TIN BUỒN

By

TIN BUỒN

Mẹ của Khải Nguyên là bà LÊ THỊ PHƯƠNG sinh năm 1935 đã từ trần vào hồi 6 giờ ngày 04 tháng 4 năm 2009 (tức ngày 10 tháng 3 năm Kỷ Sửu) tại Thái Thịnh quận Đống Đa tp Hà Nội hưởng thọ 75 tuổi.

Lễ nhập quan vào hồi 13 giờ cùng ngày.

Lễ di quan vào hồi 14 giờ ngày 05 tháng 4 năm 2009 (tức ngày 11 tháng 3 năm Kỷ Sửu) tại xã Ngọc Liệp huyện Quốc Oai tp Hà Nội.

Chồng: TRẦN VĂN BÌNH

Con trai: TRẦN KHẢI NGUYÊN

 KÍNH BÁO!

---------------
Bạn của Khải Nguyên thay mặt gia đình xin trân trọng kính báo!

 

More...

Thanh Minh

By


Vài giờ nữa thôi con sẽ về bên cha mẹ. Năm nào cũng thế để rồi thành nếp quen. Hôm con đi công tác về ba nhắc ngay: "Thứ bảy này là thanh minh đấy con!". Con chỉ "Dạ" một tiếng và trong đầu đã sắp đặt một kế hoạch hoàn chỉnh cho ngày này. Chỉ mẹ là nằm im lặng.

Đêm qua con ngủ mơ một giấc mơ làm con vui như đứa trẻ: Đi công tác về ba mẹ đang nằm ngủ trưa con nhớ rõ là mình kéo cổng gọi mẹ rất to chân con bước thật nhanh rõ ràng nhìn thấy mẹ ngồi bật dậy  xỏ dép chân mẹ cuống quít thật nhanh ra phía cửa miệng cười và nói: "Nguyên về đấy hả con!" rồi mẹ đỡ lấy cái cặp số trên tay con đặt ngay xuống bậc cửa vỗ vai con hỏi: "Con đã ăn cơm chưa?". Hì thích thật. Đó là những hình ảnh mà mãi mãi chỉ còn trong tiềm thức của con thôi của mẹ nữa mẹ nhỉ?

Sớm nay Thanh Minh: ba chú thím con chị Tân và 2 nhóc cùng về quê. Mẹ sẽ có hai nhân viên của thím chăm. Cả nhà sẽ ngồi hẳn một xe 7 chỗ nhé! Cha mẹ sẽ vui lắm đúng không?

Cây mai chiếu thủy trước hôm con đi công tác cành vẫn trơ trụi khẳng khiu ngày về - chỉ qua đợt mưa mà lá đã xanh non hoa nụ chi chít đầy cành mọc từng chùm thơm ngọt. Cây hoa mộc cũng thế trắng... hoa nhỏ li ti thanh thoát và hương dịu dàng. Bước ra ban công con ngỡ ngàng và ngơ ngẩn. Năm nay cả 2 cây đã rất lớn không đưa vào nhà để mẹ thưởng thức mùi hương tuyệt vời của chúng. Nhưng lát nữa thôi khi trời sáng rõ con sẽ mang dao ra ngắt cành... đưa lên ban thờ cha mẹ sẽ cắm vào lọ đặt bên giường mẹ nằm và gói giấy báo cẩn thận mang về quê đặt lên hai ngôi mộ của cha mẹ đấy!

Con bao nhiêu tuổi là chừng ấy năm trừ đi 1 - con sống giữa 2 ba 2 mẹ như thế cả mùng Một hôm Rằm cả 23 tháng Chạp cả chiều 30 Tết cả tiết Thanh Minh...

Con biết mình là ngón tay út bé bỏng không thể thiếu của 2 mẹ 2 ba càng không thể không biết: mình là niềm tin niềm hy vọng là hạnh phúc là tất cả...

More...

MẸ

By




"... Nhưng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời..."



Câu hát ấy nói với tôi: "Mẹ là duy nhất
Chỉ có một và chỉ một mà thôi"
Nhưng với tôi và cuộc đời tôi
Mãi mãi trong tim có hai người mẹ.

