Ước một lần về thăm

By

|
Tháp Bình Lâm (Bình Định)

Nguyên văn bởi nhạc sĩ Văn Cao:

"Từ trời xanh
Rơi
Vài giọt tháp Chàm
Quanh Qui Nhơn

Tôi
Như đứa trẻ yêu huyền thoại".

- Quy Nhơn 1984 -

Tháp Đôi (Bình Định)

ƯỚC MỘT LẦN VỀ THĂM
Kính tặng NS Văn Cao

Người (*) đến với Quy Nhơn khi tôi tròn 5 tuổi
Nay Người đã xa rồi tôi chững chạc 30
Ngày ấy Người yêu Quy Nhơn đến mặn mòi
Nhìn ngắm tháp Chàm
Mà hình dung ra trận mưa của trời ban cho nơi đây những đền đài ngọn tháp

Ước được nắm tay Người
Như cháu nắm tay ông dung dăng đi giữa trời và đất
Nghe ông kể chuyện... ngày xưa.

Ước một lần cùng em thăm những đài tháp kia
Những đài tháp như giọt nước mưa từ trời rơi xuống
Ta nhận ra tận cùng bền vững
Của những vương triều như đài tháp hiên ngang.

Ước một lần cùng em đi thăm những xóm làng
Được nghe tiếng của mẹ của cha của em... của người xứ Nẫu
Ôm núc trái dừa của Bình Định Tam Quan
Để tận cùng anh hiểu:
"Dẫu cát nóng - gió trời
Tình người - cây trái mãi ngọt ngon
"

Ước một lần về thăm... Quy Nhơn.

- Hà Nội tháng 8/2007 -
__________________________
(*) Người: Cố nhạc sỹ Văn Cao

More...

Bình minh nơi em

By




Bình minh nơi em dường như đến muộn

Bởi ông mặt trời còn phải ngược dốc mà lên.
Bình minh nơi em là lời hò hẹn chợ phiên
Chẳng thể dung dăng cùng anh xuống núi.

Bởi con đường quanh co trèo đèo lội suối
Thương thì đi bộ mấy quang dao (1).
Lạ chưa bình minh nơi em gió cứ xôn xao
Tiếng gà gáy tiếng lợn kêu tiếng gà cục tác.

Tiếng sừng trâu khua cột gầm sàn nghe lộc cộc
Gọi po (2) dậy đi cày nốt mảnh ruộng nương.
Bình minh nơi em
Có con suối róc rách trong xanh đưa em nhỏ đến trường
Hạt sương bên đường lẫn vào giọt mồ hôi em đổ xuống
Mang con chữ lên vùng cao.

Bình minh nơi em chẳng có cánh cò nghiêng chao
Không có mặt trời cứ thản nhiên đi lên từ phía biển
Mặt trời rõ ràng hiển hiện
Từ nụ cười bé thơ trong lu cở (3) của mẹ... trên lưng.

Bình minh nơi em đẹp như thế anh biết không?
______________________________________________

LỜI CHÚ GIẢI
(cảm ơn anh LCĐ đã nhắc nhớ để KN đưa ra lời chú giải này!):

1) Po: Theo tiếng dân tộc Thái và một số tộc người ở nhà sàn có nghĩa là cha; me là mẹ.
(2) Đi bộ mấy "quang dao":  Người vùng cao khi đi rừng thường cầm theo con dao để phòng gặp thú hoang hoặc để phát cây cỏ nằm chắn ngang vướng bận dọc đường. Cũng có khi dùng để hái lượm cây quả tự nhiên bên đường (nếu gặp) thậm chí thói quen hay phát phát bên đường như một trò vui tay cũng đã trở thành một nếp quen với họ. Khái niệm "quang dao" ở đây hàm ý là động tác đưa dao từ tay này sang bên kia cầm khi đã mỏi. Thường thì 1 quang dao là đơn vị tính quãng đường đi được khoảng một vài km đường rừng (còn gọi là đường dân sinh); có khi hơn (hoặc kém) do sức khỏe mỗi người nhưng thường là vậy.

(3) Lu cở: một trong những thứ đồ dùng sinh hoạt của tộc người Mông dành cho phụ nữ khi lên nương hay đi chợ... để đựng gạo ngô khoai lạc... hay bất cứ nông sản nào. Thậm chí là đứa con nhỏ thay cái địu. Nó giống như cái gùi của bà con một số tộc người ở Tây Nguyên.

More...

