Mẹ là tất cả

By



MẸ LÀ TẤT CẢ

Tận cùng cơn khát con tìm về với nước
Tận cùng nắng hanh con tìm về dưới tán cây xanh
Tận cùng đam mê con tìm về công việc
Tận cùng tình yêu con tìm về người con gái ấy…

Tận cùng nỗi bơ vơ con biết tìm về đâu?

Dẫu bên ba - người đã dưỡng nuôi con chừng này tuổi đầu
Mà sao con vẫn ngác ngơ thiếu đủ...
Đi hết nửa đời người con hiểu một điều sâu sắc hơn mọi thứ:
"Mẹ là tất cả cuộc đời con!".

More...

BA ỐM

By

 
Đôi sam (*)

Ba ốm. Hình như rất lâu rồi ba mới ốm một trận như thế. Hôm 13/12 sau chuyến công tác Phú Thọ về thấy ba khỏe khỏe đã mừng vì đợt này cuối năm mình đi dài dài ở nhà một mình ba tự lo cơm nước chợ búa giặt rũ... vậy mà không sao. Ai dè ngay hôm sau trở trời mưa gió sập sùi chiều về thấy ba kêu mệt mình nghĩ đơn giản: chắc do thay đổi thời tiết thôi. Nào ngờ đêm... ba sốt hầm hập rồi lạnh được một lúc lại nóng ba bị cảm rồi. Mình chỉ biết đưa ba 2 viên panadol để uống và cí khăn ướt đắp lên trán.

Sáng dậy căn phòng ba bề bộn thì ra ba bị cảm nhập tâm các cụ nói là kiểu "miệng nôn trôn tháo" vậy mà chẳng gọi con trai cứ tự mình mò sang phòng vs. Thế là chuyến đi Thái Bình đành bỏ lại cho mấy bạn trẻ tự lo. Mình nghỉ. Cả một ngày chăm ba giặt rũ phơi phóng lau dọn đi chợ thuốc nước ngồi trông truyền. Thím truyền cho ba 4 lọ ba nằm như thế gần hết cả ngày không ăn gì. Thím bảo: để giải độc ba ko ăn được thì truyền thay ăn không sao đâu. Nhìn cột truyền dây lọ... mình nhớ ngày chăm mẹ. Rất nhớ. May có chú thím và các em. Nhưng những lúc ngồi một mình với ba nhìn ba thiêm thiếp gầy guộc cánh tay truyền chỉ da với xương và tí chút cơ bắp mình thấy cô đơn đến nao lòng. Cả đêm gần như thức trắng để trông ba gần sáng thiếp đi một lúc choàng dậy ba lại nôn lại giặt chăn ga gối đệm.. lại phơi. Trời không nắng nhưng may có gió dù lúc mưa lúc tạnh.

Sáng nay ba đỡ chút rồi. Ba đã ngồi dậy được ba đã uống nước nói chuyện dăm câu với chú dù chưa thể nói được nhiều. Thím bảo: chiều truyền tiếp cho ba một đợt nữa mới yên tâm cũng để giải độc hoàn toàn. Hôm nay HN lạnh gió ù ù truyền không tốt lạnh ngoài truyền vào lại kết hợp với lạnh trong ba sẽ không chịu được. Thế là chiều nay mình lại trông truyền nhưng chắc hai ba con trò chuyện với nhau được chứ không như hôm qua vì sớm nay ba ăn được bát cháo nhỏ vài ngụm sữa nóng thế là tàm tạm rồi.

Cho ba ăn xong mình đi cất quần áo thường ngày công việc này toàn ba làm mình chỉ việc mặc cùng lắm là ném vào máy giặt không thì cũng chỉ mặc thế thôi! Mình hư nhỉ? Xưa mẹ còn phải vào tận phòng chọn quần áo đưa đi giặt cho mình cơ. Ba thì... "thiết quân luật" hơn nhưng khô là ba gấp gọn mang lên tận phòng treo mắc đàng hoàng. Hì con một sướng mỗi thế! Nhưng sáng nay thì khác. Mình làm công việc của ba đầu tiên là phân loại rồi gấp. Ưu tiên quần áo ba trước: mình gấp phẳng phiu mấy cí quần cho ba. Vô tình bắt gặp cí quần mẹ mua cùng bộ comple màu ghi sáng khóa hỏng ba đã ngồi tỉ mẩn đính 2 cí cúc bấm cí khóa hỏng vẫn mắc lại ở đấy. Mình dừng tay nhìn và chợt cổ như nghẹn lại thương ba quá! Không biết mấy cái cúc bấm này ba kiếm ở đâu nhỉ? Khóa hỏng ba nghĩ đến điều gì đầu tiên? Chắc lại nhớ mẹ nếu mẹ còn chắc ba nói mẹ để mẹ khâu cho ngay. Cúc bấm ba đi mua hay hỏi xin bác hàng xóm? Hay của mẹ còn để lại??? Kim chỉ nữa mình chẳng hề biết đến những điều những thứ nhỏ nhặt này. Và khi ba ngồi cặm cụi khâu vá nữa ba nghĩ nhiều không? Chỉ biết khi ngồi nhìn 2 cí cúc bấm thay cho khóa quần bị hỏng do ba tự làm mình thấy thương ba nhớ mẹ vô cùng và rồi tự trách mình vô hạn. Mình vô tâm hay vô tình? Cả 2 nhỉ? Đấy là chiếc quần trong bộ comple mẹ mua cho ba nên ba gần như không dời nó rất hay mặc dù ba cũng như mẹ (ngày mẹ còn sống) đều không thiếu quần áo. Đây là tấm ảnh mình chụp lại cí khóa quần hỏng của ba để ghi dấu một kỷ niệm đẹp và không thể quên:



Chiếc quần đã cũ hỏng khóa ba tự khâu mấy cái cúc bấm để mặc. Kỷ niệm tình yêu của mẹ dành cho ba và của ba dành do mẹ vì đó là một trong những hình ảnh về mẹ mà ba không muốn rời xa. Như chiếc khăn mùi xoa mẹ vẫn dùng ba luôn giữ bên mình (chỉ xa khi giặt phơi). Như chiếc khăn mùi xoa ba vẫn dùng nhưng khi liệm mẹ ba nhẹ nhàng gài vào trong lòng tay của mẹ... còn nhiều những kỷ vật như thế lắm rất rất nhiều... Nên khi mẹ còn sống ai cũng nói ba mẹ như đôi samCó đi hết cả cuộc đời này con cũng không thể lấy ai khác ngoài ba mẹ để làm gương cho tình yêu chung thủy chung tình của mẹ dành cho ba của ba dành cho mẹ! 

Con yêu ba yêu mẹ!
Con trai: KN
_____________________________________________

(*) ÐÔI SAM (sưu tầm trên net)

Ngày xưa có hai vợ chồng người thuyền chài nghèo khó rất mực thương yêu nhau. Một hôm chồng ra khơi đánh cá gặp biển động sóng gió to không thấy trở về. Người vợ ở nhà mong đợi không được tin gì nghĩ chồng đã chôn mình vào bụng cá thương khóc thảm thiết muốn đâm đầu xuống biển chết theo để được gặp lại chồng ở thế giới bên kia. Trong lúc đau thương người vợ bỗng nằm mơ thấy một vị thần hiện ra bảo: 

- "Ta là Ngư Thần thấy chị chung tình với chồng như thế nên thương tình đến mách bảo là chồng chị hiện đương còn sống. Ta cho chị viên ngọc này để vượt biển mà gặp chồng. Nhưng hãy nhớ kỹ là khi ngậm viên ngọc vào miệng để bay thì phải nhắm mắt lại và đừng để rơi viên ngọc không thì sẽ nguy đến tính mạng".

Chị vợ tỉnh dậy thấy viên ngọc sáng trong tay còn vị thần đã biến đâu mất. Đợi sáng ngày chị ta thử bỏ viên ngọc vào miệng rồi nhắm mắt lại thì bỗng nhiên gió thổi ù ù rồi cả người nhấc bổng lên không mà bay đi. Đến khi gió lặng chị vợ mở mắt ra thì thấy mình trên một bãi cát ở hòn đảo giữa biển và trước mặt là chồng mình. Người chồng đã bị bão làm đắm thuyền trôi dạt đến đây. Hai vợ chồng bất ngờ gặp lại nhau hết sức mừng rỡ kể lại mọi việc từ khi xa cách rồi bàn định cùng nhau trở về.

Người chồng ôm ngang bụng vợ chị vợ bỏ ngọc vào miệng rồi bay qua biển giữa đường anh chồng vui sướng được trở về hỏi chuyện vợ. Chị vợ mở miệng trả lời viên ngọc rơi xuống biển cả hai vợ chồng ôm nhau chìm theo chết hóa thành đôi sam.

Giống sam không bao giờ rời nhau và mỗi khi nước rút người ta thường thấy sam đực ôm lấy sam cái như hai vợ chồng người thuyền chài đã ôm nhau bay qua biển ngày xưa...

 

 

More...

Ngày sinh con viết bài thơ dâng Mẹ

By

 

 

Hôm nay không là ngày giỗ mẹ
Nhưng con lại tìm về nơi góc khuất MẸ ƠI
Những vần thơ như nói thay lời
Những nốt nhạc như tiếng lòng con vậy!

Ngày sinh con hẳn mẹ vui biết mấy
Như mẹ cha con - người đã sinh thành
Tháng Chạp năm sau mẹ thành mẹ dưỡng sinh
Làm vợ bao năm mà chưa từng làm mẹ...

Bỗng nhiên có trong tay đứa trẻ
Ngằn ngặt khát đòi vì đầu trắng khăn tang
Con đã viết bao câu thơ cho 2 ba 2 mẹ dở dang
Bởi trước 2 mẹ 2 ba con vẫn là đứa trẻ.

Là thằng Khải Nguyên 30 năm rồi mà như còn bé
Ao ước vùi đầu vào lòng mẹ để được mẹ yêu
Thèm được ăn bát canh mẹ nấu lúc chiều
Đi làm về dựng xe tắm xong... là ngồi vào mâm gõ bát

Miệng huýt sáo vang vu vơ bài hát:
"
Yêu mẹ nhất nhà nhưng không bằng canh đầu cá nấu chua"
Mẹ mắng yêu: "
Thằng con ông - nó quá đáng chưa
Đã thế lần sau mẹ chỉ mua 2 nửa đầu cho 2 ba con cùng tranh ăn nhé!"

Ba cười nụ cười thật hiền khô... rồi nói:
"
Chồng con mà không yêu không quý
Hay để hàng xóm... chăm?!"
Cả nhà cười vui
Con như thằng bé hân hoan khi được chia quà bánh giữa đêm Rằm.

Giờ... mẹ đã đi xa...
Với ba và con trăng tháng nào cũng là vầng trăng khuyết
Ngày lễ Vu Lan con xin nhẹ nhàng cài lên ngực - hoa hồng tinh khiết
Trắng như màu trắng khăn tang.

Ngày sinh con năm nay có chút bẽ bàng
Ngẫm suy bao điều...
 mẹ ạ!
Con hiểu cứ buồn nhiều thì mẹ véo má
Như ngày con còn là chú bé con.

