Quê hương

By


Không hiểu sao càng những ngày cuối năm này khi cả quê hương nhà nhà người người tưng bừng chuẩn bị đón Tết Khải Nguyên lại nghĩ nhiều thương nhiều những người con xa xứ. Vì Tết với người Việt Nam là Tết đoàn viên Tết trở về với gia đình cội nguồn Tết là sum họp quây quần.... Khải Nguyên có một bài thơ được viết từ năm 2006 xin gửi đến quí anh chị các bạn đang xa quê để nhắc nhớ và chia sẻ nỗi niềm cố hương vào dịp giáp Tết này. Chọn một ca khúc nổi tiếng VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI của Đỗ Nhuận với clip là những hình ảnh đại diện đặc trưng về đất nước con người Việt Nam yêu thương để gợi tình yêu nỗi nhớ từ tâm khảm của những người con đang ở xa quê: hãy nhớ về!

QUÊ HƯƠNG
Khải Nguyên

Chẳng thể cần thêm nhiều lắm những ngôn từ
 
Khi hai tiếng "quê hương" là chùm khế ngọt 
Khi cánh diều xưa cứ ùa về bất chợt 
Trong cả giấc mơ.

Em có biết không quê mình nghèo vách lá cơm dưa?
 
Có chiếc cầu tre đi về lắt lẻo 
Dẫu bước chân ta có đi xa mọi nẻo 
Vẫn cứ tim về nơi quê ấy - bình yên.

Em có nhớ không tuổi thơ mùa con nước đang lên?
 
Hai đứa rong chơi hái những chùm hoa khế 
Cài tóc cô dâu anh gọi em như thế
Quà cưới có gì ngoài chú dế vô tư.

Quê hương mình - nhớ lắm trận đòn trưa
 
Nhà sát gần nhau mời cơm... nghe thấy 
Thương em... roi mây... bên ấy
Bên này... chiếc gậy... gẫy ba.

Quê hương chúng mình là những chuyến đi xa
 
Giữa chốn phồn hoa nhớ mái tranh xiêu nhớ cầu tre lắt lẻo 
Chẳng thể trở về thuở "túm năm tụm bảy"
Giữa biển mặn mòi nhớ tuổi tắm ao... 

Quê hương là thế đấy em!
Mà cứ ngỡ chiêm bao 
Khi hôm nay mình bên nhau thắp nén nhang trước bàn thờ tổ 
Ngoại nói: hai đứa đẹp duyên đôi lứa 
Em đỏ mặt...
... Trầu cánh phượng vút lên.

 

More...

Sơn Đoòng kì vĩ

By

 


Hang Sơn Đoòng kỳ vĩ mê hoặc trên tạp chí địa lý nổi tiếng. 

(Dân trí) - "Có cả rừng trong hang đủ lớn để chứa được một tòa nhà chọc trời tại New York. Còn điểm kết của hang là bất tận." - Đó là những dòng đánh giá về hang Sơn Đoòng hang động tự nhiên lớn nhất thế giới trên tạp chí nổi tiếng National Geographic.

Hang Sơn Đoòng nằm trong quần thể hang động Phong Nha - Kẻ Bàng. Nó là một phần của hệ thống ngầm nối với hơn 150 động khác ở Việt Nam và gần biên giới Lào.

Ngày 22/4/2009 khi công bố về hang động lớn nhất thế giới này Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh cho biết hang có chiều rộng 200m cao hơn 150m dài ít nhất 6 5km. Hang có thể còn dài hơn nữa tuy nhiên do điều kiện kỹ thuật các nhà thám hiểm thuộc Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh đó không thể đi hết chiều dài của hang để kết luận hang dài bao nhiêu.

Với kích thước này hang Sơn Đoòng đó vượt qua hang Deer ở Vườn quốc gia Gunung Mulu của Malaysia (với chiều cao 100m rộng 90m dài 2km) để chiếm vị trí hang động tự nhiên lớn nhất thế giới.

Hang động này do Hồ Khanh người dân địa phương tìm ra và hướng dẫn đoàn thám hiểm Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh tìm tới và chính ông cũng đã đặt tên cho hang động này.

Trong lần khám phá lại gần đây nhất các nhà khoa học xác nhận: Sơn Đoòng dài ít nhất 8 5km cao 200m có nơi có thể lên đến 250m. "Trong vòm hang cao 200m quang cảnh cực kỳ tráng lệ. Với những hình ảnh về vườn địa đàng trong lòng hang bức tường thạch nhũ khổng lồ hay bộ sưu tập "ngọc trai" hàng vạn năm tuổi người xem đó phải sửng sốt với sự kì vĩ đến khó tin của hang Sơn Đoòng.

 

 
- 1 -
Cách duy nhất để vào hệ thống hang động
là đu dây từ từ vách hang Loọng Con cao khoảng 70m.


