Con yêu!

By

 

 

Hồn Nhiên con yêu của ba!


Ba chưa làm chồng vậy mà có đứa con gái đã bước sang tuổi 18. Cái tuổi đã qua vị thành niên cái tuổi mà theo Luật hôn nhân và gia đình thì đã được phép lập gia đình riêng. Ba mãi không quên ngày đầu bước vô blog của con. Bộc tuệch bộc toạc chẳng đọc nhiều (tính ba vẫn thường thế) ba viết và xưng tên gọi tên. Hình như con ngày đó rất kỵ con trai làm quen theo kiểu ấy nên xù liền à. Lại còn sang tận nhà ba nổi xung nữa chớ! Ba im rồi cũng quên luôn không để ý vì ba đâu có động cơ gì xấu. Kỳ hén!?


Rất lâu sau đó ba ghé lại cũng vô tình như lần đầu rồi chợt nhớ... à hình như cô bé này ngày trước rất cảnh giác với mình. Và con thì hình như vẫn không quên chuyện xưa dù chuyện xưa chẳng có gì nên con kêu chú xưng con. Ba cũng kêu liền như thế thì phải. Rồi tới hồi ba tía lúc nào không hay (!).


Rồi cả nhà mình tự nhiên hợp thành một gia đình online. Vui và hóm hỉnh cực kỳ con nhỉ? Kệ cho không ít người cười kẻ chê và cả mỉa mai nữa. Cả nhà cùng chia ngọt sẻ bùi trên YM và blog. Vui cùng vui buồn cùng buồn. Chuyện của mỗi thành viên có khi lắng lại có khi nổi sôi có khi lại tụt dốc để rồi như bản nhạc đủ nốt trắng nốt đen đủ gạch nhịp và luyến láy làm nên những thăng trầm của cuộc sống riêng chung.

Những khi ai đó thật buồn ba thường im lặng. Cũng như với ba ai đó muốn khóc đang khóc thì hãy để cho họ được khóc khóc chán thì thôi khóc mệt thì nghỉ. Chớ dỗ "nín đi" hay "đừng thế này" "đừng thế kia" thì có khi còn ức chế và khùng hơn   biết đâu người đó lại gào to hoặc ngất lịm đi ấy chứ! Với con và má Mom má Măm... ba cũng ứng xử như vậy. Dẫu biết trong thâm tâm chẳng thể rời xa họ vẫn dõi theo vẫn bên cạnh để bảo vệ nhau để cảm nhận sợi dây gia đình ấm áp bao dung...




Lần này với con - ba cũng là ba như thế! Cứ thương con ở tuổi 18 bao nỗi lo với bước ngoặt đời mình. Cái tuổi bản lề giữa hai miền cuộc đời: một miền trắng trong hồn nhiên vô tư và nghịch ngợm; một miền lắng sâu và bắt đầu nảy sinh những suy tư trước nóng lạnh cuộc đời và hơn hết là sự xuất hiện của tình bạn rồi tình yêu giữa hai người khác giới. Cả nhà cùng mạn đàm về nghề ngành trong hướng nghiệp nín thở lắng lo cùng con từng môn thi từng kỳ thi từ sát hạch đến chính thức từ hệ THPT đến đại học cao đẳng...

Không đi thi như con không đưa con đi thi như các bậc phụ huynh... nhưng có lẽ còn hơn là thế. Đang chát với má ba kêu xuống nhà có chút việc má  nói với theo để nhắc: "nhớ thắp hương cho bà khấn bà phù hộ cho con làm bài thi"... Chẳng biết rồi bà có biết đường vào tận tp HCM để nâng đỡ con không nhưng làm được điều gì đó dù nhỏ... ba cũng thấy vui và thanh thản hơn rồi. Nhiều khi chỉ cần nghĩ đến con thôi ba cũng cảm thấy:  ở nơi xa  ấy con cũng cảm nhận được tình ba và sẽ thấy ấm lòng...

