Khởi nguồn cho một bài thơ

By

 



 

 KHỞI NGUỒN CHO MỘT BÀI THƠ

Em yêu thương!

Thơ là tiếng lòng là nhịp đập con tim có cảm xúc là lao đầu vào viết... Trên net anh cứ lang thang để đọc bất kể bài thơ nào khỏi cần biết là của ai thấy tim xốn xang là reply liền... Nhưng với bài thơ này thì khác...

Tại web anhvaem.net (tiếc là giờ trang web đã đóng cửa) từ một bài viết của một người bạn quê Đồng Tháp đang ở xa Tổ quốc tận bên kia bán cầu (USA) viết về những cảm nhận của họ nhân một chuyến về thăm quê. Hôm ấy (10/01/2005) anh đã đọc và thật sự cảm động trước tình cảm của người con xa quê hương xứ sở những dòng tự sự mộc mạc chân tình em à.

Thế là anh quyết định viết!

Đồng Tháp - Nơi anh chưa bao giờ đến bởi là người Hà Nội. Ngày còn ngồi trên ghế nhà trường chỉ hình dung miền Nam qua những tác phẩm văn học điện ảnh... về vùng quê sông nước miền Tây. Chuyến công tác hồi đầu tháng 7/2004 thời gian kẹt quá chỉ loanh quanh Cần Thơ Tiền Giang An Giang...

Lần ấy với anh có quá nhiều kỷ niệm chặng đường qua bến Bắc Cần Thơ về thăm thủ phủ miền Tây Nam Bộ rồi có dịp qua bến Ninh Kiều về thăm miệt vườn ấp Tân Lập thuộc huyện Thốt Nốt... một vùng đất mênh mông là nước... đã để lại trong anh những tình cảm và ấn tượng khó quên...

Đêm đó ngồi trong căn gác của ngôi nhà nhỏ ở Hà Nội giở tấm bản đồ hành chính Việt Nam cái kính lúp nữa (hì anh cận thị mà em nhỉ?). Và Đồng Tháp đây rồi! Đồng Tháp hiện ra ngay trước mắt: Đông Bắc giáp Long An Đông Nam giáp Tiền Giang và Vĩnh Long Tây Nam giáp An Giang còn phía Tây Bắc giáp biên giới Căm Pu Chia.

Con sông Tiền chạy dọc địa giới 2 tỉnh An Giang - Đồng Tháp để cùng sông Hậu làm nên 9 nhánh Cửu Long Giang... có dòng kinh Đồng Tiến có bãi tắm An Hòa có địa danh Tam Giang Hồng Ngự có vườn trái Lai Vung...

Cứ thế tình yêu sự trân trọng và dòng cảm xúc ký ức lại dâng trào và bài thơ "Anh đã về thăm quê em Đồng Tháp" đã ra đời trong hoàn cảnh như vậy!

Nhưng một hình ảnh trong bài thơ là có thật có thật 100% đấy đây này:

Anh hát tặng Người Người tặng trái trên tay

Ấy là nơi miệt vườn Tân Lập (Cần Thơ) giữa mùa chôm chôm chín đỏ anh đã hát tặng ca khúc "Tình cây và đất"... mấy em gái miền Tây vận bà ba đen vai vắt khăn rằn ôm những chùm chôm chôm chín đỏ dâng tặng. Những chùm chôm chôm đỏ rựng tươi nguyên đầy trên bàn tay anh... không ôm xuể mấy em gái phải cùng giúp anh đưa những chùm quả ngọt ấy đến tận chỗ ngồi - hình ảnh ấy tình cảm thân thương ấy anh sẽ chẳng bao giờ quên...!

Có thể ai đó sẽ hết yêu bài thơ ấy có thể ai đó sẽ nói - anh "buông bút làm thơ một cách tùy tiện"... Nhưng với anh luôn cảm thấy hài lòng vì sự thành công này dù bài thơ chưa hẳn là "thơ". Thơ là tiếng lòng! Dù thế nào bài thơ được ra đời từ những cảm xúc thật đáng yêu lắm chứ phải không em?

Kỳ lạ thật thơ có sức mạnh! Cũng như nhịp đập con tim vậy dù vui đến tột độ buồn đến tận cùng con tim vẫn mãi đập những nhịp đập của yêu thương! Điều ấy giải mã tại sao anh cứ hướng vọng về nơi xa ấy dù chưa một lần được đặt chân tới...

