất mến giọng ca này.
Cơm nguội: Chị có mấy câu tặng học trò cũ thế này:

Chẳng trách em đâu cuộc đời dài rộng quá
Em bận đi bận hướng phía chân trời
Mà ký ức mỏng mềm như chiếc lá
Em mang theo mình được đến bấy nhiêu thôi...

Oaa... chỉ nhớ được khúc giữa! Tặng học trò từ những năm nào rồi ấy. Thực là chúng nó ra trường 100 đứa chỉ được vài đứa còn nhớ về thăm cô.
Khai Nguyen: thế là quý rồi phải không chị? Suy từ mình mà ra thôi đâu phải thầy cô nào mình cũng về thăm luôn được.
Cơm nguội: Uh. Chị phải soạn đề thi bây giờ hi hi lần sau nói chuyện nhiều hơn nhé!
Khai Nguyen: vâng em chào chị cơm nguội ko nóng
Cơm nguội: Uh bye

Đấy xuất xứ của sự tình cờ vỏn vẹn chỉ có thế! Giờ thì... kính mời các anh chị các bạn yêu âm nhạc hãy thử nghe Uyên Linh thể hiện nào! 

 

 
 
 
 
 
 


 
 
 


Mời các anh chị và các bạn xem lại 3 clip của Đêm Gala 6 Vienam Idol 2010:

 





Chia tay Lân Nhã 



 

Clip thí sinh Idol nhái Ban giám khảo



Uyên Linh trong đêm Gala 8

Kết quả đêm Gala 8

 

Uyên Linh về thăm nhà



Đêm chung kết Vietnam Idol 2010













GIÂY PHÚT ĐĂNG QUANG UYÊN LINH BẬT KHÓC... Xin cám ơn tình yêu

 

More...

Điều còn mãi (2/9/2010)

By



NHỚ VỀ HÀ NỘI
Sáng tác: Hoàng Hiệp
 
Biểu diễn: Hồng Nhung



MONG VỀ HÀ NỘI
Sáng tác: Dương Thụ
Biểu diễn: Trọng Tấn



HƯỚNG VỀ HÀ NỘI
Sáng tác: Hoàng Dương
Biểu diễn: Nguyên Thảo



NGƯỜI HÀ NỘI
Sáng tác: Nguyễn Đình Thi
Biểu diễn: Mỹ Linh



BÀI CA HÀ NỘI
Sáng tác: Vũ Thanh
Biểu diễn: Khánh Linh

More...

Đồ Rê Mí 2008

By

 









More...

Mùa xuân đầu tiên

By




TẾT HÀ NỘI XƯA
Dương Trung Quốc

Không biết vì hoàn cảnh hay vì quan niệm mà cứ nói đến Tết là phổ biến nhất vẫn là "ăn Tết" rồi sau đó mới đến "chơi Tết". Cái nhu cầu "ăn" hiển hiện khắp nơi từ "ăn học" đến "ăn chơi" từ "ăn nhậu" đến "ăn giỗ" rồi cả đến... "ăn tiền" "ăn quịt" và... "ăn nằm".


Nhưng cũng không hẳn là như vậy. Mấy tấm ảnh sinh hoạt nơi công cộng nhất là cái chợ của Hà Nội xưa cũng cho thấy con người ngoài nhu cầu mua sắm đồ ăn thức mặc cho ngày Tết cũng còn quan tâm đến những nhu cầu tinh thần như một nhành hoa một tấm tranh hay một đôi câu đối.

Ở Hà Nội xưa chợ hoa lớn nhất và có truyền thống hơn cả là ở Chợ Đồng Xuân. Khu bán hoa trong chợ không đủ lan sang phía cổng chợ và theo Hàng Khoai tràn dần sang Cống Chéo Hàng Lược rồi kết với Hàng Mã bán đồ thờ cúng và Hàng Đường bán bánh mứt kẹo.