Vậy thôi đóa hoa tinh khôi như nhắc nhở con
Buồn thương lẹ làng cất vào một góc thật sâu trong tâm can mẹ nhỉ?
Hành trang cuộc đời con sẽ vẹn toàn tâm ý
Để 2 ba 2 mẹ luôn mỉm cười những lúc nghĩ về con.

Con xin dâng mẹ bài thơ nhân ngày lễ Vu Lan!


Hà Nội ngày 24/8/2010 (Vu Lan - Rằm tháng Bảy). 

More...

Ngày này... con nhớ mẹ.

By




Con nhmẹ.

 

 

More...

Nguyện cầu

By

 

 


VIẾT TRONG NGÀY CẦU AN

                                Cầu bình an cho anh tôi

Hoa Bằng Lăng

 

Lát lát

Bước chân đi trên đỉnh đồi mờ dốc

Tôi gọi hồn tha nhân.

 

Đâu đỉnh mờ sương

Đâu vi vu suối bạc

Đâu thiên hà bát ngát

Dấu chân soi dẫm đạp bóng mặt trời.

 

Dập dìu ảo mộng

Diệu vợi phù hư

Cõi ngày cách biệt

Sợi đêm buông nhòa nhạt mặt người.

 

Cách cách

Binh boong

Tiếng lư trầm lăng theo gió

Vẳng vào thinh không

Cầu an

Cầu hồn

Cầu chốn uyên nhiên.

 

Thả bay đi bay đi

Những đàn sẻ nâu

Cánh dang vờn mây bạc

Mang lời yêu thương về nhé

Với đất mẹ khao khát mầm lành.

 

Mai

Ngày như nắng

Ngày thêm sương

Ngày thanh gió

Có dáng anh tôi về bên cửa nhỏ

Thắp nén hương cảm tạ đất trời...

 













NGUYỆN CẦU

Khải Nguyên


Chúa trời và Đức phật ngự ở trên cao
Ta hướng về nơi ấy luôn phải ngước nhìn
Nắm chặt đôi bàn tay. Khép lại đôi mắt
Ta nguyện cầu trong thinh lặng không gian.

Chỉ có con tim đập những nhịp đập nghe rất rõ ràng
Nhịp nào đau nhịp nào buồn nhịp nào khát vọng?
Có một giọt nước mắt vừa lăn xuống
Và một giọt nước mắt đặc quánh lặn vào tim.

Sự lặng im nhiều khi là cứu cánh
Nhưng sự im lặng của những giác quan
... chỉ nhận ra ngập ngừng nhịp thở
Là muôn vàn tày liếp những buồn lo.

Xin Chúa trời!
Xin Đức phật!
Các ngài hãy thấu cho!

Chị HBL ơi em đã đọc vừa đọc thôi. Biết rõ hơn tin này qua thơ qua comments của bạn bè. Em hiểu là gia đình chị đang có chuyện buồn. Em đã từng trải qua. Em cũng là thằng đàn ông vô thần. Nhưng em đã từng như thế và làm như thế. Em viết xong bài thơ trên không chỉnh câu từ nào. Chị đọc và vững vàng lên nhé! Ngày mẹ em như thế em cứ ngồi im lặng nắm chặt đôi bàn tay của mẹ và nói với mẹ bằng ý nghĩ của mình. Thi thoảng thì thầm bên tai mẹ mẹ em cảm nhận được đấy! Chị cũng làm như thế đi!

More...

Hoa hậu trong nhà

By





Khi mẹ còn là hoa hậu trong nhà
Ngày 8 tháng 3 ngày 20 tháng 10
ngày sinh
Anh và ba góp tiền mua tặng mẹ một bó hoa không to không bé
Đủ để mẹ cười tươi.

Năm nay hoa - không biết tặng cho ai nữa rồi
Mẹ đã là người thiên cổ
Đành im lặng mà thôi.

Nhìn ba anh biết mình là người có lỗi
Nhìn hoa anh lặng lẽ chọn những bông màu vàng rực nhất
Dâng mẹ cùng tuần hương.

Ánh mắt ba nhìn hơn cả ngàn lời cảm thương
Hai ba con tối ngày đủ đôi mà như côi cút
Anh biết: phải tự mình chăm chút
... cho mình cho ba.

Và sẽ đưa về một hoa hậu trong nhà
Để anh có em ba có con dâu nhà có thêm một người
Ngày 8 tháng 3 ngày 20 tháng10 anh và ba nhắc nhau góp tiền mua hoa để tặng
Nghĩ... rồi mường tượng... thấy vui.

Đọc thơ anh có một người con gái khóc cười
Thấy thương thấy yêu nhiều hơn em nhỉ?
Cùng trông đợi một năm...
... có đôi ba ngày để 2 người đàn ông là ba và anh đáng yêu hơn một tí
Cho 365 ngày... tuyệt vời hơn.


LỜI CHÚC 20 THÁNG 10


Những ngày này... đàn ông ai cũng như đăm chiêu nhiều hơn. Họ đang phải nghĩ để lựa chọn những gì tốt đẹp nhất cho phụ nữ. Với Khải Nguyên online - đọc và suy ngẫm... Cứ ngẫm suy để rồi sớm nay mới bật được lên những câu thơ này từ trong tâm khảm.

Bắt đầu một ngày mới bằng những sớm mai bắt đầu những gì tốt đẹp nhất dành cho những người phụ nữ trên thế gian này những người đàn ông hãy bắt đầu từ những yêu thương dành cho những người đàn bà người phụ nữ người yêu của mình. Họ là bà là mẹ là chị là cô bác dì mợ... là người vợ người yêu người em gái con gái rất mực yêu thương và xứng đáng để được nâng niu giữ gìn yêu thương!