- 2 -
Dòng "thác" ánh sáng dội từ trên bề mặt xuống để lộ những cột thạch nhũ dẹt
và nhẵn thín  
với nhiều hình thù lạ mắt trong lòng hang Loọng Con.
Các nhà thám hiểm đã gọi đây là Vườn xương rồng.


- 3 -
Hơi nước bốc lên làm không khí mát lạnh tạo nên cả mây bên trong hang Loọng Con.


- 4 -
Một chiếc cột khổng lồ trong hang Kén
một trong 20 hang mới được phát hiện vào năm 2009 tại Việt Nam.


- 5 -
Mùa khô từ tháng 11 đến tháng 4 là khoảng thời gian an toàn
để khám phá hang Kén  
với những ao nước nông.
Nhưng vào mùa mưa dòng sông ngầm dâng lên nhấn chìm mọi lối đi.


- 6 -
Đoạn hang cả bề rộng khoảng 92m với vòm rộng gần 244m này
trong Sơn Đoòng có thể chứa được cả một tòa nhà cao 40 tầng ở New York Mỹ.


- 7 -
Một đoạn mái của hang Sơn Đoòng bị sập nhiều năm trước đó
tạo điều kiện cho ánh sáng ùa vào cây cối xum xuê phát triển
tạo nên một cánh rừng kỳ vĩ giữa lòng hang.
Các nhà thám hiểm đặt tên cho nơi đây là Vườn địa đàng.


- 8 -
Sương mù quét qua Rừng quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng
nơi đó "cất giấu" một trong những hệ thống hang động lớn nhất châu Á.
Trong kháng chiến chống Mỹ bộ đội ta từ miền Bắc vào đó trú ẩn
trong những hang này để tránh các cuộc không kích của Mỹ.
Những hố bom ngày ấy giờ đây trở thành hồ cá.


- 9 -
Đoàn thám hiểm thâm nhập Hang Én dưới lòng đất một hang được
sông Rào Thương tạo ra. 
Vào mùa khô sông thu hẹp thành những ao nhỏ
nhưng vào mùa mưa  
nước có thể dâng cao hàng chục mét.


- 10 -
Khoảng không gian thu hẹp giữa hang Én.
Các nhà thám hiểm đứng bên dưới mái hang đầy vỏ sò
tích tụ sau nhiều năm ngập nước.


- 11 -
Những dải thạch nhũ gần cửa hang Én
được ví như thác nước hóa đá có màu xanh của rêu và tảo.


- 12 -
Lối vào hang Sơn Đoòng: "Mặc dù đây là những hang động vô cùng lớn
nhưng chúng gần như vô hình cho đến khi bạn ở ngay trước chúng"
một nhà thám hiểm nhận xét. Các thợ săn đó phát hiện ra chúng
khi thấy gió hắt lên từ những cửa hang dưới lòng đất.


- 13 -
Nơi nào có nắng gió chiếu vào là nơi đó có màu xanh của sự sống sinh sôi
trong hang Sơn Đoòng một thế giới hoàn toàn khác với sự trần trụi
tối đen như mực thường thấy ở hầu hết các hang động khác.


- 14 -
Qua hàng vạn năm tinh thể canxi đó bao bọc những hạt cát nhỏ
để tạo thành những "viên ngọc trai" quý hiếm. "Bộ sưu tập ngọc trai" vô giá này
nằm gần Vườn địa đàng trong hang Sơn Đoòng.


- 15-
Còn đây là những rẻ xương sườn - tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ
của thiên nhiên trong Sơn Đoòng.


- 16 -
Giống như tòa lâu đài trên một khu đồi nhỏ
tác phẩm đá này rực sáng dưới bầu trời trong hang Sơn Đoòng.


- 17 -
Thách thức lớn nhất đối với đoàn thám hiểm là tìm cách vượt qua bức vách
được mệnh danh là Vạn lý trường thành Việt Nam.
Đây là một vách nhũ đá khổng lồ cao khoảng 70m nhô ra
ở độ sâu hơn 6km dưới lòng hang Sơn Đoòng.


- 18 -
Một khi đã qua được bức tường đoàn thám hiểm phát hiện ra đây là lối thứ hai vào hang.


- 19 -
Thác nước trong hang Sơn Đoòng được phát hiện qua một "miệng hố tử thần".


- 20 -
Anh Hồ Khanh (thứ 2 từ trái sang) - người phát hiện ra hang Sơn Đoòng
và Đoàn thám hiểm Hoàng gia Anh.
  

Theo National Geographic Wikipedia

More...

Hà Nội trong mắt ai

By


Hà Nội trong mt ai là bộ phim tài liệu Việt Nam của đạo diễn Trần Văn Thủy. Tác phẩm được sản xuất năm 1983 nhưng bị cấm cho tới năm 1987 mới được công chiếu rộng rãi. Bằng cách kể mượn chuyện xưa để nói chuyện nay Hà Nội trong mắt ai sử dụng những câu chuyện và nhân vật lịch sử gắn bó với Thủ đô để phán ánh suy nghĩ của người dân về tình hình xã hội.