Một người mẹ nuôi tôi từ tấm bé
Và một người làm nên vóc hình tôi.
Mẹ là vầng trăng bên nôi
Là lời ru để lòng tôi nhớ mãi...


Mẹ là gió
    để cánh diều biết mình không nên trễ nải
Oằn mình... theo gió... vút cao.
Mẹ là đêm trăng đầy sao
    soi vào tận thẳm sâu…
Để tôi thấy như mình bé bỏng.

Mẹ là ánh dương lồng lộng
    Cho tôi ấm áp tình thương.
       Mẹ như mo cau quạt mát giữa đời thường
              Như bát cơm thơm mỗi bữa tôi ăn
                  Như quả cà giòn tan...
                     để tiếng cười con vang cả sang nhà hàng xóm.


Mẹ đã yêu để thương... và cho tôi muôn vàn độ lượng
Cho roi cho vọt cho cả lời khuyên răn chỉ hướng...
Để tôi thành người hôm nay.

More...

Trung Thu

By



Hôm nay 14 Âm - ngày trước của Trung Thu năm Mậu Tý rơi đúng vào thứ bảy là ngày mà cả nó và chú thím cùng hai em đều được nghỉ làm nghỉ học.

Sớm nay sau khi cùng đám bạn ngồi cafe lai rai tới gần 9h trên đường về nó đã chọn mua cặp bánh Trung Thu mang hình con cá chép thật to và một hộp bánh dẻo Hải Hà thơm phức - món khoái khẩu của nó.

Bước vào nhà thấy ba đang ngồi xem tivi nó kính cẩn đưa hộp bánh cho ba và nói: "Ba mai Trung Thu rồi con mua bánh để nhà mình trước là thắp hương dâng cha mẹ con sau là hưởng lộc phá cỗ". Ba nó mỉm cười và bảo: "Ừ nhỉ mai đã là Trung Thu rồi nhà mình... anh vẫn là bé nhất đấy liệu mà tính!".

Nó cười rồi hỏi với xuống bếp: "Chị Tân cho mẹ ăn cháo chưa?". Tiếng chị Tân vọng lên: "Chị đang dở tay em cho mẹ ăn đi!".

Nó vào phòng mẹ bát cháo được úp sẵn trong lồng bàn nó lấy cái phích nước đổ một lượng vừa đủ để làm ấm bát cháo và dùng thìa quấy cho thật đều.

Mẹ nó vẫn nằm bất động trên chiếc giường có nệm ga trắng mảnh chăn đắp cũng màu trắng cái quạt hắt vào tường để rồi tỏa ra làm gian phòng như có điều hòa. Chiếc đồng hồ tích tắc... tích tắc tiếng thở của mẹ nó thật nhẹ nhàng... nhẹ nhàng.

Nó với tay lấy cái ống xông một đầu để bên trong cái túi nilon sạch sẽ một đầu cắm vào một bên mũi của mẹ và thông thẳng vào dạ dày. Cái ống đó cứ 5 ngày lại thay một lần và từ 22/11/2007 đến nay đã gần 10 tháng mẹ nó đã dùng không biết bao nhiêu cái ống như vậy. Ngày 8 lần cho ăn: 3h sáng 6h 9h 12h 15h 18h 21h 24h; lưng bát cháo được hút lên từ cái xilanh rồi bơm vào dạ dày qua ống xông - nguồn dưỡng nuôi theo cách truyền thống duy nhất để mẹ nó sống được đến bây giờ.

Nó ghé miệng sát vào tai mẹ nó: "Mẹ mẹ dậy nào để con cho mẹ ăn nhé!". Mẹ nó hơi cựa mình đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì... và như chợt hiểu rằng: "mình không thể nói" nên miệng mẹ nó bắt đầu chóp chép như đứa trẻ chực ăn. Đôi tay nó làm thuần thục như một y tá điều dưỡng và không chỉ mình nó khéo như vậy cả nhà ai cũng đều đã quá quen với những công việc này.