Cánh cò nghiêng đậu giấc mơ trưa

By

 




Giấc mơ trưa
Sáng tác: Giáng  Son
Thể hiện: Thùy Chi


Có một dòng sông đi ngang đời anh

Mềm mại đôi bờ thương nhớ.
Có câu ca dao một thuở
Đằm trong giấc ngủ bé ngoan.

Có một miền quê đầy nắng chói chang
Cha đi cày trưa về mệt
Ngọn gió à ơi đứng quạt
Mo cau nghiêng bát chè xanh.

Có một miền quê yên lành
"Hai thôn đi về mưa nắng"
Có con sông quê phẳng lặng
Ăm ắp sáo diều trẻ trâu.

Có một triền đê bát ngát nương dâu
Vàng ươm nong tằm làm kén
Tằm ơi... nhả tơ ước hẹn
Sông ơi... tìm lại dấu xưa.

Cánh cò nghiêng đậu giấc mơ trưa.

More...

Khẩu súng cao su

By


- Mẹ ơi con đã về..........!

Tiếng Dũng con trai anh Hùng hàng xóm gọi toáng lên từ ngoài cổng. Ừ chắc tàu Lạng Sơn ngày Tết về chậm nên cu cậu giờ mới về tới nhà. Cái thằng to cao là thế mặc bộ quân phục thật mới trông y hệt thằng Hiếu nhà mình... ngày xưa.

Bên này Mẹ chắp tay lầm rầm khấn đuôi mắt nhăn nheo đôi vai khẽ rung rồi ngưng lại. Mẹ nén một tiếng thở dài. Gỡ tấm di ảnh mẹ ôm vào ngực rồi mẹ với tay gỡ khẩu súng cao su... bước chân run run bàn tay cũng run run...

Thềm nhà nắng xiên qua kẽ lá hắt vào thau nước làm sáng cả khuôn mặt của mẹ. Mẹ lụi cụi lấy khăn thấm nước lau sạch khẩu súng cao su chạc ổi nhẵn bóng. Khẩu súng đã được đồng đội Hiếu đưa về cho mẹ. Chỉ khác là sợi dây cao su đã chai cứng. Chừng ấy năm rồi còn gì...

Tấm di ảnh đã úa màu... mái tóc bồng bềnh y hệt cha nó đôi mắt thật sáng nụ cười thật hiền. Mẹ ôm anh vào lòng những ngón tay gắng giữ chặt tấm di ảnh. Đôi vai mẹ khẽ rung... mẹ nhớ lời anh dặn: "Mẹ gắng giữ sức khỏe để ngày con về con sẽ cưới cho mẹ một cô thật ngoan mẹ sẽ có một tiểu đội cháu tha hồ bế ẵm...!".

Mẹ cười nụ cười không thành tiếng. Ngoài sân nắng gió lao xao...

More...

Rừng xanh yêu thương

By


... Anh đến với rừng đâu chỉ vì rừng mờ trong sương
Anh đến với rừng bởi rừng xanh yêu thương
...


Câu hát ấy cứ ngân nga trong lòng tôi khi ngồi trên chiếc xe dọc dài những con đường miền núi quanh co uốn lượn trên núi ven đồi bên thung khe vượt suối sâu vắt ngang đèo cả. Rừng cứ ôm lấy tôi chở che tôi làm xanh mướt mắt tôi...


Có một điều làm tôi nhớ mãi ấy là các biển đề của ngành Lâm nghiệp giờ là của "Sở Tài nguyên và Môi trường". Có nơi ghi: "Cấm chặt phá rừng!" và sau dòng chữ ấy có cả dấu chấm than (!). Có nơi lại ghi:


"Chặt một cây là phá một cánh rừng
Phá một cánh rừng là phá cả một tài nguyên của đất nước"

Hoặc "Rừng là vàng biển là bạc ta cùng giữ để cho chính con cháu chúng ta!".

Chúng ta cùng ngẫm xem cái biển nào đi vào lòng người hơn? Nội dung nào trong đó thuyết phục được nhiều người hơn?

Cứ nghĩ miên man... miên man... và rừng xanh cùng với tiếng chim ca những màu xanh mướt mắt khiến tôi huýt vang bài hát:

... Anh đến với rừng đâu chỉ vì rừng mờ trong sương
Anh đến với rừng bởi rừng xanh yêu thương...

More...