Những người chị người em người bạn của Khải Nguyên trên trang VnWeblogs mà Khải Nguyên được quen được trọng hãy coi bài thơ HOA HẬU TRONG NHÀ như món quà nho nhỏ xin được mến tặng nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20 tháng 10 cùng với lời chúc tốt đẹp nhất và sự yêu thương!

More...

Sức vươn của núi

By

 

Sức vươn của núi (photo: KN)
Mẹ!

Con nhớ hôm con chụp tấm ảnh này là chiều 21/5 trên đường con đi công tác về   khi xe chạy trên dốc Tòng Đậu gần đến Mai Châu của Hòa Bình Mẹ à!

Hôm ấy trời nắng những đám mây sao trắng thế! Trông như những khối bông được làm từ chính nguyên liệu là cây bông truyền thống. Nền trời xanh nhưng chẳng hề cao vì Tây Bắc là "nơi mặt đất dềnh lên trời sà xuống thấp"... thế nên con cứ xoay nghiêng người đưa máy ra ngoài khung cửa  xe mà bấm lia lịa không biết mỏi.

Về nhà khi xem lại... trong chùm ảnh ấy thật tuyệt vời. Con đã có được khoảnh khắc rất ưng ý. Con đã nghĩ ra chú thích ảnh giản dị như vậy thôi: Sức vươn của núi (photo: KN).

Còn một thông điệp nữa con muốn gửi kèm theo mà không viết vào chú thích ảnh ấy là: để vươn lên đến tầm cao ngay cả những thứ vô tri vô giác như ngọn núi đá kia cũng phải rất cố gắng vươn lên thân trần trơ trụi thậm chí có khi phải mòn vẹt cả thân mình.

Mẹ có thấy nơi phía gần đỉnh núi ấy không? Có một khoảng đất đá bị sụt lở vỡ đi. Đấy chính là những khuyết mòn là nỗi đau mà ở đời có ai không phải nếm trải phải không Mẹ!?

Ôi giá như nơi đỉnh non ấy có một cây xanh Mẹ nhỉ? Ắt hẳn con trai của Mẹ sẽ trở thành một người "nổi tiếng" vì đó là một bức ảnh thật đẹp. Hì ý nghĩ ngộ nghĩnh này Mẹ đừng cười con nhé!



Còn đây hình mầm cây hoa mộc của nhà mình con mới chụp đấy! Vết cắt của cành hoa ngày ấy con đã chọn để đưa vào đặt lên ban thờ của Mẹ vẫn còn đây để 49 ngày sau...  trên thân cành ấy lộc non đã vươn mình. Vài bữa nữa thôi mộc sẽ lại trổ hoa những chùm hoa nhỏ li ti cứ thơm thơm dịu ngọt thanh tao đến mát rượi cả cõi lòng mỗi khi có cơn gió thoảng qua lúc đêm về... Con sẽ lại chọn cắt tỉa dâng lên cho Mẹ Mẹ nhé!

Entry này con xin kính dâng tặng Mẹ dẫu ngày "thất tuần" của Mẹ cũng đã qua. Giờ này Mẹ kính yêu của con đã về nơi cõi Phật an lành thanh thản. Con mong Mẹ hiểu cho lòng con thằng con trai tự biết phải cố gắng phải bước tới... đừng lui.

More...

TÔM CUỐN LÁ CẢI

By

 
 
  Hình minh họa st trên google còn món ba con KN làm vì mải ăn nên quên chụp.
Nhưng nem cuốn sẽ to và... khi ăn sẽ phải phồng má trợn mắt vì khá... cồng kềnh!

 

Hơn một tuần qua con bận. Chẳng có một ngày trọn vẹn cho Ba cho Mẹ. Hôm đi ấp mộ lần 2 cũng chỉ là nửa buổi con dành cho Mẹ sau lại về cơ quan "cày" đến lấm lem mặt mũi mới về nhà. Thế nên con mới tự trách mình là cái thằng con vô tích sự.

Hôm nay ngày nghỉ. Không lẽ lại thịt luộc rau muống luộc và... gạo luộc như mọi ngày. Vì những món ấy chỉ cần rửa sạch cho vào nồi đun lên cho chín là vớt ra không phải nếm dễ làm ăn xong bát không đến nỗi khó rửa.

Nhưng... hôm nay con túm được món này: http://www.vnexpress/GL/Doi-song/Am-thuc/2009/03/3BA0D083

Hì đọc thấy khoái khoái. Món này dễ ăn lại đủ món đủ chất không phải nấu nướng nhiều. Khó nhất khoản nước chấm làm sao đây nhỉ? Chạy xuống nhà hỏi Ba:

- Ba ơi con thèm ăn món tôm cuốn lá cải Ba ăn không? Ba nói: Ừ ba có.

- Nhưng con không biết pha nước chấm con điện rồi nhóc Thuận đi chơi thím đi trực... Ba cười: để ba làm món ấy cho. Anh yên tâm đi!

Thế là bỏ máy đấy kệ cho im lìm rồi háo hức rồ ga phóng như bay đến chợ. Chị hàng tôm mời thấy tôm nhảy tanh tách ờ tươi đây nói chị nhặt cho 10 con vẫn thấy ít - ok chị nhặt thêm 2 con là 12. Sang hàng thịt nhìn thấy một miếng dọi nách khá ngon nhưng chị bán thịt lại chèo kéo mời lấy thêm ok cân lên - hình như là 5 hay 6 lạng. Hì thói quen đi chợ cân nhìn cho có lệ nói bao nhiêu trả bấy nhiêu chẳng tính chẳng nhẩm gì hết.