Hà Nội trong mắt ai 
mở đầu bằng hình ảnh nghệ sĩ guitar mù Văn Vượng là một người sinh ra và lớn lên tại Hà Nội nghệ sĩ Văn Vượng chỉ một lần mong muốn được tận mắt chứng kiến vẻ đẹp của thành phố. Tiếp đó Hà Nội trong mắt ai kể lại những câu chuyện và nhân vật lịch sử gắn bó với Hà Nội từ Tô Hiến Thành Nguyễn Trãi Lê Thánh Tông Hồ Xuân Hương Bà Huyện Thanh Quan Ngô Thì Nhậm tới Bùi Xuân Phái. Xen giữa những hình vẽ minh họa các câu chuyện lịch sử là các cảnh đẹp của Hà Nội như Hồ Tây chùa Trấn Quốc đền Quán Thánh cùng những cảnh sinh hoạt thường ngày của người dân Hà Nội thời bao cấp.Bộ phim kết thúc bằng những suy nghĩ về di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh và khúc nhạc Hà Nội trong mắt ai do Văn Vượng sáng tác và trình diễn.

Sau khi chiếu duyệt  Hà Nội trong mắt ai đã lập tức bị cấm chiếu dù được nhiều người khen ngợi về nội dung và chất lượng nghệ thuật. Phải 5 năm sau khi ra đời bộ phim mới được chiếu rộng rãi nhờ sự can thiệp của các lãnh đạo Việt Nam như Nguyễn Văn Linh Phạm Văn Đồng. Năm 1988 bộ phim đã giành giải Bông sen vàng cho phim tài liệu Việt Nam hay nhất cho đến nay đây vẫn được coi là một trong những tác phẩm điện ảnh xuất sắc lấy đề tài về Hà Nội.

Hà Nội trong mắt ai - Một bộ phim tư liệu rất quý giá của đạo diễn Trần Văn Thủy. Phim đưa người xem tham quan gần như tất cả những danh thắng di tích lịch sử nổi tiếng của Hà Nội: Từ hồ Hoàn Kiếm với những con phố cổ chưa bị hàng hóa che lấp đến Hồ Tây mờ sương. Một Hà Nội trinh nguyên đầu những năm 80 với tất cả vẻ đẹp mà ngày nay người ta đang tiếc nuối. (bài viết sưu tầm từ nguồn wikipedia.org).

Xin trân trọng gửi tới quý anh chị và các bạn bộ phim này:










 

More...

Em bé Hà Nội

By

  

EM BÉ HÀ NỘI

Đạo diễn: Hải Ninh
Sản xuất: Hãng phim truyện Việt Nam
Kịch bản: Hoàng Tích Chỉ Hải Ninh Vương Đan Hoàn
Các diễn viên: Lan Hương Trà Giang Thế Anh Kim Xuân Thanh Tú...
Âm nhạc: Hoàng Vân
Quay phim: Trần Thế Dân
Thời lượng: 100 phút
Công chiếu: năm 1974

Em bé Hà Nội
 đã từng đoạt giải thưởng Liên hoan phim Việt Nam lần III (năm 1975) giải đặc biệt của Ban giám khảo Liên hoan phim Quốc tế Moscow 1975 giải thưởng của Mặt trận giải phóng Palestine tại Liên hoan phim Quốc tế Xyry.


Đạo diễn Hải Ninh


Lan Hương - "em bé Hà Nội" ngày ấy...


NSND Lan Hương - "em bé Hà Nội" bây giờ

















Ca khúc trong phim EM BÉ HÀ NỘI
Sáng tác: Hoàng Vân

Em đi trên phố phường
Chan chứa tình yêu thương
Em yêu những con đường
Của thành phố quê hhương

Nơi đây em đã sống
Những tháng ngày vinh quang
Của Hà Nội anh hùng
Của Tổ quốc vinh quang

Hà Nội ơi!
Trong ánh bình minh lên
Mặt Hồ Gươm soi bóng cờ sao bay
Hà Nội của em xinh tươi
Tràn ngập niềm vui nơi nơi

Hà Nội ngày nay đã lớn
Ngày mai sẽ muôn lần đẹp hơn.
 


Cầu vượt Ngã Tư Sở - Một góc Hà Nội hôm nay

(ảnh: TTXVN)

 

More...

Việt Nam quê hương tôi

By





Trời phương Nam - ảnh: Lý Hoàng Long




Gió mới - ảnh: Trần Vĩnh Nghĩa




Ngày mùa - ảnh: Hoàng Thạch Vân




Dáng xuân - ảnh: Vương Quốc Kim




Ra khơi - ảnh: Đặng Quang Vinh




Cảm xúc tình yêu - ảnh: Hoàng Quốc Tuấn




Dáng quê - ảnh: Dương Quốc Định

More...