Bơm hết xilanh cháo cuối cùng nó cho mẹ uống một xilanh nước ấm đủ để tráng miệng. Sau đó nó lại ghé miệng sát vào tai mẹ nó: "Mẹ ăn ngon rồi giờ nằm yên nhé con ra với ba đây!". Mẹ nó không thể cười nó biết chứ nhưng nó cảm nhận thấy mẹ nó đang vui...

* * *

Chiều chú thím và hai em nó sang nhà chơi. Nhóc Thuận khệ nệ xách một làn đầy hoa quả: dưa hấu bưởi hồng cam chôm chôm nho... Cu Hòa thì ôm một cái hộp mà nó nhìn thoáng qua cũng đoán ngay đó là cái bánh hình con cá chép giống y như cái bánh nó mới mua lúc sáng. Chà chà! thế là nhà mình có tới 2 con cá chép vậy là... sẽ được đánh chén ngay tắp lự!

Đúng như ý nghĩ của nó ba ra lệnh mổ một con cá chép để cả nhà cùng thưởng thức cái món bánh dẻo bánh nướng như để nhớ để khắc ghi một cái tết Trung Thu đang đến rất gần thật gần.

Chị Tân nhanh nhẹn chạy xuống bếp lấy con dao đưa lên cho nó ra tay với món bánh khá hấp dẫn vào ngày này. Xem nào... 2 4 6 7... không 8 chứ! Nó cắt cái bánh dẻo mang hình nửa đầu con cá làm 8 phần và cắt cái bánh nướng mang hình nửa đuôi con cá cũng làm 8 phần. Ba nó mỉm cười cả nhà cùng hiểu ý: 8 phần đủ chia cho những ai...

- Thuận chia phần giúp anh anh mang phần vào cho bác!

Chẳng cần biết nhóc Thuận có làm ngay không nó cầm 1 phần bánh dẻo và 1 phần bánh nướng mang vào cho mẹ. Mẹ nó vẫn nằm bất động thở đều đều và hình như đang ngủ. Nó lại ghé miệng vào sát tai mẹ nó thì thầm nói: "Mẹ dậy măm bánh Trung Thu này!".

Mẹ nó hình như nghe tiếng nó rất rõ nên khẽ cựa mình.. và đôi môi lại mấp máy để rồi như một phản xạ có điều kiện cái miệng chóp chép... chờ ăn nó chỉ việc cầm 2 phần bánh làm động tác "chấm mồm chấm miệng" cho mẹ.

Nhưng lần ăn này... mẹ nó không được ăn vì mẹ nó không thể ăn càng không thể nhai được cái món bánh Trung Thu mà nó mang vào tận giường. Món mẹ chỉ có thể ăn là cháo được nấu từ gạo rau củ quả thịt nước xương... ninh thật kỹ rồi xay nghiền bằng máy xay sinh tố đổ vào phích cho giữ nhiệt và ăn 8 bữa/ngày. Còn món bánh này... thì...

Tay nó ngừng chấm miếng bánh lên miệng mẹ nó mẹ nó thì chóp chép mãi mà chẳng nhận được gì. Nó nghẹn ngào... cổ họng nó ngực nó như có ai bóp nghẹn nước mắt tự nhiên trào ra. Thương mẹ quá!

Hai tay cầm 2 phần bánh nó cố giữ để các ngón tay không nắm chặt lại để giữ cho 2 phần bánh được nguyên hình. Nó gắng gượng để thở ra thật từ từ nuốt nghẹn và cố nén lại những giọt nước mắt đang chực trào rơi...

Nó hiểu và mẹ nó cũng đã nhận ra: đấy chỉ là động tác "chấm mồm chấm miệng" mà thôi cả nhà nó ăn gì cũng mong mẹ nó được ăn đủ đầy như thế!

Bất giác nó nhớ lại Trung Thu năm trước: nó đi cùng ba mẹ ngồi taxi đi một vòng lên bờ Hồ rồi đến tận gốc cây phượng già ở đường Thanh Niên - nơi ba mẹ nó đã có quá nhiều kỷ niệm khi yêu nhau và kỷ niệm trước ngày ba nó lên tàu vào Nam đánh Mỹ...