Qua hàng rau làm 2 nghìn rau thơm các kiểu ặc! hơi nhiều thì phải nhưng không sao ăn không hết thì bỏ có sao đâu mà! Hai ba con đều khoái diếp cá chơi luôn 2 bó to đùng.

Còn gì nữa nhỉ? À 5 lạng bún 1 khoanh giò nạc hì... quên: 2 quả chanh 2 quả ớt tươi. Tỏi gừng nhà vẫn còn...

Về nhà chắc ăn lên đọc lại cách chế biến hì! Luộc thịt xong. Luộc tôm bóc vỏ chẻ làm đôi dọc thân con tôm (vụ này chị hàng tôm bày cách). Quá ổn!

Ba hì hụi nhặt rau thơm và pha nước chấm cũng thấy kỳ cạch dập tỏi oách ra phết! Mình thì ra dáng anh đầu bếp với cái tạp dề chị Tân mua hoa hòe hoa sói nhưng kệ. Trong bếp ai nhìn thấy đâu mà sợ. Không có cái gương nhỉ? Soi thử chắc là rất ra dáng bếp trưởng nhà hàng đây!

Loáng một cái hai ba con cũng xong chẳng ai nói với ai nhưng trong bụng và trong đầu chắc là cùng ý nghĩ: thử ra tay xem nào cố lên!

Cuối cùng thì cũng xong trải chiếu sắp mâm. Con nhanh nhẹn chọn 2 con tôm to nhất và 1 xíu bún sắp vào cái khay thái 9 lát gừng đặt vào đĩa muối rót chén nước đặt một que tăm nằm ngang kính cẩn bưng lên ban thờ Mẹ. Ui hôm nay Mẹ ăn tươi từ ngày Mẹ đi nay đã 35 ngày rồi Mẹ mới được măm tôm gì nhỉ? Chả biết sú hay càng nhưng nó to to bằng ngón giữa của tay của con lại rất tươi nữa chắc Mẹ ăn ngon lắm đây!

Ngồi vào mâm hai ba con ngắm nhìn thành quả. Cười âm ỉ ăn chắc cũng sướng âm ỉ. Nhìn nhau cười một nhát và...

Ặc cuốn cho Ba một cái khó khăn quá nó cứ như muốn vỡ tung lại chẳng có cái dây gì để buộc túm lại. Mở ra cuốn lại ui nó rách cả lá. Chọn cái lá khác lật ngược phần cuống lên trên. Hehehe cũng ổn. Đưa Ba Ba cầm lấy suýt nữa thì lại vỡ tung... úm ba la... Ba bỏ vô miệng... nhăn mặt... con thót cả tim. Ba nhè ra: cải đắng quá con ạ!!!

Hì con chỉ được cái thông manh dưới chạn bếp vẫn còn bánh đa nem. Xong rồi... và thế là hai ba con ăn ngon lành món THẬP CẨM CUỐN BÁNH ĐA NEM từ món TÔM CUỐN LÁ CẢI không thành! Thịt và giò thái hơi to nhưng ăn miếng to cũng chẳng sao.

Phù uuuuuuuu... xong bữa Ba cười: ba thấy anh mua nhiều thịt lắm cơ mà vậy mà hai ba con mình ăn cũng hết nhỉ? Hì con cười lớn và thú nhận: đâu có con cất đi hẳn một nửa đấy chiều nhà mình lại ăn thịt luộc với rau muống luộc và cơm... luộc Ba nhé!

Ba cười rất chi là... tươi. Bất giác con nhìn lên ban thờ Mẹ Mẹ như đang cười. Chỉ mỗi tội là Mẹ không thể đưa tay ra để xoa đầu con được thôi...

More...

Ấp mộ

By


Được tin báo ba không giục con phải về bác cũng không giục con phải về. Nhưng con biết là con nên về  rất nên về. Mấy câu thông báo ngắn: "Nguyên chiều nay 2h làng mình có đám tang họ đưa ra đồng ông cụ nằm cách chỗ mẹ cháu nằm gần thôi. Tập tục làng mình hễ có có đám hiếu đưa rước ra cùng khu vực mộ thì những gia đình có người nhà mất trước đó (trong vòng 100 ngày) phải ra ấp mộ chỉ là thắp hương và ngồi quỳ gần bên mộ để giữ cho người thân nằm dưới đó không "giật mình". Vong mẹ cháu còn yếu nên nghe kèn trống dễ đi theo rồi lại không về nhà mình được. Thu xếp được thì nên về cháu à!"
.

Những ngày này con bận lắm. Sắp bảo vệ LV công việc dồn lại sau mấy ngày nghỉ chịu tang. Nghỉ mà đầu đâu có được nghỉ có ai - khi Mẹ vừa nằm xuống chưa được 2 tiếng phải đến tận cơ quan để bàn giao công việc như con đâu. Nhưng con vẫn về. Điện cho thằng em con chú nó đi ngay chẳng cần phải nói thêm nửa lời. Vậy là con đường Láng - Hòa Lạc thênh thênh là thế vi vút gió loang loáng mưa tuôn có anh có em cũng đỡ... mẹ nhỉ? Đến lối rẽ về làng cây đề làng mình ngày nao to cao là vậy nay con đường lớn chạy qua nhìn nó nhỏ như cái nấm ở giữa đồng. Lấy nó làm tâm điểm để con nhìn về chếch sang bên phải là khu nghĩa địa nằm lúp xúp cô quạnh
.

