Ước một lần về thăm

By

|
Tháp Bình Lâm (Bình Định)

Nguyên văn bởi nhạc sĩ Văn Cao:

"Từ trời xanh
Rơi
Vài giọt tháp Chàm
Quanh Qui Nhơn

Tôi
Như đứa trẻ yêu huyền thoại".

- Quy Nhơn 1984 -

Tháp Đôi (Bình Định)

ƯỚC MỘT LẦN VỀ THĂM
Kính tặng NS Văn Cao

Người (*) đến với Quy Nhơn khi tôi tròn 5 tuổi
Nay Người đã xa rồi tôi chững chạc 30
Ngày ấy Người yêu Quy Nhơn đến mặn mòi
Nhìn ngắm tháp Chàm
Mà hình dung ra trận mưa của trời ban cho nơi đây những đền đài ngọn tháp

Ước được nắm tay Người
Như cháu nắm tay ông dung dăng đi giữa trời và đất
Nghe ông kể chuyện... ngày xưa.

Ước một lần cùng em thăm những đài tháp kia
Những đài tháp như giọt nước mưa từ trời rơi xuống
Ta nhận ra tận cùng bền vững
Của những vương triều như đài tháp hiên ngang.

Ước một lần cùng em đi thăm những xóm làng
Được nghe tiếng của mẹ của cha của em... của người xứ Nẫu
Ôm núc trái dừa của Bình Định Tam Quan
Để tận cùng anh hiểu:
"Dẫu cát nóng - gió trời
Tình người - cây trái mãi ngọt ngon
"

Ước một lần về thăm... Quy Nhơn.

- Hà Nội tháng 8/2007 -
__________________________
(*) Người: Cố nhạc sỹ Văn Cao

More...

Bình minh nơi em

By




Bình minh nơi em dường như đến muộn

Bởi ông mặt trời còn phải ngược dốc mà lên.
Bình minh nơi em là lời hò hẹn chợ phiên
Chẳng thể dung dăng cùng anh xuống núi.

Bởi con đường quanh co trèo đèo lội suối
Thương thì đi bộ mấy quang dao (1).
Lạ chưa bình minh nơi em gió cứ xôn xao
Tiếng gà gáy tiếng lợn kêu tiếng gà cục tác.

Tiếng sừng trâu khua cột gầm sàn nghe lộc cộc
Gọi po (2) dậy đi cày nốt mảnh ruộng nương.
Bình minh nơi em
Có con suối róc rách trong xanh đưa em nhỏ đến trường
Hạt sương bên đường lẫn vào giọt mồ hôi em đổ xuống
Mang con chữ lên vùng cao.

Bình minh nơi em chẳng có cánh cò nghiêng chao
Không có mặt trời cứ thản nhiên đi lên từ phía biển
Mặt trời rõ ràng hiển hiện
Từ nụ cười bé thơ trong lu cở (3) của mẹ... trên lưng.

Bình minh nơi em đẹp như thế anh biết không?
______________________________________________

LỜI CHÚ GIẢI
(cảm ơn anh LCĐ đã nhắc nhớ để KN đưa ra lời chú giải này!):

1) Po: Theo tiếng dân tộc Thái và một số tộc người ở nhà sàn có nghĩa là cha; me là mẹ.
(2) Đi bộ mấy "quang dao":  Người vùng cao khi đi rừng thường cầm theo con dao để phòng gặp thú hoang hoặc để phát cây cỏ nằm chắn ngang vướng bận dọc đường. Cũng có khi dùn