Thu Hà Nội

By





Thu Hà Nội chiều vàng lá đổ (*)
Gió đi hoang ngơ ngẩn ngã ba đường
Góc thư phòng... thương lắm một người thương
Nên cơn gió cũng sẽ sàng đôi chút
 

Mắt em nhìn thẳm sâu mà hun hút
Giấu ưu tư trong trang giấy úa màu
Thu Hà Nội yêu và nhớ nôn nao
Nên thơ cũng ngu ngơ hoài em nhỉ?
 

Mặc cho gió cứ động lay thầm thĩ
Nét rêu phong trầm mặc giữa đời thường
Thu Hà Nội vương vấn bởi sắc hương
Của Thăng Long của Đông Đô ngời sáng
 

Thu của hôm qua và hôm nay mãi rạng
Gửi cho nhau yêu lắm... cả thu này
Để cồn cào thương nhớ dáng heo may
Cho ánh mắt của người xưa mãi đợi
 

Đừng buồn nghe em dẫu thu còn vời vợi
Sẽ làm đau ai đó lúc giao mùa
Hà Nội mùa này tạnh vắng những cơn mưa
Nhưng sâu thẳm tình ta nồng nàn lắm
 

Hãy đợi anh để ngày mai nắng ấm
Tay trong tay dung dăng khắp phố phường
Phút ngập ngừng anh ngỏ lời thương
Cho thu mãi chênh chao mà sâu lắng…

 ____________________________
(*) mượn câu thơ của chị thuhanoi
 

More...

Hà Nội của em

By




Bài thơ này tôi viết cho em

Người con gái yêu Hà Nội nhiều hơn anh... như thế
Hà Nội - Tình yêu với em là những bản thiết kế
Những tấm ảnh chụp vội vàng những đèn đỏ những đam mê...

Hà Nội của em là nỗi nhớ lúc đêm khuya
Em nói với tôi - "em tìm người yêu qua trang google trên net" (!)
Tôi cười phá lên em nói - ơ hay thật đấy
Để mỗi đêm về ôm nỗi nhớ... người ta...

Tôi viết những dòng này em đang đâu đó rất xa
Giấc ngủ bù cho đêm qua có làm em buồn và khóc
Đừng để những cơn mơ bị đời thường làm em day dứt
Đừng để những muộn phiền làm đau nhé em ơi!

Anh đã là anh nỗi đau đa mang chừng ấy ngày rồi
Em đừng làm cho anh cho em đau nhiều hơn thế nữa
Dẫu chẳng bình yên thì tự ta cứ thắp lên ngọn lửa
Yêu nơi đã sinh thành để bùng cháy mãi thôi...

Có thể bài thơ này chẳng giúp được em tôi
Nhưng cũng làm cho tôi nguôi ngoai đi chút ít
Cứ canh cánh trong lòng dẫu đâu đây còn đang mù mịt
Những biến cố thăng trầm những trăn trở mãi không nguôi.

Hà Nội yêu ơi Người là ai mà tự sâu thẳm mắt môi
Cho những đứa con yêu Hà Nội nhiều nhiều như thế
Cho những đam mê đến tận cùng cứ bùng lên như thể
Cháy hết mình cánh phượng... nhẹ... nhàng... rơi...

More...

Bao giờ... mới quen?

By



Ngày mai anh sẽ lại xa em
Xa Hà Nội xa mùa thu thành phố
Ngược về miền Tây quanh năm mây phủ
Thác trắng bay.
 

Mù Cang Chải đón anh cái se lạnh đèo mây
R
uộng bậc thang nối trời và đất
Rừng thông làm núi cao chất ngất
Như những đài tháp uy nghiêm.
 

Ngày mai khi thành phố lên đèn
Anh sẽ lại vui với bầy em nhỏ
Chén rượu mông pê (*)
Nhâm nhi cùng già bản
Bát cơm chén nước trắng phau.
 

Ngày mai đón anh chỉ gió và nỗi nhớ khát khao
Đêm về lửa nồng hơi ấm
Thay tấm chăn mẹ vẫn thường vun vén
Mỗi lần anh ngủ “không ngoan”.
 

Nơi đây
Những mái nhà người Mông cứ đậu chon von
Gần trời mà xa đất
Với tay là hái được vì sao gần nhất
Gà rừng gáy sáng... le te.
 

Ngày mai xa thành phố anh đi
Như bao lần vẫn thế
Ngày về lại nghe em kể
Nỗi nhớ… anh.
 

Ngày mai
Anh xa Hà Thành
Xa em… như bao lần em nhỉ?
Lần nào cũng là đi mà sao nhớ thế!

Bao giờ… mới quen?


___________________________________________________________

(*) Mông pê: "Mông" chỉ dân tộc Mông "pê" là người; "Mông pê" là người Mông; rượu Mông pê là thứ rượu do đồng bào Mông nấu nguyên liệu từ ngô có nồng độ cao nhưng uống vào say mà không đau đầu ngấm lâu kiểu "say bí tỉ". Vì được ủ từ loại men lá rừng đặc biệt chưng cất cẩn thận nên các chàng trai Mông đi chợ uống rượu bằng bát say ngủ lăn ra đất vợ và ngựa chờ mỏi chân lặn mặt trời vẫn chưa về tới bản...