- Mẹ ơi con đang về với mẹ đây! Cha Mẹ ơi mấy ngày người nhà mình đã tìm thấy nhau chưa? Đã bên nhau chưa? Ba người buồn hay vui nhỉ? Khóc hay cười đây? Hay vừa cười vừa khóc? Mừng mà tủi tủi mà thương nhau..
.

Con cứ hỏi các bậc lão làng hỏi cả ông thầy làm lý cho Mẹ hôm ấy rằng: Mẹ cháu do bệnh không nói được gần 2 năm khi về cõi âm có nói được không? Ông ấy nói "Có chứ. Sẽ nói được nhưng trong 100 ngày vong còn yếu". Thím thì bảo: Ừ chuyện "ấp mộ" cũng như đứa trẻ mới sinh khi nó ngủ cần có bàn tay của người mẹ hay một cái gối mỏng đặt nghiêng áp vào ngực nó để nếu có động nó không giật mình..
.

Cái thằng Khải Nguyên là con cứ đi điền dã ở tận miền ngược biết và hiểu nhiều điều hơn cả người dân nơi ấy hiểu về chính họ. Vậy mà khi Mẹ ra đi nó lại ngơ ngẩn vụng về luống cuống khi làm ma cho Mẹ. Con thật có lỗi phải không mẹ? Nhà mình đây là đám tang đầu tiên mà con chứng kiến. Của cha mẹ con thì khi ấy con quá nhỏ  có biết gì đâu... Con không vào nhà bác cũng không rẽ ngang rẽ dọc. Con ra thẳng mộ Mẹ. Lòng cứ muốn phăm phăm mà sao chân cứ lúc lại như ríu lại. Con nói ra miệng:
Mẹ ơi con đang về bên Mẹ đây. Mẹ có nhận ra con không? Cả cu Hòa nữa đấy Mẹ ơi!


Những vòng hoa vẫn còn nguyên vị trí vì trước lúc ra về hôm đó chính tay con còn giằng lại dây thép để buộc níu lại vì mùa này miền Bắc hay có gió lốc mưa. Hôm nay  những bông hoa đủ màu sắc kia thì không còn nguyên vẹn nữa một số ít đã rơi rụng và một số bay vung vãi. Con lách cánh cửa tre bước vào tay cầm cái ba lô bên trong có quả có đĩa có cả bó hương khá lớn... Bó hoa cúc vàng hai anh em chọn lựa rất kỹ từng bông. Đủ 9 bông rất đẹp Mẹ à! Nam 7 vía nữ 9 vía mà...


Con sững người một dòng điện như chạy dọc sống lưng. Tim con đập mạnh chân con tự biết phải sụp xuống quỳ lạy bên mộ Mẹ. Bàn tay con ôm lấy mô đất. Những chân nhang vẫn còn đây bát cơm quả trứng đôi đũa bông con bưng hôm ấy vẫn còn đây qua gió mưa giờ nhìn bát cơm như bát cháo chỉ khác là không là cháo hoa và không có thịt nạc và rau quả củ được xay ra để ninh lên mỗi ngày 8 lần - ba con và chị vẫn bơm vào ống xông cho Mẹ ăn khi Mẹ còn sống. Đôi đũa bông bị đổ nghiêng 2 chén rượu 2 chén nước chính tay con rót cho Mẹ hôm ấy giờ hòa lẫn với nước mưa mất rồi!


Mẹ ơi!
Mặc cho những dòng nước mắt cứ tuôn rơi con chẳng thể ngăn chẳng hề ngăn.


Ấm áp Mẹ không ở ăn uống đàng hoàng Mẹ không ở lại ra đây gối đất nằm sương giữa đồng không lạnh lẽo này. Tay con run run đặt lên mộ Mẹ đĩa quả bó hoa và châm nén nhang để chia ra cho 2 anh em thắp. Con làm mà như mặc định như vô định vì có nhìn thấy gì đâu mắt ngân ngấn nước ăm ắp nước cả rồi. Biết là do số phận nhưng sao kiếp người lại cứ phải ra đi như thế?


Tiếng xe máy và tiếng người kéo con trở về thực tại. Bác và mấy anh mấy chị đã ra trên đầu vẫn quấn khăn tang. Ngực con  cài tang đen nhỏ. Thì ra người thành phố và người nông thôn khác nhau cả chi tiết này. Con lại nhớ câu ba nói: "Tôi để tang bà ấy ở trong tim này này". Ba con biết mà ba. Ba đâu cần phải đeo tang mẹ trên đầu trên ngực sau 3 ngày. Con biết ba đã gắng gượng để rồi cứ lặng câm bao ngày như thế. Người đàn ông đã đi qua gần 2 cuộc chiến tranh người anh cả trong gia đình nhà mình đấy người anh rất mẫu mực thương các em người chồng luôn yêu thương vợ người bác dành tất cả tình yêu thương cho đứa cháu là con đây. Vững vàng như thành quách là thế vậy mà... những ngày qua Ba lặng im như pho tượng vô hồn.


Ba ơi!

Mẹ ơi!

Cha Mẹ ơi!


Từ nỗi đau này con nhận ra nhiều điều lắm. Nhưng có một điều đáng để tự ý thức được nhiều nhất ấy là: nghĩa tử là nghĩa tận hãy yêu thương nhau nhiều hơn đi kẻo khi cách mặt rồi có làm gì thì cũng... chẳng thể... được nữa đâu.