The Ballad of Ho Chi Minh

By

 


Vào đêm nghe tin Pháp đã để mất quyền kiểm soát Điện Biên Phủ (7/5/1954) Ewan Mac Coll đã nói với những người bạn của mình: Tại sao chiến thắng đặc biệt có ý nghĩa này lại xảy ra ở Việt Nam mà không phải ở một mảnh đất thuộc địa nào khác? Gần đây tôi đã được đọc một cuốn sách quý gồm nhiều bài viết của một số giáo sư sử học phương Đông và Pháp Italia... Ca ngợi một nhân vật vĩ đại của thế kỷ XX. Đó là Cụ Hồ Chí Minh nhà lãnh tụ vừa dẫn dắt nhân dân Việt Nam làm nên chiến thắng kiệt xuất Điện Biên Phủ.

Những cảm hứng nghệ thuật viết một tác phẩm về Hồ Chí Minh đã đến với ông sau khi đọc xong quyển sách trên. Và ông đã lý giải về nhịp điệu bài hát chính là làn điệu dân ca cổ Saxon ông đã dùng để nói lên đây là tình cảm của người dân nước Anh dành cho vị Chủ tịch này.

Bài hát sau này đã nhanh chóng được lưu truyền khắp nước Việt Nam ở Pháp và các tầng lớp phản chiến khác. Bài ca càng ngày càng được dịch ra nhiều thứ tiếng và lan truyền khắp thế giới.

Trong đêm khai mạc Đại hội liên hoan quốc tế ca phản kháng chiến tranh tại La Habana Cu Ba năm 1967 Ewan Mac Coll đã biểu diễn bài hát này cùng nữ nghệ sỹ Peggy Seeger - người bạn đời của ông và đã nhận được hàng tràng vỗ tay đề nghị biểu diễn lại.

Khi Đại hội liên hoan quốc tế ca hát phản kháng (1967) kết thúc vợ chồng Ewan Mac Coll đã trao tặng bản nhạc "Bài ca Hồ Chí Minh" và ngoài bìa có ghi mấy câu thơ:

Trên đời có những vật không thể thay đổi
Có những con chim không khuất phục bao giờ
Có những tên người sống mãi với thời gian
Hồ Chí Minh.


Ca sỹ Quang Hưng là người đầu tiên dịch và mang bài ca Hồ Chí Minh với điệp khúc "Hồ... Hồ... Hồ Chí Minh" nổi tiếng về biểu diễn tại Việt Nam sau khi được chính Ewan Mac Coll dạy hát tiếng Anh. Quang Hưng nói:

Tôi xúc động đến trào nước mắt khi nghe bài hát ca ngợi Bác Hồ của một nhạc sỹ nước ngoài sống cách xa ta nửa vòng trái đất. Hàng ngàn thính giả đã lặng đi khi nghe Mac Coll hát đến đoạn... "Hồ Chí Minh - mùa xuân chứa chan muôn niềm tin người từ chân lý sinh ra vì thế giới hòa bình người hiến dâng đời mình. Hồ Hồ Hồ Chí Minh". Hồ Chí Minh là một cái tên Việt Nam khắc sâu trong lòng bạn bè thế giới. Những người yêu hòa bình trên khắp các vùng đất tôi đi qua đều dành cho Việt Nam một tình cảm nồng hậu một trái tim cảm thông và sự sẻ chia tận cùng. Ngay lúc ấy tôi nghĩ về Tổ quốc về Bác Hồ kính yêu về đồng bào mình đang ngày đêm chiến đấu giành lấy độc lập tự do. Mac Coll hát "Tiến về Sài Gòn" tôi hát bài hát ca ngợi Bác Hồ do anh sáng tác chúng tôi như hòa làm một...

(Nguồn: Wikipedia)

More...

Nỗi đau của mẹ

By

 



B
ên ban thờ anh
Chiếc ba lô đã sờn vai
Khẩu súng cao su chạc ổi nhẵn bóng
Bát hương khấn vọng
Bàn tay mẹ run run.

Khung ảnh gỗ mun
Chàng trai đeo quân hàm binh nhất
Anh quá trẻ
Tuổi 20 với nụ cười đẹp nhất
Mấy chục năm rồi vẫn bé bỏng như xưa.

Chiến tranh đã đi qua
Anh cười không có tiếng
Khói nhang chẳng mờ góc ảnh
Sáng rực tấm huân chương.

Mẹ úp mặt vào bàn tay
Gọi tên anh giữa đêm trường
Hôm nay 30 tháng 4
Mẹ gọi thầm tên anh lần nữa...

Chiến tranh đã im khói lửa
Thành dĩ vãng rồi anh
Còn nỗi đau của mẹ
Thành gì... hỡi cao xanh?

More...