Lác đác có sạp bán tranh quê đưa từ Đông Hồ bên Kinh Bắc sang hay tranh phố có của hàng cửa hiệu ở Hàng Trống. Còn các ông đồ thì trải chiếu ở phía cuối phố Hàng Bồ nơi có một thời còn bán "tranh Tàu" để (không gọi là "bán" mà là) "cho" chữ. Vì không ai đi "mua" chứ mà tuy có trả tiền nhưng vẫn nói là "xin chữ"...



Chợ Đồng Xuân ngày tết và hoa bán trước cổng chợ



Thủy tiên cúc và quất xanh bán trong chợ
 


Chợ hoa đào trên phố Hàng Khoai
 


Phố Hàng Khoai trước tết
 


Bán tranh Đông Hồ tại chợ
 


Bán tranh Đông Hồ tại nhà




Và bán tranh trên phố Hàng Trống



Ông đồ trên phố Hàng Bồ



More...

Mùa xuân yêu thương

By

 

 


 

MÙA XUÂN YÊU THƯƠNG

Xuân đã đến muôn nơi
Với bao gọi mời
Xin ta hãy yêu đời
Dù đời còn bập bềnh chơi vơi.

Ôi trong nắng xuân tươi
Thấy sao tuyệt vời
Ta xin chúc mỗi người
Nụ cười ngập tràn trên môi

Hạnh phúc sẽ luôn còn mãi
Và mang yêu thương trở lại
Ngày mới cũng đang dần tới
Mùa xuân xua tan dỗi hờn

Cùng bước tới con đường ấy
Nơi yêu thương nồng cháy

Xin hãy đến bên em
Khi nắng xuân tràn về
Xin hãy giữ câu thề

Trọn đời mình hoài bên nhau.

More...

Sự cộng hưởng tương tác để nhắc nhớ một bài thơ hay

By

 



Thể hiện: Minh Thu

Bài thơ nguyên tác: HÁT VU VƠ
Nguyễn Lâm Cúc

Trần gian một chuyến rong chơi
Thấy trăng giữa chợ đông người vỗ tay
Mua vui một cuộc rõ hài
Gọi trăng trăng khẽ chau mày rồi thôi...

Gõ sênh vỗ phách tôi cười
Nghêu ngao cất giọng hát lời bốn phương

Đó đường đây đường kia đường
Mà sao phải cứ đoạn trường bước đi
Buốt làm sao câu trở về
Có bằng ngồi tạm vỉa hè mà chơi...

Tình ơi! Nghĩa ơi! Thương ơi!
Bao lần ngoảnh lại gọi người khản khô
Tưởng sông rồi lại tưởng đò
Những lất phất ấy... chỉ bờ lau thưa




Thể hiện: Ngọc Quỳnh






Những cộng hưởng tương tác để nhắc nhớ một bài thơ hay
Khải Nguyên


Đây không phải là ca khúc anh Trung Kim mới sáng tác không ít bạn bè kỳ cựu của sân chơi này đã cùng thưởng thức giọng hát của anh Minh Thu thể hiện trên blog chị NLC từ năm 2007.

Có thể nói: anh Trung Kim đã rất thành công khi chọn giai điệu mang âm hưởng ca trù pha làn điệu chèo cổ - chèo có lối diễn ước lệ ở sân đình để làm chủ đạo khi anh phổ nhạc cho một bài thơ có nội dung vừa có tính bi vừa có tính hài của tác giả Nguyễn Lâm Cúc. HÁT VU VƠ mang dấu ấn riêng của Nguyễn Lâm Cúc phong cách  riêng "ĐÃI TRĂNG" gần như xuyên suốt nhiều sáng tác của NGUYỄN LÂM CÚC.  Tác giả hòa âm phối khí như đã đọc được điều này nên tạo một hợp thể những thanh âm khá phù hợp để dành cho nữ ca sĩ Ngọc Quỳnh có đất để diễn. Tuy nhiên Ngọc Quỳnh diễn chỉ ở mức tương đối thành công bởi chất giọng chị khá già dặn ít biến láy chưa thật linh hoạt. Nếu chọn được một chất giọng trẻ hơn sắc hơn đỏng đảnh hơn nhấm nhẳng hơn có lẽ sẽ thành công hơn rất nhiều. KN đang hình dung: một ca khúc mang âm hưởng chèo sân đình nếu được ghi hình nữ nghệ sĩ trong trang phục truyền thống tay cầm quạt mà diễn cùng các nhạc công trống sênh phách ngả nghiêng nghiêng ngả khi thể hiện thì phải nói là rất tuyệt. Tất nhiên ngoài phần hòa âm rất cần một đạo điễn sân khấu khá chuyên nghiệp mới thành công được bởi tính bi và tính hài trong HÁT VU VƠ của chị NLC thể hiện rất rõ. Bi nhiều hơn hài hài chỉ là thứ để nâng bi khắc bi mà thôi.