Tiếng kèn trống của đám hiếu nghe mỗi lúc một rõ nhìn về phía làng những cờ lọng trướng và những chiếc khăn tang tiếng gió đưa về hay là đám hiếu đã ra gần lắm mà sao cứ như dao khứa vào tim con vậy. Chân con lại run lên nước mắt lại trào ra hai bàn tay con cố nắm chặt mà như chưa thể chặt. Tiếng khóc tiếng người và tiếng nhạc hiếu cứ chát chúa bên tai trong tai và đập khứa cào rách tim con ám ảnh không thể quên...


Cách có mấy ngày nhà mình cũng như thế hơn thế... Toàn thân con như tan ra khi nghe tiếng khóc tiếng người ta rút dây hạ huyệt tiếng những nắm đất ném xuống bập vào áo quan nghe chát chúa như tiếng búa đinh nện vào chính giữa tim mình. Tiếng khóc tiếng giằng xé hình như có cuộc vật lộn để những đứa con của người quá cố không lao theo xuống mồ. Hôm ấy con có như vậy không nhỉ? Không. Cái thằng Khải Nguyên tỉnh táo lắm có lúc trơ ra như đá nhưng là đá đổ mồ hôi. Nước mắt chảy mà như không chảy vì nó biết nó phải làm gì cần làm gì. Nó gạt nước mắt để căn cho chính xác hướng Mẹ nó nằm gối vào gốc cây đề của  làng mà nhìn ra núi chùa Thầy xa xa. Nó nhặt từng cái rễ cây hòn sỏi để ném ra ngoài khi người ta hất vào từng xẻng đất vì nó biết sỏi làm Mẹ nó đau cỏ làm mộ Mẹ nó dễ sụt.


Nó lầm rầm khấn: Mẹ ơi đừng sợ Mẹ nhé đừng giật mình có con có bác có các anh các chị các em ở bên đây rồi. Mẹ đừng nghe tiếng kèn trống mà đi lạc hãy bám vào vai con. Hồn Mẹ ở đâu hãy đậu vào vai con đây này rồi về ăn cơm uống nước với ba và con. Khi còn sống Mẹ của con can đảm và nghị lực lắm mà! Mẹ có kêu đau bao giờ đâu. Mẹ chỉ nhăn mặt khi thật quá đau khi chúng con cắt đi phần thịt bị hủy hoại do tì đè mà thành vết loét sâu hoắm ấy thôi... Hôm ấy khi nâng Mẹ xuống đất để liệm bàn tay con còn chạm vào vết loét ấy dấp dính mà.... thương quá đi thôi!


Về cùng con Mẹ nhé! Bên kia nhà họ cũng đã xong cả rồi chỉ còn mùi khói nhang và những tiếng nức nở mà thôi... Mẹ sống khôn chết thiêng hãy đậu lên vai con để về nhà mình nhé Mẹ ơi!

More...

LỜI CẢM ƠN

By


Kính thưa các chị các anh!

Thưa những người em người bạn của Khải Nguyên!

CHIỀU BA MƯƠI TẾT là bài thơ được Khải Nguyên viết năm Ất Dậu 2005:

Một nén hương - cho Ba
Một nén hương - cho Mẹ
Một nén hương - con xin được mời Mẹ mời Ba
Về nhà mình - ăn Tết.

Ba mẹ bên con - mái đầu đã bạc
Ba mẹ nơi suối vàng - tóc mãi còn xanh
Chỉ có con - mãi bé bỏng mong manh
Trong vòng tay của bốn Người con yêu là hai Ba hai Mẹ.

Ba mẹ ơi hãy về cùng con nhé!
Cho nhà mình tết nào cũng đủ đầy như năm ngón tay.

Vậy mà nhằm đúng ngày 10 tháng Ba Kỷ Sửu - ngày tiết Thanh Minh mẹ Khải Nguyên đã ra đi sau 18 tháng bệnh trọng. Bàn tay ấy giờ còn lại 2 thôi: Ba và Khải Nguyên đó là ngón tay cái và ngón út. Khải Nguyên đã xòe bàn tay trái của mình ra và chụm thử 2 ngón ấy... cảm nhận được bao điều...

Những anh chị và bạn bè thân quen... chắc hẳn đều biết gia cảnh nhà Khải Nguyên: Khải Nguyên sinh năm 1979 cha mẹ sinh thành đã cùng mất vì một tai nạn giao thông vào ngày 23 tháng Chạp năm Canh Thân 1980; sau đó Khải Nguyên về ở với bác ruột của mình là ba Khải Nguyên hiện giờ. Ba không có con vì ba là thương binh mẹ Phương là người không sinh ra Khải Nguyên nhưng có công cùng ba dưỡng dục Khải Nguyên nên người. Khải Nguyên trở thành đứa con duy nhất của 2 ba 2 mẹ là thế.

Giờ thì mẹ Khải Nguyên đã mồ yên mả đẹp. Rất nhiều cơ quan đoàn thể các hội... và bà con cô bác cùng bạn bè thân hữu đã đến viếng chia buồn và động viên Ba và Khải Nguyên trong những ngày qua dưới nhiều hình thức.