NIỀM TIN và HY VỌNG

By

 


HY VỌNG NĂM 2009!
Tác giả: Thuận An

Năm 2008 qua đi với nhiều niềm vui nhưng cũng không ít nỗi lo...
Nỗi lo thường trực của người dân là nỗi lo an toàn thực phẩm. "Cơn bão Melamine" đã khiến biết bao ông bố bà mẹ trẻ hoang mang lo sợ cho cho sức khoẻ của con mình. Càng lo hơn khi mà người dân ít có hoặc không có sự lựa chọn. Biết là rau có thuốc trừ sâu nhưng vẫn phải ăn biết là đang có dịch cúm H5N1 nhưng vẫn phải mua gà vì nhà có giỗ... Thêm nữa sau một đêm ngủ dậy với số tiền mua được 1kg gạo thì chỉ mua được 0.5kg... Người dân có quyền nghi ngờ tính hiệu quả trong công tác quản lý xã hội của các cơ quan chức năng.

Đối với các bà nội trợ trong gia đình có thu nhập thấp năm 2008 có lẽ chẳng lấy gì làm vui vẻ bởi ngày nào cũng phải cân nhắc tính toán làm thế nào để những người thân yêu của mình không bị suy dinh dưỡng khi giá cả tăng vùn vụt. Tết Nguyên đán càng đến gần nỗi lo ấy càng thêm hiện hữu.

Nạn tham nhũng hình như càng chống càng tăng. Vụ PCI bị phanh phui khiến người dân thêm một lần nghi ngờ về tính hiệu quả trong sử dụng vốn ODA. Dường như có một lỗi gì đó thuộc về cấu trúc khiến chúng ta chưa thể kiểm soát được nạn tham nhũng.

Nghe báo chí đưa tin có người mua ô tô tiền tỷ lại có người mua được cả máy bay thuê phi công nước ngoài lái... Trong khi đó nhiều người dân vẫn đang mướt mồ hôi với mưu sinh hàng ngày thậm chí nhiều người còn thiếu đói; ruộng mật bờ xôi biến thành sân gôn thành nhà hàng khách sạn. Trẻ em mùa giá rét ở một số nơi còn chưa có quần áo mặc "bụng ỏng đít beo"... khoảng cách giữa người giàu và người nghèo ngày càng rộng thêm ra...

Người dân cả nước vừa ngơ ngác với việc nhập Hà Tây vào Hà Nội liền sau đó lại bất ngờ bởi trận lụt lịch sử khiến đường phố Hà Nội "thành sông uốn quanh". Niềm tự hào về một Thủ đô ngàn năm văn hiến có phần bị giảm sút...

Tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng tỷ lệ trẻ vị thành niên vi phạm pháp luật ngày càng tăng thanh niên "sống thử" trò đánh thầy con cái ngược đãi cha mẹ... Rồi thì đình công thất nghiệp bạo lực... Tất cả những hiện tượng đó cần được quan tâm nghiên cứu bởi chúng là những biểu hiện của sự biến đổi. Muốn quản lý xã hội phải nắm bắt được quy luật. Không thể cấm thanh niên sống thử khi mà chưa lý giải được vì sao xã hội trước không có bây giờ lại có.

Bóng đá có sức mạnh thật khó tưởng tượng nổi. Sự kiện đội tuyển bóng đá nam Việt Nam vô địch Đông Nam Á không chỉ mang lại niềm vui chiến thắng mà nó còn là cơ hội để tính đồng thuận xã hội được tăng cường niềm tự hào dân tộc được thể hiện. "Bóng đá không chỉ là bóng đá"- ai đó đã nói vậy- qua bóng đá có nhiều điều để suy ngẫm.

Và chúng ta hy vọng...

Năm 2009 sẽ là năm của ấm no bình yên. Chào mừng 2009!

_____________________________________
Tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng tỷ lệ trẻ vị thành niên vi phạm pháp luật ngày càng tăng thanh niên "sống thử" trò đánh thầy con cái ngược đãi cha mẹ... Rồi thì đình công thất nghiệp bạo lực... Tất cả những hiện tượng đó cần được quan tâm nghiên cứu bởi chúng là những biểu hiện của sự biến đổi. Muốn quản lý xã hội phải nắm bắt được quy luật. Không thể cấm thanh niên sống thử khi mà chưa lý giải được vì sao xã hội trước không có bây giờ lại có.

Anh Thuận An!

Em thích cái cách mà anh nêu vấn đề như thế này. Dù lời giải còn đang ở phía trước. Em cũng đang là thanh niên nhưng đúng là chúng ta (cả nền giáo dục và cả gia đình xã hội) chẳng dạy dỗ lớp trẻ sống thế nào cho ổn cứ đi cấm!