More...

Viết cho ngày xa em

By


Ít phút nữa thôi anh sẽ xa em
Xa Hà Nội xa Hồ Gươm để đến miền đất hứa
Nơi ấy không em
Chỉ có tình yêu luôn cháy bừng lên như ánh lửa
Của đam mê
Của ngút ngàn tình yêu
Tự anh dành cho biển
Cho em.

Anh sẽ say như say rượu say men
Say những dãy núi xô nghiêng
Say những cánh rừng xanh
Những đại ngàn tím sẫm
Những áng mây như chiếc khăn voan choàng ngang vai núi
Những đỉnh núi mờ... sương giăng
Những con người không bao giờ biết cúi
Trước thiên nhiên.

Em
Anh sẽ về lại với yêu tin
Hơn cả những nhỏ nhoi đời thường anh đã gặp
Hơn cả những vu vơ ngậm ngùi đắng chát
Chỉ ngọt ngào đắm say.

Những em gái gầu Mông đôi mắt đẹp nhường kia
Đôi mắt chưa một lần nói dối
Đôi mắt để tiếng khèn yêu có khèn môi chắn lối
Quên đường về
Để thả lỏng đam mê
Để bõ bằn cơn khát

Em
Anh sẽ lại yêu như biển kia khao khát
Một miền đất
Như rượu tình ngất ngây

Đừng buồn khi vắng anh đêm nay
Đừng quên có một người luôn nhớ
Đừng vu vơ nghĩ về ai
Không là anh một thuở

Nhé em!  

More...

Thu nhớ

By


Thu về anh nhớ thu xưa
Bên hồ... hàng cây... đứng đó
Trời se lạnh
Gió miên man
Tình yêu dâng... ngợp thở.

Tháp Rùa nghiêng soi
Bóng... vỡ tan
Rô con quẫy mình... lặn xuống.

Anh nghiêng
Ghé môi
Hai đứa ngượng ngùng... lúng túng
Em thả tóc làm duyên.

Hà Nội - thu rồi đấy em!
Con đê thôi oằn mình mùa lũ
Anh chống chếnh thiếu em mất ngủ
Tháp Rùa trầm mặc... lặng im.

Con phố lạ quen... kiếm tìm
Ngẩn ngơ nhìn trông... mỏi mắt
Lang thang... chiều đứng lặng
Đâu rồi... cá lặn biệt tăm?

Thu!
Cho anh nhớ
Những tháng năm...

More...

Thu xanh

By

 


Mùa thu xanh xanh
Nỗi nhớ xanh xanh
Bài thơ xanh xanh
Viết cho anh
Người mà em chưa từng hò hẹn.

Chiều đơn côi
Một mình thôi
Nước mắt rơi rơi
Trong hồn tôi

Đêm dần buông
Nỗi nhớ thương
Anh
Người mà em
Chưa từng ước hẹn

Hà Nội xanh xanh
Ước mơ xanh xanh
Mùa thu xanh xanh
Dịu êm... dịu êm... trong em
Nỗi nhớ anh.


More...

Gửi thu Hà Nội

By



 
Giọt mưa thu dịu ngọt
Cho xanh lại đất trời
Biết là đông đang đợi
Nên thu buồn chơi vơi

Hỡi người hỡi người ơi!
Heo may về mấy độ
Chút lạnh se sẽ quá
Cho đất trời làm quen

Cho em được làm duyên
Với thời trang con gái
Cho cây bàng trút lá
Chuyển nhựa lên đầy cành

Dẫu thu còn mong manh
Là hạ đang níu lại
Heo may khe khẽ gọi
Là đông về sớm hơn

Chúng mình - chút giận hờn
Là yêu thương nhiều đấy
Yêu nhau nên mới vậy
Chẳng tại ai tại ai...!?

More...

Tình yêu người Hà Nội

By

 

 


A
nh yêu em!

Bởi em chính là Hà Nội
Giản dị đời thường
Giữa phố phường đô hội
Anh vẫn nhận ra em.

Anh yêu em!
Bởi tình yêu không ủ cũng lên men
Như Hà Nội nhận tự anh nhúm rau... ngày ấy
Như con sông Hồng quanh năm nước chảy
Để những cây cầu soi bóng uy nghiêm.

Anh yêu em!
Hà Nội về đêm
Cho anh biết thế nào là nỗi nhớ
Ngọt ngào mùi hương... lan tỏa
Anh say.

Anh yêu em!
Hà Nội sáng hôm nay
Cái rét ngọt để hiểu thêm nỗi lòng người Hà Nội
Hà Nội nghìn năm mà như không có tuổi
Như mặt nước hồ màn sương cứ như mơ.

Anh yêu em yêu lắm Hà Nội ơi!
Tháp Bút cứ đợi trông nắng về để nghiêng bên đài mực
Viết lên trời xanh một câu thơ rất thực
"Tả - Thanh - Thiên"

Với em - ơi tình yêu của anh!
Hãy đợi anh cùng xuân về gõ cửa
Con tim sẽ bật lên lời yêu anh mãi còn ấp ủ
Mình yêu nhau nhé em!

More...