Phiên chợ độc đáo đầu xuân

By

 
Lang thang đọc báo mạng ngày đầu Xuân Khải Nguyên bắt gặp bài báo: Phiên chợ rơm đầu Xuân vào ngày mùng Bốn Tết còn phiên cuối năm là ngày 30. Là người yêu văn hóa dân gian KN xin sưu tầm về như một nét duyên quê cần lưu giữ giữa thời buổi tưởng như rơm đã nát bươm vì tuốt lúa bằng máy công nghiệp rạ đã đốt ngay từ ruộng vì chất đốt đã dần được thay thế bằng điện ga... Tết đâu chỉ có "cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh/Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ" mà còn lo cọng rơm cho trâu - người bạn của nhà nông ăn Tết. KN xin trân trọng gửi đến bạn đọc:


Phiên chợ độc đáo này ở xã Thanh Lương (huyện Thanh Chương Nghệ An). Mặt hàng duy nhất mà mọi người đến đây để bán mua là những bó rơm vàng óng vì vậy nó có tên là chợ rơm.


Nếu như phiên chợ rơm cuối năm được họp vào sáng 30 Tết thì phiên chợ khai xuân lại được họp từ mùng 4 Tết. Để chuẩn bị "hàng" cho phiên chợ đầu năm từ chiều mùng 3 những thành viên trong gia đình đã phải lựa chọn những cọng rơm vàng thơm và ngon nhất bó thành từng lọn (bó nhỏ) chất lên xe đạp để sáng sớm tinh mơ hôm sau các bà các chị đạp xe ra chợ bán. 

Mở đầu phiên chợ xuân thay cho lời chào hàng như thường lệ là những lời hỏi thăm sức khỏe gia đình con cái và những lời chúc đầu năm mới giữa người bán người mua và giữa bạn hàng với nhau.

Phiên chợ đầu năm chất lượng rơm thường hơn hẳn những phiên chợ trước nên rất ít những lời mặc cả lên xuống và những lời chê bai.

Theo những người đi chợ rơm đầu xuân Canh Dần "hàng" năm nay bán chạy hơn các năm trước. Đang đon đả bán hàng chị Lam ở xã Ngọc Sơn hồ hởi: "Năm nay trời mưa rét lượng rơm cần cho trâu bò nhiều hơn nên chúng tôi bán cũng được đắt hàng. Mỗi lọn rơm giá 8 - 10 nghìn hôm nay không có hàng mà bán".

Ở xe rơm bên cạnh một chị khác cười vang: "Đầu năm cháy rơm chắc là cả năm sẽ được mùa to lắm đây". Cạnh đó mấy cô cậu học trò tranh thủ mang rơm ra chợ cũng cười bẽn lẽn trong những bộ quần áo mới được mua sau phiên chợ rơm năm trước.


Mới gần 10h sáng mà phiên chợ rơm đầu năm Canh Dần đã bắt đầu vãn. Gần 50 xe rơm được bán với giá từ 30-60 nghìn đồng mỗi xe (tùy theo số bó rơm và chất lượng rơm) trong vài giờ đồng hồ đã khiến cho người bán kẻ mua đều rộn tiếng cười. Người vui cười vì mở hàng may mắn người thì mua chọn được nhiều rơm ngon cho trâu bò trong dịp tết.

(Sưu tầm: http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2010/02/3BA18DB1/ )

More...

Một bài thơ đáng để đọc và suy ngẫm.

By

 

 



ĐÀN BÒ ĐI QUA KHU ĐÔ THỊ
Cao Thái Uy

 

Một đàn bò đi qua khu đô thị
Ngẩn ngơ nhìn phố rộng thênh thang
Hay chúng nhớ bãi cỏ xanh tít tắp
Đồng lúa vàng ngập nắng chang chang?


Người chăn bò chiếc roi tre lạc lõng
Giữa ngược xuôi xe cộ chật đường
Anh lùa bò phố đông lóng ngóng
Chiếc áo bạc màu mồ hôi đẫm lưng.


Con bò nào rồi ra quán lẩu
Rượu mềm môi nhắm với xách xào?
Con bò nào người ta đóng gói
Dán tem thành thịt chất lượng cao?


Tôi đứng lặng ngắm đàn bò trên phố
Có con nào bừa những cánh đồng sâu
Bùn ngập chân chờ ngày ra hạt lúa
Người gặt về còn rơm lại chia nhau.


Đàn bò đi qua khu đô thị
Một vài em bé đứng lại nhìn
Có em bạo chạy đi hái cỏ
Đưa cho bò bò cúi xuống như xin...


Những cánh đồng từng giờ biến mất
Nhà mọc lên tấp nập phố phường
Người đấu giá tranh nhau từng tấc đất
Rồi một ngày bò chỉ có trên phim...