Trong khi anh thử nhìn ngắm đi: thanh niên Việt Nam khi ăn mừng chiến thắng của đội tuyển bóng đá ở AFF CUP 2008: những ánh mắt như có lửa rực sáng; những nụ cười rạng rỡ; cờ đỏ sao vàng trên tay trên lưng trên ngực áo; những dải băng "Việt Nam vô địch!" "Việt Nam chiến thắng!" được phất cao được băng trên trán - nơi tiềm ẩn trí tuệ Việt. Vậy thử hỏi lại mình và để cùng suy ngẫm: chúng ta đã thật sự tin họ chưa? đã thật sự đặt niềm tin vào họ chưa?



Đêm ấy nhìn vô vàn kiểu ăn mừng chiến thắng em đã nghĩ như thế! Giờ thì trong khuôn khổ entry này xin gửi anh bài thơ viết vội mà cảm xúc được nhen lên từ câu kết của bài tổng kết năm rất ngắn nhưng đầy đủ của anh ở trên:

NIỀM TIN và HY VỌNG

Đất nước bao lần đại thắng mùa xuân
Xuân này có đi lên cùng hội nhập?
Biết còn gian khó khi toàn cầu lạm phát
Nhưng đoạt cúp vàng lại là cánh én vui.

Nhớ ngày... ăn cháo cầm hơi
Gậy gộc áo nâu bước lên đài độc lập
Lịch sử bốn ngàn năm cha ông giữ nước
Chưa trọn trăm năm xây xin chớ vội vàng.

Những người chị người em...
mua mớ rau còn băn khoăn lật lên lật xuống
Đồng lương có hạn
Giá cả leo thang...

Tết đến thật gần
Bươn chải lo toan...
Đồng mua gạo đồng mua rau...
vẫn chẳng thể quên một cành hoa cho 3 ngày Tết.

Ơi đất nước của những đứa con áo nâu chân đất
Từ gian khổ đi lên nên rất biết thương nhau
Niềm hy vọng đã nhen xin giữ chớ phai màu
Như anh nói yêu em mình cùng mong hạnh phúc

Một năm mới xin gửi ngàn lời chúc
Cho một mùa xuân sẽ đẹp mãi sắc xuân!

Hà Nội  ngày 01/01/2009.

More...

Niềm vui chiến thắng

By

 





NIỀM VUI CHIẾN THẮNG


Chiến thắng ngọt ngào như một nụ hôn

Thẩm thấu trong anh lâng lâng lạ lắm!

Muôn triệu tiếng reo hò mình anh lặng ngắm

Tổ quốc đẹp vô cùng cờ đỏ tung bay


Việt Nam vô địch chiếc cúp cầm trên tay

Ngỡ giấc mơ ngỡ mình thành trẻ nhỏ

Giọt nước mắt rơi trên môi cười rạng rỡ

Làm một mùa xuân minh viễn Một - Mùa - Xuân!

 

 

More...

LINH HỒN VIỆT CỘNG

By


Phim tài liệu "Linh hồn Việt cộng" đẫm nước mắt nhân văn

Bộ phim tài liệu "Linh hồn Việt cộng" (kịch bản và đạo diễn Minh Chuyên) vừa phát sóng lúc 22g15 ngày 23-7 trên VTV1 đã thực sự làm người xem xúc động. Thời lượng 30 phút tưởng chừng rất ngắn ngủi nhưng đã phác họa cả một chặng đường dài 39 năm kể từ khi người lính Hoàng Ngọc Đảm ngã xuống chiến trường Gia Lai tháng 3-1969 đến khi hài cốt của anh được an táng tại quê nhà xã Thái Giang huyện Thái Thụy tỉnh Thái Bình vào cuối tháng 5-2008.

 
Hơn 40 năm trước từ ngõ làng ở xã Thái Giang
huyện Thái Thụy tỉnh Thái Bình chàng trai Hoàng Ngọc Đảm đã ra đi.
Sau từng ấy năm anh không về lại nhưng người giết anh ở phía bên kia
đại dương lại về làng tạ tội. Ảnh Cao Thăng (chụp qua truyền hình)

Cuộc "hội ngộ" trên đồi Ayunpa


"Linh hồn Việt cộng" là một câu chuyện thấm đẫm nước mắt. Tranh thủ về phép người lính Hoàng Ngọc Đảm làm đám cưới với cô Phan Thị Minh. Hai ngày sau anh chia tay vợ trở lại với đơn vị. Trên ngọn đồi ở Ayunpa người lính Việt cộng - Hoàng Ngọc Đảm đã giáp mặt với người lính Mỹ - Homer.