Trên net trên vnweblogs Khải Nguyên nhận được lời chia sẻ của những người chị người anh người bạn người em...: Muathuchet Ngọc Yến Hoài Vân Hoa Huyền Nguyên Hùng Latrung Lương Gia Bảo Chaobacsy Singlemom Nico Thuận An Đức Tiên Vương Cường Hoa Nắng Nhím Vũ Thanh Hoa Nguyễn Đức Đát Tùng Bách Hà My Hoàng Kông Zanh Vchien Nguyễn Chí Hiệp Hồng Vân Mai Thao Nguyễn Lâm Cúc Vũ Đức Quân Hoài Khánh   vợ chồng anh chị Kao Sơn - Hoàng Phương Nhâm Phan Chí Thắng Chiều Xanh Hội bloggers Hà Nội Cẩm Hà Thy Đường Lâm Tẻn Cuôi Phạm Dạ Thủy Ngô Minh Sơn Mucdongphonui Huỳnh Thúy Kiều Sonata Mỹ Duyên Cơm Nguội Hai Sa Lưu Vỹ Bửu Phan Văn Quang Hạ Nguyên Phieuvan08 Hanyen Lê Công Hoàng Gia TTNV Diễm Lê Nguyễn Đức Nam linhnguyentu Văn Công Hùng Phạm Thanh Khương Hồn Nhiên Thu Phong Nguyễn Minh Quang Huỳnh Mai Hoàng Thanh Trang Thanh Hoàng Phương Phương Khắc Dũng Nguyễn Van An Phan Bạch Châu An An Hatcafe   Thanh Chung Hoa Cát Dư Hồng Quảng Trần Thục Hiền Nguyễn Ngọc Tiến Phương Hà Muaraothang6 Đinh Đình Chiến Lâm Hải Phong Mắt Nâu Nguyễn Hồng Nocarat Nguyễn Thái Thanh Lê Thị Hiệu Thái Hòa Hằng An Thuhanoi Hoàng My Hoàng Đình Quang Alpenliebe MDNP Hanh_VT Lưu Luyến Motminh Mona Chanh Phương Nga Mai Phương Mai Hoa Nguyễn Quang Vinh Nhất Vương Nguyễn Thúy Quỳnh... và cả những người bạn là khách tham quan blogs đã ghé đọc và chắc chắn sẽ chùng lòng khi biết tin đau buồn này.

Thay mặt gia đình và nhân danh cá nhân Khải Nguyên xin bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc tới các chị các anh các bạn và những người em đã cùng buồn thương với gia đình Khải Nguyên đã có những lời thăm hỏi động viên mà khi tang gia bối rối chẳng thể tránh khỏi những sai sót khiếm khuyết để cảm tạ đúng lời đúng tâm.

Lời nói nào cũng chất chứa thương yêu cả những tiếng nức nở Khải Nguyên nhận về từ điện thoại đến tấm lòng bùi ngùi thương cảm của những người bạn người đọc trên net đã khiến Khải Nguyên và gia đình thấy ấm áp vô cùng.

Có lẽ các chị các anh và toàn thể bạn bè... ai ai cũng mong Khải Nguyên cùng ba nghị lực hơn trong những ngày này. Khải Nguyên xin hứa với mẹ với ba với các chị các anh các bạn và với chính lòng mình là sẽ như vậy để ba có chỗ dựa vào.

Khải Nguyên xin mượn video clip của Hồn Nhiên để thay lời hứa ấy gửi tới các chị các anh và bạn bè:


"CON YÊU BA NGUYÊN VÌ BA NGUYÊN LÀ BA CỦA CON!"
Hồn Nhiên - Trang Thư


Ba sẽ buồn sẽ đau... và chắc chắn Ba đã mất đi người Ba yêu quý...
Dù cho có bao nhiêu lời chia sẻ đi chăng nữa thì đòn bẩy để bật tâm hồn ba thức dậy... đang ở trong tay Ba...!
Nếu như đã được sinh ra... thì tất yếu phải trở về "đất"...
Có lần Ba nói Bà bị bệnh cứ nằm yên "không ngó ngàng" gì đến Ba!
Ba ơi! Biết đâu đây lại là sự giải thoát cho Bà!

Con biết Ba Nguyên của con là người can đảm... và bây giờ cũng thế...
Mỗi bước con đi đều có đôi mắt yêu thương của Ba dõi theo...
Và mỗi bước Ba đi Ba và Mẹ của Ba đều dõi theo
Ba đừng làm cho những người Ba yêu thương phải lo lắng Ba nhé!
Ba thật hạnh phúc vì Ba có gấp đôi niềm hạnh phúc của những người khác
Vì ba có đến 2 người cha và 2 người mẹ
Vì thế ba phải có trách nhiệm làm cho họ được vui!
Ba không được khóc... vì Ba khóc họ sẽ đau lòng...

Ba thấy không! Có rất nhiều người quan tâm đến Ba đó!
Ba không có quyền không được quyền làm con và họ phải thất vọng.
Ba hơn con 12 tuổi... Ba không còn teen nữa
Vì thế... Ba mà buồn rầu là xấu lắm á!
Ba mà xấu thêm tí nào nữa là má Mom và má Măm goodbye Ba liền
Ba hãy mỉm cười và hồn nhiên như con vầy nè.

"Thôi thì cứ buồn ít ngày nữa thôi nhé!
Khi thật lớn như Ba như các cô các chú con sẽ thấy...
Nỗi buồn làm con người ta lớn lên...
Và chẳng có gì là tròn vành vạnh trong cuộc đời này cả

... y chang muốn làm sạch cái bàn thì phải chấp nhận bẩn cái giẻ lau con à"

Ba từng nói với con như thế...
Mong là bây giờ Ba cũng sẽ làm được như thế!


Đây là lần đầu tiên con được cơ hội chia sẻ cùng Ba.
Ba hãy giúp con hoàn thành xuất sắc "nhiệm vụ" này... Ba nhé!
Ba ơi! Con tin Ba sẽ giúp con vững tin trên con đường sắp tới.
Nhưng để làm được điều đó... Ba phải mạnh mẽ! Ba ơi!
Thương Ba và yêu Ba rất rất nhiều nhiều!
Mãi mãi là con gái của Ba Nguyên yêu dấu!

***

Xin chân thành cảm ơn!
 

More...