Thời gian qua biết con đã đủ lớn nên ba và 2 má đang để con tự bước đi không ôm chặt không cầm tay không dìu nâng không cầm kéo không lớn tiếng nạt nộ... Con đang đi và đang vững bước trên đôi chân của mình cùng chúng bạn. Biết là nói gì thêm cũng là không nên với con vì ba má hiểu tánh nết con cả rồi. Lặng lẽ yêu thương và chăm chút đi bên cạnh con vậy thôi!

Nhưng... chữ "nhưng" tai hại nhưng lại không thể không nhắc tới như là phải đến như là phải có trong cuộc đời của mỗi con người. Ba má không coi đó là cú vấp ngã của con; đó chỉ là cú láng trượt bởi ai đó đi ngược lại phía mình với tốc độ lớn hơn mình liều lĩnh hơn mình  nên họ đã ngang ngửa quệt va để xượt qua  khuỷu tay hay bả vai mình đấy thôi. Tay lái con đã có chút loạng choạng bởi cú va chạm (chứ không là va đập) ấy con nhỉ? Con của ba của 2 má không có ngã không có té sấp hay lộn nhào. Con vững vàng lắm chỉ thoáng đau chút đỉnh thôi mà vì bên con có những người thân luôn yêu thương có bè bạn đang cùng tiến; trong đầu con có cái đích cần đến của lý trí của ước muốn ước mơ; của khát vọng lớn lao hơn đúng không?

Những vu vơ của ba dành cho con lúc này là thế giai đoạn này là thế! Hãy tự tin con nhé! Mỗi kỳ thi như là một nấc thang để mình bước lên một tầm cao để trông được xa nhìn được rộng; mỗi kỳ thi dù có thành hay bại đều mang lại cho hành trang mỗi  người một bài học sâu sắc để vững bước trong cuộc đời con nhỉ?

Với con và chúng bạn: tất cả đang còn ở phía trước. Hãy nhìn về tương lai biết chấp nhận đón nhận và vững vàng để tiến... chứ đừng lui nghe con!

Ba iu con!

More...

Bố không làm ngáo ộp

By



Có lúc bố làm ngựa
Cho con cưỡi trên lưng
Đôi khi bố nổi khùng
Vì con hư ăn vạ...

Có lúc bố làm mẹ
Nựng con yêu đủ điều
Lắm khi bố cũng chiều
Đòi gì cho con nấy.

Và bố cũng hát đấy
Bài "...ngọn nến lung linh..."
Cả khi bất thình lình
Lấy roi ra đe nẹt.

Nhiều khi bố cũng mệt
Trước cả mẹ và con
Thôi bố làm đàn ông
Để con thêm cứng cáp.

Bàn tay bố thô ráp
Nhưng lại rất ân cần
Giọng nói có ồm ồm
Nhưng ân tình con ạ!

Cho bố hôn đôi má
Của con yêu - yêu nào!
Bố làm ông trời cao
Ôm tròn con và mẹ.

Mẹ làm mặt đất nhé!
Cho con chơi cả ngày
Bố làm áng mây bay
Cho nhà ta râm mát.

Bố không làm ngáo ộp
Kẻo con sợ khóc nhè
Bố là bố thôi nha
Được bên con mãi mãi...

____________________________________________________

Bài thơ này Khải Nguyên viết vu vơ bên nhà chị Hoài Vân. Nhân "Ngày của Cha - 21/6/2009" KN rinh về "làm vốn" để mong sớm được... "bốn lời". Hì

More...

Vu vơ với sớm mai này

By

 

"Rằng qua cơn lận đận mới hiểu tận lòng nhau".

Ba mươi tuổi rồi nhỉ? Đủ lớn chưa? Chắc là nhiều ít chứ chẳng là ít nhiều. Bởi nửa cuộc đời là 1/2 cái 60. Nhưng ở quãng đường đầu tuy chưa thật lớn ta hồn nhiên mở cửa để được nhận về rất nhiều. Còn chặng đường cuối dẫu đã lớn đã khôn... nhưng lại cho đi và có phần chững lại. Chặng đường ấy con người ta: sống là cho là trải nghiệm.