Anh lại nhớ những kỉ niệm của lần đầu về với sông nước miền Tây:

Đầu tiên bến phà Bắc Cần Thơ - rộng mênh mông như biển đầy sóng và gió... ngút tầm mắt. Xa xa những vạt dừa nước những xóm ấp ven sông soi bóng xuống dòng sông. Sóng nước dâng cao ì oạp vỗ mạn phà. Những chiếc ghe xuồng nối nhau. Những đám hoa lục bình (loài hoa con gái) bồng bềnh trôi ngang mắt... Đứng bên lan can gió sông Hậu thổi ngang tàng hào phóng... khách về thăm thấy chống chếnh nao nao...

Thành phố con người Cần Thơ dịu dàng và mến khách... Đêm về du thuyền trên sông tiếng ầm ì của động cơ phà ghe xuồng xen lẫn tiếng sóng vỗ nơi mạn thuyền cứ mơn man... lạ lắm. Ghé qua thăm một vài địa danh nhưng nhớ nhất là qua bến Ninh Kiều... Đang ngơ ngẩn ngắm nhìn một trời sông nước bao la cảnh vật an hòa chợt nghe câu hát:

"Về bến Ninh Kiều thấy chàng đợi người yêu... em xinh tươi trong chiếc áo bà ba... em đi mau kẻo trễ chuyến phà đêm qua bến Bắc Cần Thơ...".

Em có biết câu hát ấy được hát lên từ ai không? Ấy là từ một người coi bến phà anh ta cầm chiếc loa nén trên tay và buông lơi câu hát như để gọi mời đoàn anh và những đồng nghiệp đến với huyện lỵ Thốt Nốt... Khách qua thăm cứ hết ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác. Về với miệt vườn ấn tượng không sao kể hết...

Với anh có lẽ đầu tiên là tiếng "dạ thưa anh..." dễ thương cái nhìn trao duyên lúng liếng sau vành nón lá cái eo thon như được tôn vinh bởi chiếc áo bà ba giản dị và... nụ cười - không thể quên được của con gái miền Tây. Chẳng biết khách thành chủ tự lúc nào...

Thế đấy bây giờ thì chắc là em đã hiểu khởi nguồn của bài thơ "Anh đã về thăm quê em Đồng Tháp" của anh rồi chứ!? Một kỷ niệm khó quên!


Hồ Xuân Thiên Thư - con gái anh Hồ Tĩnh Tâm


ANH ĐÃ VỀ THĂM QUÊ EM ĐỒNG THÁP



Anh đã về thăm quê em Đồng Tháp
Thăm bãi tắm An Hoà thăm Hồng Ngự Tam Nông
Dọc sông Tiền Giang anh đã đến tận cùng
Nơi con sông chảy vào đất Việt.

Anh đã qua thăm dòng kinh Đồng Tiến
Nơi có những chiếc cầu lắt lẻo cong cong
Quê hương em mênh mông đến vô cùng
Như tình đất tình người đọng mật.

Vườn Lai Vung quýt ngọt thơm câu hát
Anh hát tặng Người Người tặng trái trên tay
Tiếng "dạ thưa anh...!" - gieo nỗi nhớ đong đầy
Vườn trái ngọt cho chim về xây tổ.

Anh nắm tay em nói câu gì bỡ ngỡ
Em cúi đầu... vành nón lá chao nghiêng
Đồng Tháp ơi cho anh đến một lần
Sao em cứ níu lòng anh ở lại?!

Một vùng đất tỏa hương sen thơm mãi
Cho anh mãi yêu Người - người Đồng Tháp em ơi!

- Hà Nội 10/01/2005 –

More...

Trăng quê

By

 



  

Quê hương cho anh một vầng trăng khuyết
Em ghép thành vầng trăng sáng trong anh
Cứ vẹn nguyên tròn trịa tựa bức tranh
Và soi rọi vào mắt anh những đêm không ngủ.

Quê hương anh có con đê vặn mình giữa mùa mưa lũ
Để mỗi trưa hè... rong ruổi cánh diều nâu
Quê hương em xa lắm - mũi Cà Mau
Vùng nước mặn rì rào con sóng vỗ...

Yêu ánh trăng quê khi mờ khi tỏ
Thì "dẫu ở nơi nào em vẫn ngắm trăng lên"
Trăng khuyết lại tròn trăng vẫn mãi vẹn nguyên
Như ta mãi yêu nhau... như con sông bên bồi bên lở

Trăng mãi đẹp bởi tình yêu chung thủy
Nên mảnh trăng vàng cứ khuyết nửa mãi trong nhau.