(Caothaiuy viết trong chiều ngồi ngắm đàn bò dạo chơi ở khu đô thị Mỹ Đình
)



Re: ĐÀN BÒ ĐI QUA KHU ĐÔ THỊ

chanhrhum | 23/12/2009 18:31

Đọc bài thơ ĐÀN BÒ ĐI QUA ĐÔ THỊ của caothaiuy CR thấy lòng se lại. Như vừa xem xong một phim ngụ ngôn cực ngắn ngổn ngang cảm xúc. Cảnh con bò cúi xuống nắm cỏ em bé hái cho xin một cách lễ phép như một dấu chấm hỏi cho loài người. Còn bốn câu thơ:

Tôi đứng lặng ngắm đàn bò trên phố
Có con nào bừa những cánh đồng sâu
Bùn ngập chân chờ ngày ra hạt lúa
Người gặt về còn rơm lại chia nhau


... thì lại như một bài học đơn giản về sự độ lượng nhịn nhường... Hay lắm! Cao Thái Uy ạ./.

Re: ĐÀN BÒ ĐI QUA KHU ĐÔ THỊ

Khải Nguyên | 28/12/2009 20:23

Một bài thơ rất sâu sắc. Em như bất lực trước bài thơ này. Đọc chầm chậm từng dòng từng khổ thơ khiến hai hàm răng cứ cắn thật chặt tự lúc nào không hay. Tưởng như khóc mà không ra được giọt nước mắt nào những câu từ hình ảnh trong bài thơ như lưỡi lam khứa sắc nhẹ vào tim xếp từng tảng đá chất chồng lên đè nặng lên con tim chực vỡ...

Gửi bạn

thuphong
| 28/12/2009 20:37


Thu Phong được Khải Nguyên chỉ cho bài thơ "Đàn bò đi qua khu đô thị" của bạn. Đúng là rất đáng để nhiều người suy ngẫm một thực tế cuộc sống đang diễn ra khiến chúng ta luôn tự đặt cho mình câu hỏi: "Liệu chúng ta có làm gì sai không nhỉ?"

Chúc bạn vui.

More...

Vườn dừa Bình Định

By

 


VƯỜN DỪA BÌNH ĐỊNH


Em sinh ở Tam Quan

Giữa miền Nam ruột thịt
Quê em dù xa tít
Em vẫn nhớ vẫn thương.


Nằm sát ở ven đường

Rừng dừa ngủ dưới nắng
Thân cây dừa mọc thẳng
Hắt bóng xuống bên đường.


Cơm dừa trắng và ngon

Xa ba năm vẫn nhớ
Em nhớ gian nhà nhỏ
Sáng ngọn đèn dầu dừa


Nhớ cả sớm cả trưa

Mẹ đứng xe từng sợi
Em ngồi bên em đợi
Vòng dây dừa cuộn nhanh


Khi mà nắng trưa tuôn

Ôm trái dừa em núc
Ngửa đầu uống ừng ực
Từng hớp nước dừa ngon


Em nhớ trái dừa tròn

Của quê em Bình Định
Bấm ngón tay em tính
Ngày trở lại vườn dừa.




Bút ký - Nguyễn Thế Tường


Chẳng phải khi không tôi lại lẩn thẩn chép nguyên si một bài thơ thuộc nằm lòng từ thời học cấp 1 (tiểu học) - những dòng ngũ ngôn đã lặn sâu hun hút vào bộ nhớ sâu hun hút vào ký ức tuổi thơ. Không cần văn bản gốc cũng biết được bài thơ ra đời sớm hơn nhiều ngày tôi cắp sách tới lớp: Tính đến nay đã tròn năm mươi năm. Hãy chú ý những câu thơ cuối:


Em nhớ trái dừa tròn

Của quê em Bình Định
Bấm ngón tay em tính
Ngày trở lại vườn dừa


Cuối năm 1954 đầu 1955 hàng vạn bộ đội miền Nam tập kết theo đó hàng nghìn học sinh cũng được sắp xếp vào học ở các trường miền Nam mở trên đất Bắc. Nhà thơ thay lời tâm sự của một học sinh quê ở Tam Quan - Bình Định hoài vọng về vườn dừa quê nhà. Và cái sự "Bấm ngón tay em tính" là chờ hai năm sau tổng tuyển cử thống nhất đất nước theo tinh thần Hiệp định Giơ-ne-vơ. Vậy mà không phải hai năm mà là hai mươi năm.

Mỹ Diệm xé Hiệp định Giơ-ne-vơ khóa tuyến hô hào "Lấp sông Bến Hải Bắc tiến!" Luật 10/59 lê máy chém khủng bố những người kháng chiến cũ. Vậy là bên ta đồng khởi Bến Tre chiến sự dữ dội ở Ấp Bắc Vạn Tường... Tháng 3 năm 1965 quân Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Đà Nẵng không quân Mỹ oanh kích tơi bời miền Bắc cuộc chiến chuyển từ "đặc biệt" sang "cục bộ" sát phạt ngang ngửa. Không còn ai ảo tưởng về tinh thần cái Hiệp định được ký hơn 10 năm trước bên hồ Giơ-ne-vơ của nước Thụy Sĩ xinh đẹp. Và những chú bé học sinh miền Nam trên đất Bắc cũng dần trưởng thành không còn lẩn thẩn đếm đốt ngón tay tính "Ngày trở lại vườn dừa" nữa. Mà muốn mau về với Tam Quan Bồng Sơn chỉ có một con đường một hành động: "Gác bút nghiên theo việc đao binh...".