Tôi đang nghĩ và viết về câu hát ấy. Không chính xác là lời trong tâm thức trong dân gian trong cửa miệng để bật lên bằng câu hát dân ca xứ Nghệ rồi thẩm thấu nhận về từ tấm lòng của người Nghệ đã được cố nhạc sỹ Trần Hoàn đưa vào thành ca từ nghe sao mà ngấu: "...rằng qua cơn lận đận mới hiểu tận lòng nhau".

Sớm nay thức dậy... lang thang... đọc và ngẫm về câu hát ấy. Ngẫm nhiều về nghĩa của từ "lận đận". Có thể là do phương ngữ hay chỉ từ đó mới ôm chứa đủ hết những cam go những lo toan khó nhọc những vất vả và cả những khốn khó những đúng sai trong cuộc đời mỗi người mỗi gia đình mỗi làng quê mỗi vùng quê mỗi đất nước rộng hơn là cả thế giới này nhân gian này khi thiên tai giặc giã khi suy thoái lúc lâm nguy khi đang dìu nhau bước trên sa mạc cuộc đời như chính số phận của mỗi con người...

Tôi ngẫm nhiều ở từ "tận". "Tận" ở đây là tận cùng là thật sâu bên trong là ngõ ngách là điểm xuất phát của nghĩ suy để bật ra thành  lời nói hay là yếu tố khởi phát cho một hành động dù nhỏ. "Tận" chứ không là "hết" "hiểu hết" thì chưa đúng vì ở đời có ai hiểu hết được ai đâu cả nghĩa chồng vợ tình cha con mẹ con cũng vậy. Nên dân gian mình vẫn có câu "cha mẹ sinh con trời sinh tính" là để minh chứng một phần cho "sự" chưa hiểu hết ấy!

Đáng yêu đáng kính và đáng trọng là cha ông mình. "Qua" lận đận rồi mới hiểu "tận" lòng nhau là thế! Các cụ cấm có nói sai bao giờ!

Vu vơ chứng ấy thôi chỉ để viết ra những gì tôi đang nghĩ. À không ngẫm chứ. Bởi sớm mai tôi thường đọc ngẫm và viết. Lạ nhỉ sớm mai trong lành lại thường làm tôi ngẫm và nghĩ nhiều nhất và cũng thích viết ra nhiều nhất những vu vơ của mình. Có lẽ tại tôi là người dễ ngủ cho nên... ai đó "vắt tay lên trán" khi ngả mình lúc lên giường thì tôi lại... khò khò ngay sau đấy. Hư nhỉ?!

Hình như là tôi rất ít và chưa vắt tay như thế bao giờ cho khi bắt đầu một giấc ngủ đêm.  Bởi một ngày hết mình thì đêm về... lên giường là ngủ là nghỉ chứ. Ai đọc đừng cười Khải Nguyên nhé trời sinh như thế rồi đến mẹ vẫn thường bảo: "Anh được cái nết ăn nết ngủ y hệt trẻ con" mà!

More...

Anh sẽ không ngồi xa như ông bố kia đâu!

By



Sáng nay dậy sớm hơn mọi ngày. Chậc lưỡi ừ đi làm sớm chút để thưởng ngoạn những êm ả của Hà Nội buổi sớm mai... và thế là mình chỉnh tề... lên xe.


Cái quán quen cũng vì sớm mà vắng vẻ. Xem nào... 1 2 3 4... ừ 5 người khách tính cả mình. Thích thật đỡ ồn ào. Một bà mẹ và một cậu con trai. Một ông bố và cũng một cậu con trai tầm tuổi nhau chừng lớp Một. Và mình. Hết! À quên chị chủ quán nữa chứ mấy người giúp việc chưa phải lo phục vụ vì quán còn thưa khách nên ít chạy lăng xăng họ dồn vào trong nhà lo khâu chuẩn bị thì phải.