KN rất buồn và tiếc khi ca sỹ Ngọc Quỳnh đã hát sai lời mà lại là sai cơ bản: "Mua vui một cuộc rõ hài" lại hát thành "Mua vui một cuộc rõ dài" thì... thật là thất vọng cho tác giả thơ và người nghe. Thêm nữa: từ "sênh" lại hát thành "sanh"."Sênh" là một nhạc cụ truyền thống   hát là "sanh" thì ra... sanh chảo mất rồi!!! KN rất ấn tượng với chất giọng của anh Minh Thu. Ít nhất là cho đến lúc này khi chưa có ai ngoài Ngọc Quỳnh và  Minh Thu thì Minh Thu thể hiện thành công hơn. Có lẽ bởi họ (anh Minh Thu và anh Trung Kim) là hai nhạc sĩ đồng thời là hai người bạn; có lẽ họ được đàm đạo bên nhau khá nhiều trước khi thu âm nên sự thể hiện của Minh Thu rất gần và sát với ý tưởng anh có những cải biên rất thú vị trong câu hát kết: Gõ sênh vỗ phách tôi cười... trần gian. Đọc bản ký âm KN phát hiện thấy Minh Thu tự ý thêm  từ "trần gian" trong câu hát cuối dẫu chỉ một từ thôi nhưng lại lột tả trọn vẹn cái hồn cái tứ cái tình cái bi của bài thơ của tác giả thơ muốn gửi gắm.

KN cũng hơi tiếc cho anh TK khi anh viết nốt nhạc cho từ "LẤT" phất. Chưa ổn lắm vì anh đã bám sát bài thơ để viết nhạc chứ không phải phổ nhạc từ ý thơ đó là một sự lựa chọn khôn ngoan và rất thành công mà lời bài thơ của chị NLC thì thật khó ai có thể viết khác đi được:


Tình ơi! Nghĩa ơi! Thương ơi!
Bao lần ngoảnh lại gọi người khản khô
Tưởng sông rồi lại tưởng đò
Những lất phất ấy... chỉ bờ lau thưa.

Vậy nên rất cần chọn một nốt luyến khoáng đạt hơn ở ca từ ấy để khi ca sĩ thể hiện sẽ được rõ chữ tròn đầy. Nếu để như hiện nay ca sĩ dù có cố gắng nhấn nhá thế nào cũng khó mà thanh thoát hơn được. Mà từ đó lại rất hay nó chính là điểm nhấn cho những hệ lụy của sự mua vui nỗi buồn trong ý thơ ở bài thơ của Nguyễn Lâm Cúc bởi đọc lên nhận ra sự thất vọng ê chề...

Cuối cùng thì KN muốn tham góp với tác giả thơ sau là với tác giả nhạc: nhưng có lẽ  với tác giả thơ thì  phần nhiều vì chị đã nhầm khi viết câu thơ: Gõ sênh vỗ phách tôi cười.

Sênh và phách là 2 nhạc cụ truyền thống của âm nhạc Việt Nam trong dàn nhạc đệm cho hát ả đào (hát ca trù) và cả hát chèo. SÊNH là nhạc cụ tự thân ngân vang; sênh có sênh tiền còn gọi là phách sâu tiền (hay quán tiền phách) với động tác biểu diễn là gõ quẹt và lắc khá linh hoạt. Có lẽ đây là thứ nhạc cụ mà chị NLC nhắc đến vì sênh còn là cách gọi nữa của một phần nhạc cụ của phách đó là đế được làm bằng gỗ hoặc tre cho phách gõ lên.