Nó miên man tưởng tượng Tết Trung Thu đầu đời của nó - năm 1979 khi nó vừa đầy tháng tuổi chắc mẹ nó cũng "chấm mồm chấm miệng" cho nó miếng bánh dẻo đầu tiên để mãi đến bây giờ nó vẫn chỉ thích ăn món bánh dẻo vào tết Trung Thu.

Rồi Trung Thu lần thứ hai (1980) - nó hơn 13 tháng tuổi chẳng biết ở độ tuổi ấy nó đã măm được bánh Trung Thu chưa nhỉ? Nhưng khi lớn lên thì nó biết chắc chắn một điều: Trung Thu năm Canh Thân là cái Tết trẻ con cuối cùng trong đời nó có mẹ có cha để 23 tháng Chạp năm ấy cha mẹ nó ra đi mãi mãi...

Trung Thu với những đứa trẻ khác không biết chúng nghĩ gì? Nhưng với nó Trung Thu như để gợi nhớ như để tìm về nỗi nhớ niềm thương dành cho cha mẹ sinh ra nó ngày ấy và cho ba mẹ đã nuôi nó hôm nay...

Không biết rồi... Trung Thu sang năm nó có còn được "chấm mồm chấm miệng" cho mẹ nó nữa hay không?

More...

Hạt thóc lặng thầm

By






Cha gieo con trên cánh đồng vàng
Mẹ gặt con giữa mùa giông bão
Một ngày cha mẹ ra đi... để lại
Sau lưng... hạt thóc lặng thầm.

Biết phải vươn lên... thóc tự tách vỏ nảy mầm
Cơn mưa đầu mùa cay nồng bùn đất
Hạnh phúc tái sinh từ điều đơn giản nhất
Thành cây mạ… lớn lên.

Cánh đồng hôm nay con cùng ba về thăm
Đôi mộ song trùng
Gối đầu hướng gốc đa làng nhìn ra chùa Thầy… nằm yên ngủ
Bao năm rồi... vẫn thế
Lần nào trở về… cũng luống cuống bước chân.

Hạt thóc xưa cha gieo nay đã lớn khôn
Làm gạo mà chẳng qua tay mẹ sàng sẩy
Ba mẹ nuôi con làm thay cha mẹ đấy
Cho con - hạt gạo trắng ngần.

Tiết Thanh Minh mẹ chẳng thể về gần
Người vẫn còn chưa tỉnh…
Chỉ có ba và con thôi lặn lội đường xa để đến
Dâng cha mẹ - bát cơm.

Con biết mình phải sống tốt hơn
Làm hạt giống cho mùa sau vàng ươm đồng bãi
Bõ công hai ba đã cày những luống đất ải
Nguồn nước ngọt lành hai mẹ tưới chăm.

Thanh Minh bát cơm thơm
Xin dâng Người thành quả
Năm ngón tay nhà mình dẫu chia nhiều ngả
Nhưng biết vun trồng... để hạt lúa trĩu bông.

- Thanh Minh 28/02 năm Mậu Tý -

More...

Biết đâu...

By

 