Thong thả nên mình được thể ngồi quan sát. Góc quán có 3 cái bàn: mình độc chiếm 1; hai mẹ con chị kia và ông bố chiếm 1; cậu con trai của anh thì hoành tráng như mình: độc chiếm 1 cái bàn và tới 2 cái ghế: 1 cậu ta ngồi 1 để cái ba lô sách  vở khá nặng. Ông bố quay lưng lại phía mình còn tất cả đều gần như trực diện.

Chị chủ quán ung dung nhìn ngắm "các thượng đế" của mình. Hai mẹ con chị kia thì vất vả đánh vật với cái bát con con mà chị cứ phải nựng thằng bé ăn từng miếng một. Cái bát bún to bên cạnh (chắc là phần của chị) đã không còn nghi ngút nóng. Ông bố thì đã đang dùng tăm mình không nhìn thấy mặt chỉ thấy cái lưng to bè và hình dung người bố này có một khuôn mặt khá... lạnh lùng.

Bất ngờ thằng bé ngồi một mình cầm cái đũa ném thằng bé con nhà chị kia may mà không rơi trúng bát bún. Hai thằng nhóc nhìn nhau chẳng hằm hè mà cười rõ là tươi. Trẻ con đáng yêu thật! Làm quen cũng rất ngộ nghĩnh như tính nết của chúng! Thấy thế thằng bé con chị kia túm mấy cọng rau thơm ném trả vì nó đâu có đũa có thìa. Hì cọng rau nhẹ quá chẳng tới tận bàn thằng bé kia khiến nó "cay cú" chồm người lên ném tiếp cọng rau to hơn. Vui ghê hai thằng cu con ném nhau mà cười rất tươi làm như quen từ kiếp trước để kiếp đầu thai lại này 6 7 năm chưa gặp lại!!!

Ông bố quát: "Này có ăn không thì bảo!" thằng bé gườm gườm cúi đầu xúc ăn liên tục mấy thìa đầy hết cả khoang miệng làm nó nuốt cứ phải "ực" từng cái không thì nghẹn chết! Được thể chị kia mắng con: "Con không tập trung ăn đến lớp muộn cô phạt đấy!". Rồi chị nhẹ nhàng bón cho cu con từng thìa bún thi thoảng lại lấy cái khăn mùi xoa lau rất nhẹ vào má con: "Ăn đi nào con trai!".

Chị chủ quán và mình nhìn cảnh ấy một cách chăm chú rồi khi chợt nhận ra là mình hình như cũng lãng quên mất bát bún chả trước mặt vẫn gần như nguyên vẹn mới sực nhớ trách nhiệm và... nghĩa vụ của mình là... phải ăn cho hết! Chị chủ quán nhìn mình mình nhìn chị chủ quán hai chị em mỉm cười với nhau bằng ánh mắt dường như đọc được ý nghĩ của nhau vui ghê!

Thế rồi... họ cũng xong mình cũng xong. Thằng bé ngồi một mình vét đến giọt nước cuối cùng của tô phở lấy giấy ăn quẹt ngang miệng tới 3 lần mà chẳng sạch hết   rồi tự mình khoác cái ba lô "sách" lên vai và lũn cũn chạy nhanh theo bố. Ngồi lên xe rồi một tay bám lưng áo bố cậu ta còn nháy mắt thò cái tay bé tí xíu ra vẫy vẫy với thằng cu con chị kia một cái như kiểu: "Hẹn gặp lại!".Cái bàn 2 mẹ con bát bún to còn lại thật nhiều nước bún thịt mọc vẫn còn không ít có lẽ chị cũng vội đi. Cái bát con bên cạnh còn hơn nửa ồ... thằng bé khảnh ăn thế nhỉ? Chẳng bù cho mình: chén sạch sành sanh!