Còn PHÁCH là nhạc cụ gõ chứ không vỗ vỗ chỉ dành cho trống chứ không cho phách. Cách gõ phách là dùng hai cái que nhập lại thì tròn nhưng khi tách ra thì có phía tròn phía dẹt; khi đánh phía dẹt xuống đòn gõ là "lá phách"; đánh phía tròn xuống là "tay ba" khi gõ phách thì phải một tay thấp một tay cao tương đương một tiếng nhẹ một tiếng mạnh và một tiếng đục một tiếng trong. Nếu gõ hai tiếng cùng đánh trong một lúc gọi là "chắc". Phách làm nhiệm vụ giữ nhịp cho dàn nhạc cho người múa người hát. Với miền Trung trong ca Huế thì phách được làm bằng gỗ gọi là sênh người ta tự gõ sênh để cầm nhịp. Bản thân trong dàn nhạc mỗi nhạc cụ đã làm nổi lên tính bi hài của lối diễn của lời ca của làn điệu. Sênh tiền làm nên sự hài phách làm ghìm sự hài để ngắt đẩy khắc cái bi tôn cái bi. Bởi thế không nên viết VỖ PHÁCH. Như thế sẽ là sai cơ bản.


Về phần hòa âm phối khí: giá như có thêm một nhạc cụ nữa trong bộ gõ là trống (dạng trống chầu trống chiến) trống nhỏ dễ đảo nhịp chứ không là trống cái trống to thì hoàn hảo.

Tham góp là để nhìn nhận và đánh giá tác phẩm. Tất nhiên có những tham góp chưa hẳn đã đúng nhưng nhiều ít cũng xuất phát bởi tấm lòng sự chân tình cởi mở thẳng thắn mang tính xây dựng. Mong anh TK và chị NLC cùng các nhạc sĩ ca sĩ suy ngẫm chút ý mọn này để cùng nhau nhìn lại tác phẩm để làm sao các tác phẩm mỗi ngày một hoàn chỉnh bằng chính những cố gắng của mình bằng những tham góp có lý có tình từ bè bạn từ người đọc người nghe.


Thêm một lần chúc mừng chị Nguyễn Lâm Cúc và anh Trung Kim với ca khúc HÁT VU VƠ! KN đánh giá cao sáng tác này với lối thể hiện cười mà nhăn nhó cười mà khắc khoải buồn lo... Có lẽ KN sẽ dành một entry khác cho cảm nhận bài thơ HÁT VU VƠ. Đúng là trong sáng tác nhạc từ thơ: thơ làm nền cảm xúc cho nhạc; nhạc làm thăng hoa những nét đẹp của thơ; nhạc sĩ hòa âm phối khí cùng ca sĩ và dàn nhạc góp phần làm nên thành công chung của tác phẩm. Tất cả cùng làm đẹp nên tác phẩm văn học nghệ thuật. Liệu có sự cộng hưởng tương tác nào đáng yêu và ý nghĩa hơn thế nữa không?

Chúng ta - những khán thính giả hãy lắng nghe nhận xét đánh giá... để trân trọng và tận hưởng sâu sắc hơn tiếng lòng tiếng thơ tiếng hát được cất lên từ những rung động của con tim những nghệ sỹ - văn nghệ sỹ./.

More...

Cung thanh là tiếng mẹ cung trầm là giọng cha

By

 



KN không tự đề cao ngành nghề của mình. KN chỉ nói những gì KN nghĩ và cho đó là đúng... chuyện là thế này:

Hằng An có đưa lên một entry giới thiệu cặp song tấu bản nhạc Romance Flamenco với đàn guitar làm mê đắm lòng người. Chắc chắn trong đó có KN. Nhưng khi viết comment. KN lại lên giọng khiêu khích và chợt nghĩ: à mình sẽ tiếng đưa đàn bầu Việt Nam lên blog để "chọi lại" entry guitar!!!