Ò (26/12/2007 6:04:04 AM): mẹ anh ổn ko?
Khai Nguyen: có
Khai Nguyen: ổn
Khai Nguyen: thở đều ko khò khè ko phải hút dịch
Khai Nguyen: nhưng sẽ mãi thế thôi
Ò: ò
Khai Nguyen: anh ko dám yêu ai đâu
Khai Nguyen: thật đấy
Khai Nguyen: khổ cho họ
Ò:
Ò: làm gì phải khổ sở như thế
Ò: cuộc sống chẳng bao nhiêu phải biết thế nào là quyền được sống đã
Ò: hì
Ò: M nói mơ hồ quá
Ò: M cũng hiểu mơ hồ
Ò:
Khai Nguyen: đọc là hiểu mà
Khai Nguyen: tuy diễn đạt hơi lúng túng
Khai Nguyen: hì
Ò: hì
Ò: biết đâu chữa khỏi đc thì sao
Khai Nguyen: anh đồng ý cho 8 trừ 2 điểm vì "diễn đạt lúng túng"
Ò:
Khai Nguyen: ko khỏi được đâu
Ò: nhưng mà biết đâu
Khai Nguyen: im anh viết nhé
Khai Nguyen: ngay ở đây
Ò: ò
Khai Nguyen: Từ nay
Khai Nguyen: Con và ba sẽ vịn vào từ "biết đâu" để sống
Khai Nguyen: Để tiếp cho mẹ "nghị lực hơn"
Khai Nguyen: Biết đâu mẹ sẽ khoẻ...
Khai Nguyen: Lại cười nói như ngày xưa lại được thấy mẹ và ba dỗi hờn
Khai Nguyen: Lại đùa vui... như khi hai người còn rất trẻ
Khai Nguyen: Bởi chiến tranh họ xa nhau... con đường Cổ Ngư lá phượng bay... rơi rơi thật khẽ
Khai Nguyen: Người con gái một mình đến lớp... đợi chờ ai
Khai Nguyen: Biết đâu...
Khai Nguyen: Một ngày như bao ngày
Khai Nguyen: Một đêm như bao đêm
Khai Nguyen: Noel... cả nhà lên xe rong ruổi đi về phía Tây thành phố
Khai Nguyen: Hít gió Hồ Tây để ngực tràn căng nhịp thở
Khai Nguyen: Cho đỡ ngột ngạt gian phòng hồi sức hôm nay
Khai Nguyen: Biết đâu... mẹ của con sẽ lại vòng tay ôm con như bao ngày
Khai Nguyen: Trước khi con lên xe đi xa... mẹ nhỉ?
Khai Nguyen: Không như chuyến công tác vừa rồi con mang theo hành lý
Khai Nguyen: Im lặng... vô hồn... ánh mắt bờ môi
Khai Nguyen: Biết đâu
Khai Nguyen: Biết đâu
Khai Nguyen: Biết đâu... ngày mai....
Khai Nguyen: Tết sắp đến rồi
Khai Nguyen: Tờ lịch trên tường nhắc vậy
Khai Nguyen: Con mong
Khai Nguyen: Ba mong
Khai Nguyen: Bạn bè cũng rất mong
Khai Nguyen: Thật đấy...
Khai Nguyen: BIẾT ĐÂU...
Khai Nguyen: (hết)
Ò: anh KN viết thế có khóc ko?
Khai Nguyen: có
Ò:
Khai Nguyen: cứ chảy
Khai Nguyen: chảy đều
Khai Nguyen: ko làm nhoè mắt kính
Khai Nguyen: vì anh hơi cúi để viết
Khai Nguyen: vì tập trung viết nữa
Khai Nguyen: anh gửi bài thơ (đoạn YM) này lên blogs nhé
fallinlove_Diem: ò
Khai Nguyen (26/12/2007 6:23:38 AM) : anh sẽ đặt tên bài thơ là BIẾT ĐÂU...
_________________________________

BIẾT ĐÂU...


Từ nay
Con và ba sẽ vịn vào từ "biết đâu" để sống
Để tiếp cho mẹ "nghị lực hơn".

Biết đâu mẹ sẽ khoẻ
Lại cười nói như ngày xưa lại được thấy mẹ và ba dỗi hờn
Lại đùa vui... như khi hai người còn rất trẻ
Bởi chiến tranh họ xa nhau... con đường Cổ Ngư lá phượng bay... rơi rơi thật khẽ
Người con gái một mình đến lớp... đợi chờ ai.

Biết đâu...
Một ngày như bao ngày
Một đêm như bao đêm
Noel... cả nhà lên xe rong ruổi đi về phía Tây thành phố
Hít gió Hồ Tây để ngực tràn căng nhịp thở
Cho đỡ ngột ngạt gian phòng hồi sức... hôm nay.

Biết đâu... mẹ của con sẽ lại vòng tay ôm con như bao ngày
Trước khi con lên xe đi xa... mẹ nhỉ?
Không như chuyến công tác vừa rồi con mang theo hành lý
Im lặng... vô hồn... ánh mắt bờ môi.

Biết đâu
Biết đâu
Biết đâu... ngày mai

Tết sắp đến rồi
Tờ lịch trên tường nhắc vậy

Con mong
Ba mong
Bạn bè cũng rất mong
Thật đấy!

BIẾT ĐÂU...

More...