Tháng 9 năm 1971 có một trung đoàn Hà Nội được thành lập như thể là con đẻ của Trung đoàn Thủ Đô thời chống Pháp. Đơn vị hơn 1.000 lính binh nhì này tất thảy là sinh viên nhập ngũ. Các trường đại học đóng lại một cánh cổng nhiều lớp sĩ số chỉ còn non một nửa. Sau ba tháng huấn luyện người ta chọn đúng 100 lính chuyển qua trường đào tạo lái xe tăng.

Lạ kỳ thay trong số đó gần một nửa nguyên là học sinh các trường miền Nam. Nếu được xin ghi công đầu cho số cán bộ khung huấn luyện các giáo viên trợ giáo lái xe tăng ngày ấy. Họ đã gắng sức vất vả đến nhường nào gò cho được 100 cái cá tính chưa tan mùi mực với mấy chục "trò miền Nam" quậy nổ trời chịu ép vào buồng lái. May thay trong nhóm lính viễn xứ ấy có một "đại ca" - mà với anh những sĩ quan tăng thiết giáp đã nghĩ ra được cái mẹo muôn năm trong binh pháp: "Dĩ độc trị độc".

Anh tên là Lê Tịnh Sơn. Danh tính của chàng trai 25 tuổi này có gốc gác từ Bồng Sơn quê cha Tam Quan quê mẹ. Đấy là một gã trai đã trưởng thành đầy đủ có đôi mắt rất sáng cái miệng móm rất giỏi võ từng thượng đài ra tay trấn áp các băng đảng ở Quảng Ninh Hải Phòng có lúc cự lại cả công an tự vệ khối phố. Tóm lại anh là tay giang hồ sinh viên mặc áo lính. Đổi lại Tịnh Sơn rất công bằng luôn giữa chữ tín làm trung gian hòa giải giữa quan và lính rất hiệu quả.

Tỉ như cái sự gác đêm lính nói: "Vẽ chuyện vào chiến trường hẵng hay. Ở đây chân núi Tam Đảo bình yên mắc chi ra lặn lội đêm hôm mất ngủ rét". Chỉ huy nói: "Gác đêm cũng là nội dung huấn luyện thao trường đổ mồ hôi - chiến trường bớt đổ máu". Tịnh Sơn nghiêng về phía chỉ huy trực tiếp cắt gác. Vậy là đêm phương Bắc rét quăn da lính tăng vẫn phải vén chăn cầm súng đi đổi gác. Có lần đại đội trưởng hứa thưởng thịt lợn sau lại đổi ý. Được Tịnh Sơn bật đèn xanh anh nuôi hồn nhiên bắt heo trong chuồng làm thịt. Lính được bữa "vần bánh chịu nặng" (ăn dồi lợn) thỏa thuê.

Tịnh Sơn sống mã thượng bao dung. Có đám ẩu đả ở đâu là anh tới can ngăn bên nào không nghe anh choảng liền. Ngoài giờ huấn luyện Tịnh Sơn chỉ mơ hai thứ: Nghe đàn ghi-ta và thơ. Đại đội có tay Hoàng Minh chơi ghi-ta rất khá còn tôi thuộc nhiều thơ. Tôi đọc anh nghe thơ lãng mạn 30-45 thơ Tố Hữu cả thơ Putskin Lécmôntốp... Nhưng chỉ đến khi hết vốn tôi đọc những bài thơ thuở nhỏ lại được anh đặc biệt thích thú. Anh bắt tôi chép vào sổ tay bài "Vườn dừa Bình Định" và một bài gì nữa có hai câu rất ấn tượng cũng nói về học sinh miền Nam trên đất Bắc: "Giọng lơ lớ Bồng Sơn/Pha đôi câu Hà Nội".

Nhiều lúc nghe thơ đôi mắt vốn rất sáng của anh bỗng tối lại buồn xìu. Cái miệng đã móm lại thêm méo xệch tay chân nhũn ra mềm oặt. Rồi tôi còn phải hát cho anh nghe. Đó là một ca khúc mà theo giới chuyên môn hiện đại thì nhạc rất dở mà lời vô cùng nôm na. Đại khái như vầy:


Miền Nam em dừa nhiều
Miền Nam em dứa nhiều
Miền Nam em xoài thơm
Miền Nam em khoai bùi


Chú ơi chú bao giờ bao giờ

Cho em hái dừa...

Dừa xanh xanh Bình Định
Đồng xanh xanh Tháp Mười
Tràm xanh xanh Hậu Giang
Là quê em ngoan cường...