Khi thấy Homer đưa tay đầu hàng Hoàng Ngọc Đảm tiến lại gần định tước vũ khí. Không ngờ vì quá sợ hãi Homer đã nổ súng. Viên đạn oan nghiệt kết thúc cuộc đời của người lính trẻ. Hối hận tột cùng Homer mang theo tất cả giấy tờ vật dụng của Hoàng Ngọc Đảm và cẩn thận cất giữ bên mình cho đến ngày từ giã quân đội Mỹ.

Giải ngũ Homer trở thành một nông dân ở Carolina. Và khi lục hành trang của con trai mẹ của Homer nhìn thấy di vật của Hoàng Ngọc Đảm bà đã khóc và thành kính đặt lên bàn thờ nhà mình. Còn Homer cứ ray rứt và dằn vặt đến mức bị tâm thần nhẹ.

Nhiều lần Homer muốn sang Việt Nam để tìm đến gia đình liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm cầu mong tha thứ nhưng người cựu binh Mỹ cũng nghèo đành bấm bụng ăn năn. Homer làm sao biết được phía bên kia bán cầu ngớt tiếng súng đã lâu mà bà mẹ của người lính Việt cộng - Hoàng Ngọc Đảm vẫn chưa thấy con trai trở về. Buồn thương bà mẹ bất hạnh ấy đã đi... xem bói.

Vốn nghề "bói ra ma" thầy bói phán "Con bà đang sống sung sướng ở bên Mỹ!". Mẹ của Hoàng Ngọc Đảm không tin con mình phản bội tổ quốc cứ chiều chiều bà lại ra ngõ ngóng trông.
 

 Cựu binh Mỹ Homer trên vạt đồi năm xưa

Những giọt nước mắt nhân văn

Trước khi qua đời mẹ của Homer đã trao cho con trai tất cả số tiền bà dành dụm với lời trăng trối: "Một nửa dùng chữa bệnh tâm thần nhẹ của con còn một nửa dùng làm lộ phí sang Việt Nam tạ lỗi cùng gia đình người lính Việt Cộng".

Năm 2005 Homer nhờ một người bạn đưa di vật liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm trao tận tay thân nhân ở Thái Bình đồng thời anh nhắn gửi: Nếu gia đình liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm cho phép anh sẽ cùng đi tìm hài cốt liệt sĩ. Giữa tháng 5-2008 đặt chân đến căn nhà có mẹ và vợ của liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm vẫn sống trong mỏi mòn cựu binh Mỹ - Homer nghẹn ngào khóc: "39 năm qua linh hồn anh Đảm vẫn ở bên cạnh tôi khiến tôi không phút nào yên!".

Lần theo trí nhớ của Homer cuối tháng 5-2008 hài cốt liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm đã được tìm thấy ở ngay ngọn đồi mà ngày nào họ đã giáp mặt. Vậy là sau bao nhiêu năm tháng lạnh lẽo liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm đã được đưa về yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ xã Thái Giang linh hồn người lính Việt cộng đã được thanh thản nơi quê nhà. Và tâm can cựu binh Mỹ - Homer cũng bớt giày vò vì tội ác do mình gây ra.

Không thể nói khác hơn "Linh hồn Việt cộng" là một bộ phim tài liệu nhân văn với nhiều tình tiết ly kỳ. Người xem xót xa khi nhìn thấy nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của người vợ liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm. Người xem cảm thông khi nhìn thấy cựu minh Mỹ - Homer hai tay run run nâng hài cốt người lính Việt cộng đã trung dũng ngã xuống để bảo vệ đất nước mà năm xưa Homer là kẻ xâm lăng và cướp đi sinh mệnh của anh.

Thế nhưng rung động sâu xa nhất là hình ảnh hai bà mẹ hai bà mẹ mang hai nỗi đau khác nhau. Khi bộ phim khép lại khán giả vẫn còn đọng lại hình ảnh hai bà mẹ bà mẹ kiên cường của người lính Việt cộng - Hoàng Ngọc Đảm và bà mẹ hướng thiện của cựu binh Mỹ - Homer.

 Cựu binh Mỹ - Homer trao lại kỷ vật được gìn giữ từ lâu nay.
Ảnh chụp qua TV: ĐỨC TRÍ


Nhà văn Minh Chuyên người theo đuổi "Linh hồn Việt cộng" suốt hơn hai năm từ khi hình thành ý tưởng kịch bản đến khi hoàn thành bộ phim cho biết: "Có những cảnh quay mà tất cả những người có mặt đều khóc người nhà của liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm cũng khóc bạn bè của Homer cũng khóc và ê kíp làm phim cũng khóc.