Mẹ

By





Làm thằng đàn ông
Dù có đi hết cả vòng trái đất
Vẫn bé bỏng và duy nhất
Trước mẹ... mà thôi.

Vòng tay ôm cả đất trời
Vẫn không ôm nổi khối tình mẫu tử.

Trở về
Hôm nay
Thằng con xa xứ
Im lặng
Trực giác
Bần thần
Trước nỗi đau.

Giá có thể là gánh nặng để chia sớt cho nhau
Con xin gồng mình nhận về tất cả

Giá có thể...
Phải găm mình trên cây thánh giá
Con cũng nguyện làm để mẹ bớt đau.

Thằng con trai sức dài vai rộng
Còn mẹ thì xanh xao
Nằm im trên giường nệm trắng

Con hiểu và chỉ có thể là im lặng
Cầu trời khấn phật mà thôi.

Ngày mai mẹ lại khỏe để nấu cơm xôi
Dúi vào tay con khi con lên đường mẹ nhỉ?
Lại lấy ngón tay ấn vào mũi con bẹp dí:
"Tiên sư bố... nhà anh!"

Mẹ ngủ đi... một giấc để an lành
Sẽ qua thôi... con tin là vậy
Cả nhà đợi mong nhiều đấy
Mẹ ơi!

More...

Mẹ!

By



 

Tết vừa mới độ hôm nao
Một năm thoắt hết... con nào dám mong
Mùa xuân mải miết quay vòng
Tuổi già níu tấm lưng còng Mẹ ơi!

Biết sao tránh khỏi mệnh trời
Mà lòng đau đáu Mẹ rồi yếu đi
Lịch tường con bóc làm chi
Dại điên con muốn chặn ghì thời gian.

More...

Ngày 8 tháng 3 cho mẹ

By








Mai con xa Mẹ như bao lần vẫn thế
Nhưng lần xa này tâm trạng quá Mẹ ơi!
Mẹ của con lại ốm nữa rồi!
Con sẽ không ở bên
Để chăm bữa ăn hàng ngày cho Mẹ

Bên con sẽ chỉ có Ba và thêm một người chị
Nhưng con biết Mẹ rất buồn vì thiếu vắng đứa con ngoan
Mẹ yêu ơi xin Mẹ hãy chóng khoẻ vì con
Con sẽ luôn là con như những gì Mẹ Ba mong con khôn lớn
Đường con bước - ngày mai không có Ba Mẹ bên con
Nhưng con sẽ tự tin và luôn cố gắng
Chỉ có nỗi nhớ nhà luôn canh cánh bên con

Mẹ yêu ơi giờ Mẹ đã ngủ ngon
Xin lần nữa Mẹ hãy vì con chờ con về Mẹ nhé!
Nụ hôn này con xin gửi Mẹ yêu
Nhân ngày 8 tháng 3 - rất khẽ...
Kẻo giấc ngủ của Mẹ hiền lại chợt tỉnh giữa đêm khuya...


- Hà Nội ngày 8/3/2005 -

More...

Lời hứa với ba mẹ

By



 


(viết cho ngày giỗ ba mẹ 23 tháng Chạp - Canh Thân)


Chiều cứ ngả nghiêng nhạt nhòa trong mắt
Đôi mộ song trùng lặng lẽ khói hương
Ba mẹ ơi hồn phiêu lạc muôn phương
Có nghe tiếng thằng con gào khản giọng

Giờ nó ngồi đây mà như vô tận
Như người lính xếp lại hành trang ngày mai ra trận
Ngày mai... con hứa sẽ không còn buồn nữa
Nỗi đau kia sẽ chỉ mình con một mình con chia lửa
Để cố gồng mình chia sớt với bạn bè con

Con sẽ sống mặc nhiên không có khóc thương
Là đàn ông - con hiểu mình nên thế
Những người bạn quanh con đang cần con mạnh mẽ
Để ai đó dựa vào để ai đó vươn lên...

Con sẽ lại là con như những tháng năm đầy ắp yêu tin
Những hoài vọng những đam mê nghề nghiệp
Cả tình yêu cả lòng tin mãnh liệt
Con xin hứa không một lần buồn dù chỉ một... một lần thôi!

More...