Nhưng (lại nhưng) phải bắt đầu từ sự ra đời của đàn bầu và câu chuyện cổ tích xứ Thái Tây Bắc nhắc KN nhớ lại... để rồi entry Sự tích cây đàn tính tảu ra đời. Cứ chờ một ý kiến chỉ cần chạm nhẹ vào đàn bầu là KN bật lò xo ngay và đây... KN vừa niệm câu thần chú "Vừng ơi mở cửa ra!" thì... ngay lập tức... comment của chị Chanhrhum xuất hiện như một cứu tinh:


Khải Nguyên!

Sự Tích về cây đàn Tính rất chân thật như lòng người Tây Bắc vậy! Còn về nguồn gốc của Cây đàn Bầu thì hơi... lạ! Nhưng không sao! Cái hay cái đáng quý ở đây là Người Kinh đã biết biến cái KHÔNG THỂ thành CÓ THỂ. Nửa trái Bầu thừa ấy ai ngờ lại chứa đựng cả một Trời Âm Sắc ngọt ngào quyến rũ. Sự Độc nhất vô nhị của đàn ĐỘC HUYỀN lại chính là ở chiếc dây duy nhất xin được của người Thái đó! Nó đã làm cho Thế Giới phải nghiêng mình thán phục! Và bí ẩn thay muốn Đàn Bầu ngân lên được người ta phải biết chạm thật nhẹ thật đúng lúc vào dây đàn khi gảy - như một động thái đánh thức bản ngã thanh âm tinh tế! KN thấy không sự tích này là cả một lời khen tặng xứng đáng cho nền âm nhạc Việt Nam mình đó em?./.


Thế là thỏa ước muốn. KN xin trân trọng kính mời các anh chị và các bạn cùng thưởng thức... cung thanh là tiếng mẹ cung trầm là giọng cha từ cây đàn độc huyền truyền thống của Việt Nam:


 

More...

Một ca khúc về mẹ dung dị và sâu lắng

By


QUA ĐÒ NHỚ MẸ
Thơ: Nguyễn Ngọc Hạnh
Nhạc: Nguyễn Ngọc Tiến
Thể hiện: Thúy Hiền


Tôi sinh ra từ bến sông này
Sông thì hẹp mà tình quê rộng thế!
Đời mẹ sớm hôm chớp bể mưa nguồn
Ấp ủ đàn con trong đôi gánh tảo tần 
Tấm thân gầy lặn lội bên sông
Đêm giá lạnh thân cò long đong.

Không gọi đò con gọi mẹ ơi!

Trên bến sông này lòng con hằng nhớ
Nước chở phù sa nuôi dòng sữa mẹ
Cuộc đời mẹ bao mùa bể dâu
Đời mẹ buồn đứng tựa bờ ao.

Không gọi đò con gọi mẹ ơi!
Sông thì hẹp mà vô bờ đến vậy
Con đi qua hết một thời trai trẻ
Từ con đò lòng mẹ qua sông
Ôi con đò lòng mẹ mênh mông
Không gọi đò con gọi mẹ ơi!


Nguyên tác bài thơ: QUA ĐÒ NHỚ MẸ

Tôi sinh ra từ bến sông này
Sông thì hẹp mà quê dài rộng thế
Đời mẹ nhọc nhằn bao mưa nguồn chớp bể
Ấp ủ đàn con trong đôi gánh tảo tần 

Bóng mẹ gầy lặn lội bờ sông
Đêm giá lạnh ẵm bồng ru tiếng khóc
Nỗi niềm trôi xuôi theo con đò dọc
Trôi cả thời thiếu nữ mẹ tôi 

Không gọi đò con gọi mẹ ơi!
Trên bến sông này ngày xưa mẹ tắm
Nước tận đầu nguồn chảy ra biển lớn
Mang theo phù sa từ sữa mẹ ngọt ngào  

Đau đáu bên lòng một khúc ca dao
Chợ sớm chợ chiều dãi dầm đời mẹ
Thân cò dạt trôi bao mùa dâu bể
Đời mẹ buồn đứng tựa bờ ao

Con trở về lặng lẽ non cao
Núi vẫn xa xanh mẹ già không còn nữa
Nghe đâu đây có tiếng ai vừa gọi
Bếp lửa ngời lên trong mắt mẹ đang cười 

Không gọi đò con gọi mẹ ơi!
Sông thì hẹp mà vô bờ đến vậy
Con đi qua hết một thời trai trẻ
Từ chiếc đò lòng mẹ qua sông
Ôi con đò lòng mẹ
mênh mông! 