Chiến tranh thật ác liệt hậu quả của chiến tranh thật cay đắng nhưng nhân nghĩa giữa con người với con người đã vượt lên tất cả. Ngày kết thúc những thước phim cuối cùng Homer nói với chúng tôi rằng: Người Việt Nam thật cao cả! Người Việt Nam thật gan dạ trong chiến tranh và người Việt Nam thật độ lượng trong hòa bình!".


* Nhà văn Nguyễn Khoa Đăng đồng hương của liệt sĩ Hoàng Ngọc Đảm:

"Điều sâu sắc đối với tôi sau khi xem "Linh hồn Việt cộng" là sự khắc phục hậu quả cùng những lỗi lầm. Thông thường thì xin lỗi ân hận đã được coi là đáng quý. Bởi trên đời đã có những kẻ từng gây ra lỗi lầm tội ác nhưng sau đó thì trốn chạy phi tang lờ đi hoặc đổ lỗi cho người khác... Vậy mà ở người lính Mỹ này anh đã không thế.

39 năm qua chẳng những anh trân trọng giữ gìn di vật mà còn tìm mọi cách đưa nó đến với  chủ nhân. Đặc biệt hơn chính bản thân kẻ đã phạm tội lại đã vượt qua mọi định kiến bất chấp mọi hiểm nguy kể cả tính mạng để chỉ làm được một việc là bày tỏ bằng được nỗi day dứt của mình để được tạ tội. 

http://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2008/7/159727/

More...

Nghe em hát câu giận thương mà nhớ

By


 
 

Cầu Bến  Thủy
 
 
"Em yêu anh cha mẹ nỏ ưng
Cấm em cửa trước thì em lại vòng ra cửa sau
Em yêu anh cha mẹ đánh trăm roi
Chứ xong rồi em đứng dậy... (mà) em vẫn quyết tâm em thương mình"
"Giận và thương" - Dân ca xứ Nghệ
 

Nghe em hát câu "giận thương" mà nhớ
Để tim mãi bồi hồi khắc khoải tháng năm xưa
Giọng quê mình trọ trẹ khó nghe
Em cứ đùa anh rồi sẽ quen... anh nhé!

Tiếng quê hương em yêu từ thuở bé
Đi bốn phương trời vẫn cứ nhận ra nhau
Câu "giận thương" em bắc nhịp cầu
Cho anh tới quê em yêu câu hò xứ sở.

Câu hát quê anh "rằng người ơi người ở..."
Câu hát quê mình "nói giận để mà thương..."

Có gì đâu mà em phải tỏ tường
Anh yêu lắm quê em... yêu rú Hồng sông Lam chuốt ruột
Mảnh đất miền Trung nghèo "mùng tơi chưa kịp rớt" (*)
Lam lũ đoạn trường no đói vẫn thương nhau.

Câu "giận thương" nay đã hóa nhịp cầu
Yêu đến ngàn lần... "gừng cay muối mặn"
Nói lời thương là chút yêu hờn giận
Anh ghép nên vần để yêu nhớ mãi thôi!

______________________________________________
(*) Câu thơ trong bài "Miền Trung" của Hoàng Trần Cương

 

More...

Nắng miền Trung

By

 
 


C
hẳng biết tự bao giờ như thế nữa

Bước chân tôi qua bao nắng lửa
Chẳng có nắng nào như nắng ở miền Trung


Cái nắng làm cho bánh cu đơ cong cong
Khô... giữa trời nắng lửa
Câu ví dặm nằm nghiêng như vết khứa
Trên cát và dưới nắng... chói chang.


Nắng miền Trung đỏ au con đường làng
Núi đồi trơ đá sỏi
Nắng miền Trung đằm trong bát nước vối
Chỉ dòng Lam là dải lụa uốn quanh.


Con sông chở che những xóm làng
Nắng soi núi Hồng... bên bờ xanh cỏ mọc
Thuyền ai ngược xuôi điệu hò khoan nhặt
Cửa Hội gọi người về với đất với trời thơ.


Nắng miền Trung cho anh đến để rồi mơ
Mẹ cha một đời nắng lửa
Nắng vàng gửi thơm hương lúa
Về Hà Nội rồi vẫn nhớ... nắng miền Trung.

More...