 

Bài thơ này KN tặng một người chị bên vnthuquan. Ngày ấy cứ nghĩ chị ở tận Cà Mau ai dè chị ở chung thành phố nơi KN đang sống. Sắp chia xa một bạn viết KN xin tặng lại chị có thể đó là lời sau cuối…

More...

Ngưỡng vọng

By

 



 

Có thể một ngày nào đó... chúng ta
Vô tình quên một vài địa danh cùng đôi ba gương mặt
Nhưng chắc chắn không thể quên
Ta là người dân đất Việt
Gốc rễ cội nguồn - nước Văn Lang.

Có thể một ngày nào đó... chúng ta
Lãng quên tháng ngày trôi qua bao sự kiện
Nhưng ngày 10 tháng 3 trong ta luôn hiển hiện
Ngày Quốc Giỗ Việt Nam.

Hãy cùng thắp nén nhang
Biết ơn cha ông từ bàn thờ tiên tổ
Để mãi không quên ngày Quốc giỗ
Người ơi...!

Nếu có ai hỏi tôi
Hai ngàn năm trước xa xôi...
18 đời vua Hùng
Cha truyền con nối...?
Tôi xin trả lời:
"Dù có bao nhiêu lần bao nhiêu thế kỷ…
18 - mãi là con số thiêng liêng!".

Nếu ai có hỏi tôi
Phù Đổng Thiên Vương
Người anh hùng? danh nhân? hay thánh nhân?
Người là ai mà quật cường đến vậy?
Tôi xin trả lời:
"Niềm tự hào của dân ta đấy
Hào khí anh hùng yêu nước...
Chảy mãi không ngừng trong huyết quản
Việt Nam!".

Cho dù hôm nay
Sức tàn phá của thiên nhiên
Của bão gió của nắng mưa của sóng thần lũ quét...
Làm bạn tôi và chúng ta miếng cơm ăn… đắng chát
Vẫn chung sức đồng lòng… nuôi ý chí - Sơn Tinh!

Hôm nay - ngày Quốc Giỗ linh thiêng
Cúi lạy trước Tổ Tông - nguyện làm hạt giống
Dẫu có mưa sa gió giật chớp giông mãi luôn ngưỡng vọng:
Muôn đời yêu đất mẹ - Việt  Nam!


More...

Quê tôi

By






Quê tôi
Những ngôi nhà nhỏ như nốt ruồi của núi
Những vạt nương như miếng vá
Chằng chịt trên lưng áo mẹ áo cha. 

Quê tôi
Sáng dậy đi nương - sương từ trong miệng chui ra
Chiều về chưa đến nhà - sương ướt đầm vạt tóc 
Quê tôi những em thơ bé như hạt thóc
Ngủ ngon trong lu cở (1) của mẹ... trên lưng.

Quê tôi mây bay ngang bắp chân
Với tay là cầm nắm được
Quăng dao (2) thay cho cái thước

Đo con đường từ nhà anh sang bản em.
 

Quê tôi
Xống núi gồ lên như nếp váy gầu Mông
(3)
Mạch nước phun ra từ miệng trời trắng xóa
Dáng cây cứ thẳng vươn phía mặt trời chói lóa
Rễ oằn mình hút nhựa từ đá nuôi thân.
 

Quê tôi
Uống rượu bằng bát (4)
Ăn cơm bằng lá (5)
Xuống dốc như chạy (6)

Lên dốc thổi khèn thổi pí... gọi người yêu (7).
 

Quê tôi

Con gái mắt nhìn như vì sao lạc

Con trai vồng ngực tràn căng sức sống

Giữ đất giữ mường núi dựng hình cánh cung.
 

Quê tôi đã yêu núi phải cúi đầu

Nước sông phải cạn

Chợ tình nhớ lời hò hẹn

Bạc tóc vẫn tìm về nhau (8).

______________________________________

(1) Trẻ em Mông chỉ vài tháng tuổi đã theo mẹ lên nương phụ nữ Mông thương đặt con nằm trong lu cở - như cái gùi của đồng bào Tây Nguyên.

(2) Đồng bào vùng cao khi ra khỏi nhà thường cầm dao ở tay và họ thường đo độ dài đường đi bằng "quang dao". Quang dao ở đây không có nghĩa là ném dao mà chính là chuyển dao từ tay này qua tay kia sau một chặng đường đã mỏi. Nói "một quang dao" chính là như thế!

(3) Gầu là con gái em gái; gầu Mông là em gái Mông. Váy phụ nữ Mông nhiều nếp gấp được í như xống núi điệp trùng kế tiếp nhau.