Cuối tháng 3.2009


Chiều về trên bến cô liêu

(tranh xé dán của họa sỹ Lâm Chiêu Đồng)


CẢM NHẬN CỦA KHẢI NGUYÊN


Khải Nguyên nghe 2 lần cố xóa đi cái cảm tác thường có mà bất kể ai thường dễ xúc động khi nghe xem đọc một tác phẩm thi - ca - nhạc - họa về Mẹ. Chờ cảm xúc lắng xuống KN gõ những dòng chữ này như một lời từ tâm.

Bài thơ hay ý thơ thật đẹp ví sông hẹp mà lòng sông sâu dòng sông dài mà con đò Mẹ tảo tần khuya sớm tác giả thơ đã mượn dòng sông con đò cánh cò bờ ao để nói về đời mẹ về tình mẹ. Đọc thơ đã cảm nghe ca khúc được phổ nhạc tài tình lại cảm hơn.

Giai điệu đẹp nhẹ nhàng dung dị đằm thắm và sâu lắng phả vào lòng người những da diết nhớ da diết thương. Tiếng đàn càng như vết khứa làm lời ca và giai điệu thêm sâu lắng.

Tác giả nhạc có chỉnh lời cho phù hợp với giai điệu ca khúc phải nói là tài tình nhưng thừa nhận: Nguyễn Ngọc Tiến có nhiều nguyên liệu để tự tay mình dệt nên tác phẩm âm nhạc mà đến cả tựa đề anh cũng giữ nguyên bản anh biết giữ những điều cần giữ viên ngọc sáng trong có ai chối bỏ ném bỏ bao giờ.

KN thích câu thơ và cũng là câu ca: "Không gọi đò con gọi mẹ ơi!" được anh nhắc đến không dưới 3 lần trong ca khúc để rồi nhắc thêm ở câu hát cuối càng làm cho ca khúc có độ lắng sâu thẩm thấu mọi ngóc ngách chân tơ của tâm khảm tâm hồn.

Chúc mừng tác giả thơ Nguyễn Ngọc Hạnh đã nói hộ bao người về tình mẹ trong bài thơ hay mà mấy ai tài tình được như anh!

Chúc mừng tác giả nhạc anh đã thực sự thổi hồn chắp cánh cho thơ với nét nhạc giàu tính trữ tình; anh bứt ra khỏi cái thứ mà nhiều nhạc sỹ thường vấp phải là viết nhạc cho thơ sáng tác thì ít mà chạy theo lối hát thơ thì nhiều. Theo cách ấy QUA ĐÒ NHỚ MẸ là ca khúc không chỉ nên nghe một lần.

KN chỉ hơi tiếc ca sỹ Thúy Hiền bị đuối ở những nốt luyến lên cao dù chất giọng của Thúy Hiền rất hợp với ca khúc này. Có lẽ bữa đi thu chị chưa thật ổn về sức khỏe cả về sự tự tin nữa.

More...

Tôi muốn mang Hồ Gươm đi

By

 


TÔI MUỐN MANG HỒ GƯƠM ĐI
Nhạc: Phú Quang
Lời: Trần Mạnh Hảo

Sao hồ Gươm biết tôi chia xa?
Mà run run cho từng bóng cây nhòa
Mà im im lặn hết ngàn tăm cá
Mà thở chiều lên khắp cỏ hoa.

Gió níu hoàng hôn xuống tận giấc mơ
Cổ Thành xưa ngơ ngẩn lá thu mưa.
Nhờ dòng sông gửi chút tình xa vắng
Mượn Hồ Gươm gọi nắng từ trời xanh.

Tôi muốn mang Hồ đi trú đông
Nhưng làm sao mang nổi được sông Hồng.
Làm sao gói nổi heo may rét
Thôi đành để hồ cho gió bấc trông.