Đó là lúc giữa hai lần lên buồng lái ngồi nghỉ ven bãi tập hoặc chiều sau giờ cơm cả bọn kéo nhau lên đồi cọ và Tịnh Sơn ra lệnh: "Ngồi im cả để nghe thằng Tường đọc thơ". Thú thực tôi cũng bắt đầu oải với những bài thơ anh chọn. Nhưng một lần cũng vào buổi chiều thanh bình lắm tôi đang ngân nga với cái câu:


Ôm trái dừa em núc
Ngửa đầu uống ừng ực...


Chợt nhận ra cái đầu lép của Tịnh Sơn cứ cúi cúi xuống thấp hơn nữa. Giật mình tôi nghiêng mặt nhìn lom lom bất ngờ biết anh đang khóc những giọt nước mắt lăn dài trên gò má đã gội nhiều gió sương bụi đời. Rồi đó anh ngẩng lên chùi nước mắt văng tục một câu chữa thẹn: "Đ. Má! Có gì đâu mậy?".

Ôi! Tịnh Sơn và những thanh thiếu niên miền Nam trên đất Bắc. Các anh có vết thương lòng rỉ máu suốt 20 năm.

Những tháng ngày nhọc nhằn mộng mơ và xủng xoảng sắt thép ấy rồi cũng qua nhanh. Quảng Trị đang đỏ lửa mùa hè chúng tôi hối hả hoàn thành các khoa mục lái thi cấp 1 rồi tất tưởi đánh xe về đơn vị bổ sung cho các chiến trường. Chiến tranh muôn nẻo còn kéo thêm ba năm nữa giải băng xích mới cuốn tới tận cổng Dinh Độc Lập. Trong số 100 lính tăng ngày ấy chừng hai chục thằng nằm lại rải rác đâu đó. Thằng ở Buôn Ma Thuột đứa ở Nam Bộ ở Lào. Nhiều thằng ở Quảng Trị Xuân Lộc. Có đứa hy sinh sáng ngày 30-4 ngay cửa ngõ Sài Gòn. Thằng Nguyễn Tự Chính người Khánh Hòa đẹp trai như tượng hy sinh chiều 30-4 ngay trên quê hương khi xe hắn chỉ chạy chệch ra ngoài vệt đường mòn 1 gang tay cán phải mìn chống tăng. Lại có thằng Tân Quậy trời gầm vào Nam lập chiến công thế quái nào lại bỏ xe đi cưa gái gặp hôm mưa giông bị... sét đánh suýt nữa không được suy tôn liệt sĩ. Nhiều đứa cháy trong xe thành khói bay lên trời. Hòa bình rồi miếng cơm manh áo gắt gao quá. Quê hương tứ tán bốn phương trời. Biệt tin nhau suốt 30 năm...

Mùa xuân năm 2005 một ngày tôi tới Nha Trang dự Đại hội nhà văn miền Trung bỗng nhận một cú phôn qua di động: "A lô mày đang ở đâu đấy? Nha Trang hả? Trời đất thích quá nhỉ? Này lão Tịnh Sơn đang ở Nha Trang đấy làm gì a sống chứ làm gì! Hắn vẫn sống già lắm rồi mày nhớ ngày trước tụi mình gọi hắn là Tịnh già không? Để tao tìm số điện thoại bàn của lão ừ không có di động nghe nói lão cũng nghèo đây rồi 058..."

Tôi hẹn Tịnh Sơn gặp ở cổng chợ Đầm nay đã gọi là Trung tâm Thương mại Nha Trang. Lão hỏi qua điện thoại: "Mày ăn mặc kiểu gì để tao còn nhận biết ốm hay mập? Dáng quan hay lính?".

Ôi! Tịnh Sơn ơi làm gì có dáng quan hay lính mập hay ốm? Anh em mình năm xưa thế nào thì nay gặp nhau cứ vậy thôi. Có điều già hết rồi. Chiến tranh bom đạn ăn một phần miếng cơm manh áo mẹ già con dại vợ cuồng bạn phản đủ thứ bà dằn ước chừng làm tâm hồn vặn vọ đi. May trái tim yêu vẫn còn nguyên vẹn vẫn nồng nàn. Tịnh Sơn đại ca ơi! Đến đi đến chợ Đầm em đang đứng đây không phải một thằng lính tăng 20 tuổi mà là một lão già gàn dở trên 50 mươi. Đến đi để em sẽ đọc cho anh nghe câu thơ:


Em sinh ở Tam Quan
Giữa miền Nam ruột thịt...


và hát nữa hát rằng:


Dừa xanh xanh Bình Định
Đồng xanh xanh Tháp Mười
Tràm xanh xanh Hậu Giang...


Cái ca khúc rất dở mà sao cứ cất lên là anh lại khóc anh nhớ không hỡi người đàn ông can trường mà khốn khổ của vườn dừa Bình Định năm nao...


(Tháng 4/2005 - Theo "Văn nghệ trẻ")

More...