(4) (5) Người Mông uống rượu bằng bát ăn cơm rất ít khi uống bằng chén. Tương tự khi đi chợ hay đi nương họ thường rải lá để đựng cơm thức ăn dùng lá thay bát.

(6) (7) Người Kinh lên dốc thường "bở hơi tai" xuống dốc thường chậm đến mức rón rén sợ ngã. Nhưng người Mông xuống dốc họ đi như chạy lao rất nhanh mà không bao giờ ngã. Lên dốc rất nhẹ nhàng thậm chí còn thổi pí sáo khèn...

(8) Chợ tình - theo truyền thống chính là nơi là dịp hò hẹn của những đôi lứa yêu nhau mà vì hoàn cảnh không thể lấy được nhau. Nên... tìm đến nhau mà không kể tuổi tác sức khỏe...

More...

Anh đã về thăm quê em Đồng Tháp

By

 




 

Anh đã về thăm quê em Đồng Tháp
Thăm bãi tắm An Hoà thăm Hồng Ngự Tam Nông
Dọc sông Tiền Giang anh đã đến tận cùng
Nơi con sông chảy vào đất Việt

Anh đã qua dòng kinh Đồng Tiến
Nơi có những chiếc cầu lắt lẻo cong cong
Quê hương em mênh mông đến vô cùng
Như tình đất tình người đọng mật.

Vườn Lai Vung quýt ngọt thơm câu hát
Anh hát tặng người người tặng trái trên tay
Tiếng "dạ thưa anh..." gieo nỗi nhớ đong đầy
Vườn trái ngọt cho chim về làm tổ.

Anh nắm tay em nói câu gì bỡ ngỡ
Em cúi đầu vành nón lá chao nghiêng...
Đồng Tháp ơi cho anh đến một lần
Sao em cứ níu lòng anh ở lại...

Một vùng đất tỏa hương sen thơm mãi
Cho anh mãi yêu người - người Đồng Tháp em ơi!
 

More...

Trở lại hội Lim

By

 






Anh trở lại hội Lim để tìm em và tìm nghe câu hát
Cuối hội rồi... chẳng thấy em đâu?

Câu hát xưa
Em hát anh nghe bên bến sông Cầu
Rằng người ơi người ở
Để nước mắt ai ướt đầm thương nhớ
Chẳng đành... buông vạt áo em.

Đến hẹn hội Lim
Anh về đây để đi tìm...
Mắt dõi trông mà sao chẳng thấy
Giữa đêm rằm… trăng cứ khuyết trong anh.

Câu hát ai buông... nỗi nhớ giăng mành
Anh ngơ ngác giữa hội Lim
Bươn bải ngược xuôi tìm em qua câu hát
Yêu - nhớ - buồn - thương anh trèo lên Quán Dốc
Bên gốc đa này chẳng thấy dáng em đâu?

Dòng sông chẳng ngưng trôi
Con đò nhỏ... một mình anh đứng đó
Muốn qua sông nhưng trời chiều nay lộng gió
Tiếng gọi vỡ òa… trong nước mắt

Đò ơi…!

_________________________________
Hôm nay 13 tháng Giêng - chính hội Lim

More...

Quê hương là chùm khế ngọt

By

 

 
 
 


Chẳng thể cần thêm nhiều lắm những ngôn từ
Khi hai tiếng “quê hương” là chùm khế ngọt
Khi cánh diều xưa cứ ùa về bất chợt
Trong cả giấc mơ.

Em có biết không quê mình nghèo vách lá cơm dưa?
Có chiếc cầu tre đi về lắt lẻo
Dẫu bước chân ta có đi xa mọi nẻo
Vẫn cứ tim về nơi quê ấy - bình yên!

Em có nhớ không tuổi thơ mùa con nước đang lên?
Hai đứa rong chơi hái những chùm hoa khế
Cài tóc cô dâu anh gọi em như thế
Quà cưới có gì ngoài chú dế vô tư.

Quê hương mình - nhớ lắm trận đòn trưa
Nhà sát gần nhau mời cơm... nghe thấy
Thương em... roi mây... bên ấy
Bên này... chiếc gậy... gẫy ba.

Quê hương chúng mình là những chuyến đi xa
Giữa chốn phồn hoa nhớ mái tranh xiêu nhớ cầu tre lắt lẻo
Chẳng thể trở về thuở túm năm tụm bảy
Giữa biển mặn mòi nhớ tuổi tắm ao...