Sao Hồ Gươm biết tôi ra đây?
Mà trùm yêu thương lên bóng vai gầy
Mà lau mắt tôi bằng ngàn con sóng
Mà thả trời xanh xuống trên từng nhánh cây.


 









TÔI MANG HỒ GƯƠM ĐI

Trần Mạnh Hảo

Sao Hồ Gươm biết tôi chia xa?
Mà run cho mọi bóng cây nhòa
Mà im im hết nghìn tăm cá
Mà thở chiều lên khắp cỏ hoa?

Gió níu hoàng hôn xuống đáy tranh
Lá rụng trời xao động cổ thành
Đổi dòng sông gửi hồn ngưng đọng
Mượn hồ trả kiếm lại trời xanh

Tôi muốn mang hồ đi trú đông
Mà không khiêng vác được sông Hồng
Mà không gói nổi heo may rét
Đành để hồ cho gió bấc trông

Sao Hồ Gươm biết tôi ra đây?
Mà thương ôm bóng kẻ lưu đày
Mà lau đôi mắt tôi bằng sóng
Mà cả trời kia xuống hết cây...

Hà Nội 1998

More...

Hà Nội và Tôi

By

 


HÀ NỘI và TÔI
Sáng tác: Lê Vinh
Thể hiện: Ngọc Tân

Nơi tôi sinh Hà Nội
Ngày tôi sinh một ngày bỏng cháy
Ngõ nhỏ phố nhỏ nhà tôi ở đó
Đêm nằm nghe trong gió tiếng sông Hồng thở than
Những ngày tôi lang thang tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội
Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi
Mộc mạc thôi mà con tim nhớ mãi
Tuổi thơ đã đi qua không trở lại
Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi...

Hà Nội ơi Hà Nội ơi!
Cái ngày tôi chia xa Hà Nội
Giờ ra đi mới thấy lòng tiếc nuối
Những kỷ niệm một thời nông nỗi
Cứ thôi thúc hoài khắc khoải trong trái tim

Hà Nội ơi Hà Nội ơi!
Khát vọng trong tôi tình yêu trong tôi
Thời gian có bao giờ phai phôi
Như nước hồ Gươm xanh vời vợi
Như hương hoa sữa nồng nàn đắm đuối
Bước chân tôi qua bao nẻo đường
Vẫn mong một ngày trở về Hà Nội ơi!

Ngõ nhỏ phố nhỏ nhà tôi ở đó
Trong giấc mơ... tôi thầm... mơ...



ANH YÊU LẮM HÀ NỘI - EM
Thơ Khải Nguyên

Đã lâu rồi anh chưa viết cho em
Những vần thơ tặng riêng em và cho Hà Nội
Những bài thơ anh viết ra thường là rất vội
Bởi cảm xúc cứ dâng tràn yêu thương quá đấy thôi!

Thơ của người ta - thơ đứng... thơ ngồi
Thơ của anh tặng em toàn là ba chấm
Có nước hồ Gươm có con đường bụi lấm
Hàng Đường Hàng Lược Hàng Gai...

Những con phố thân quen những con dốc trải dài
Quẩn quanh vu vơ
Gã làm thơ ngu ngơ
Viết tặng người yêu lại cứ xênh xang viết về Hà Nội
Câu thơ có cây xanh có Tháp Rùa uy nghiêm ngàn tuổi
Có nụ hôn tặng người làm sóng sánh nước hồ Tây...

Thơ anh tặng riêng em... hay cho Hà Nội đây
Mà cứ chênh chao bởi nhịp tim thúc dồn... hối hả
Mỗi ngày vòng xe anh cứ ngược xuôi trên dọc dài phố xá
Để giữa ngã ba nào cũng ngơ ngẩn dáng em qua

Hà Nội chiều đông xuân còn ngậm sắc hoa
Chờ ít bữa nữa thôi sẽ bung mầm xanh lá
Thơ anh lại ngu ngơ lại cồn cào đến lạ
Bởi anh biết một điều: anh yêu lắm Hà Nội - Em.

More...