Quê hương là thế đấy em
Cứ ngỡ chiêm bao
Khi hôm nay mình bên nhau thắp nén nhang trước bàn thờ tổ
Ngoại nói - hai đứa mình đẹp duyên đôi lứa
Em đỏ mặt rồi... trầu cánh phượng vút lên.

 

More...

Tiếng sáo

By








Đã lâu rồi anh không nghe tiếng sáo
Để nhớ mỗi chiều rong ruổi khắp triền đê
Tiếng sáo trong veo réo rắt gọi ta về
Nơi có hàng tre một đời vi vu hát

Tiếng sáo ngân nga tỉ tê... buồn man mác
Cho hoa cải ươm vàng cho cây lúa đơm bông
Tiếng sáo yêu thương lời của đất mênh mông
Dâng trầm bổng dặt dìu như câu hát

Tiếng sáo xưa đong đầy nước mắt
Để tiếng sáo bây giờ ngân những khúc yêu thương
Cuối bờ tre kia... nồng ấm lắm quê hương
Tiếng sáo đêm về cho vơi niềm tâm sự

Trương Chi ơi người về đâu còn đâu Mỵ Nương nữa!?
Nghe tiếng sáo của người nức nở những niềm đau
Giữa Hà Nội hôm nay rưng rức tiếng còi tàu
Ta bỗng nhớ khôn nguôi tiếng sáo quê giữa chiều xưa vậy đó

Nhớ lắm con đê mỗi ngày tim trào dâng nhịp thở
Lại ước một lần nghe tiếng sáo quê hương.

More...

Quê hương

By

 


Gửi bạn nơi xa xứ!


Quê hương - anh miền châu thổ sông Hồng
Nơi có những câu ca dập dìu trên sóng lúa
Có con đê như cánh tay trần vạm vỡ
Ôm những cánh đồng bát ngát dải lụa xanh

Quê anh - miền đất ngút mắt trông
Anh đã sinh ra và lớn lên ở đó
Với lời hát ru ngọt ngào như hơi thở
"Cái cò lặn lội bờ ao..."

Và nhiều lắm em
Nghe rồi sẽ nao nao
Bởi những câu ca ngọt ngào và dẻo thơm như thế!

Em
Dẫu mình cách xa thì hãy ngồi yên mà nghe anh kể
Về miền quê nghèo rau cháo để nuôi nhau
Những mái tranh quê núp bóng dưới hàng cau
Mái đình cong cong... bóng cây đa cổ thụ
Những người con khổ mà thương nhau từ mọi miền tứ xứ
Về đây họp lại thành quê hương!

Anh bắt đầu hiểu thêm hai tiếng quê hương
Từ dáng mẹ dáng cha tảo tần hai sương một nắng
Hạt lúa củ khoai sinh ra từ gừng cay muối mặn
Quê anh là như thế đó em ơi!

Chưa một lần anh cùng em
Bước trên triền đê để hiểu thêm hai mùa mưa nắng
Quê hương đã dạy anh sống cuộc đời ngay thẳng
Biết mầm măng vươn dậy để thành tre

Em
Dẫu mình xa nhau nửa vòng trái đất kia

Trong trái tim em anh hiểu quê là một vùng thương nhớ
Dẫu cố ngút mắt trông vẫn chẳng nhìn được quê hương - xứ sở
Thì hãy đặt lên tim mình em nhé - đó Quê Hương!

More...

Nghe em hát câu "giận thương" mà nhớ

By

 

Nghe em hát câu "giận thương" mà nhớ
Để tim mãi bồi hồi khắc khoải tháng năm xưa
Giọng quê mình trọ trẹ khó nghe
Em cứ đùa anh rồi sẽ quen... anh nhé!

Tiếng quê hương em yêu từ thuở bé
Đi bốn phương trời vẫn cứ nhận ra nhau
Câu "giận thương" em bắc nhịp cầu
Cho anh tới quê em yêu câu hò xứ sở

Câu hát quê anh rằng: "người ơi người ở"
Câu hát quê mình em nói: "giận để mà thương"
Có gì đâu mà em cứ tỏ tường
Anh yêu lắm quê em... yêu rú Hồng sông Lam chuốt ruột

Mảnh đất miền Trung nghèo mùng tơi chưa kịp rớt
Lam lũ đoạn trường no đói vẫn thương nhau

Câu "giận thương" nay đã hóa nhịp cầu
Yêu đến ngàn lần... "gừng cay - muối mặn"
Nói lời thương là chút yêu hờn giận
Anh ghép nên vần... để yêu nhớ... mãi thôi.

More...