Lên xe hòa vào dòng người tấp nập. Những ý nghĩ đan xen: Ơ hay cái thằng mình chưa một lần làm chồng càng chưa một lần làm bố; cũng chưa một lần được lo lắng giấc ngủ bữa ăn cho những "người bé xíu" thế mà ý nghĩ cứ len lỏi trong đầu như một người cha thực sự: tính cách trẻ con được hình thành và phát triển như chính cha mẹ chúng muốn như thế. Bà mẹ "đắm đuối" vì con nhưng sẽ tạo tính ỷ lại thụ động cho cậu ấm. Ông bố lại quá cách xa những đứa trẻ cũng như người lớn thôi cũng thích tình cảm lắm chứ! Được cái bù lại: thằng bé biết tự lập khá hiếu động và nhanh nhẹn...

Mang ý nghĩ ấy đến cơ quan vừa ngồi trà nước vừa kể đồng nghiệp nghe. Mỗi người mộtý bỗng nhiên thành đề tài khá thú vị bổ ích. Còn bổ ích hơn lớp học "tiền hôn nhân" ấy chứ! Một cô bé cười cười nhìn mình và nói: "Anh Nguyên sau này sẽ là ông bố tuyệt vời lắm nhỉ?". Mình cũng cười trả đũa: "Chưa biết được nhưng có một điều chắc chắn: anh sẽ không ngồi xa như ông bố kia đâu!".

 

More...

Thôi em

By



Một nhành hoa rừng anh đã hái bên đường khi lên thăm bản Cát Cát (Sa Pa)
anh cố tình đưa ra phía trước để lấy được màn sương
đặt bên trên đám cỏ kia làm nền để chụp đấy!

Thôi em
Mình bước qua những chuyện tầm phào
Những chuyện làm mình mất thời gian nhiều lắm!
Hãy dành thời gian để lặng ngắm
Một bức tranh xé dán một bài thơ...

Thôi em
Tự mình đôi lúc cũng phải biết làm ngơ
Để khoảnh khắc thời gian trôi...
tự họa bức chân dung bằng những trang viết kia
... và sống trong bao dung của tấm lòng bè bạn.

Anh biết
... có những bàn tay mình chẳng thể cầm nắm
Chẳng thể dung dăng đi hết chặng đường đời
...
Và nỗi buồn bao giờ cũng chất chứa em ơi!
Nhưng đâu phải nỗi buồn cứ là nước mắt.
Những vòng tay và những cái siết tay rất chặt
Ta - Bạn mãi là tri kỷ tri ân.

Thôi em
Những đam mê kéo những đôi vai cứ xích lại gần
Để yêu để thương để thấy mình lớn lên em nhỉ?
Nghị lực hơn từ trong ý nghĩ
Nhé em!?

More...

Viết cho con

By


VIẾT CHO CON
Tặng con gái Hồn Nhiên của Ba!


Ba bận lắm con
Chắc con gái của ba cũng bận nhiều hơn thế?!
Ngày Tám tháng Ba ba đã trễ...
Chẳng một bông hồng dù nhỏ xíu... tặng con.

Thời gian này ba biết con bận ôn
Giữa tháng Ba rồi nhỉ?
Cái đích không còn xa để cho phép mình ngưng nghỉ
Ba hiểu... hai má hiểu... mà con!

Vắng con thấy nhớ và buồn hơn
Thèm một câu con gọi ba gọi tía
Chẳng nhõng nhẽo nhiều đâu mà sao yêu thế!
Đứa con gái yêu bé bỏng của ba.

Mong con vững bước đường xa
Ba má và bạn bè song hành bên con đấy
Thương cái nắng tháng Ba thương cả những cơn mưa bất ngờ đến vậy
Giữ sức khỏe nghe con!

Vững tin
Để cá chép hóa rồng: vượt vũ môn.

More...

Tháng Chạp

By





Người ta viết về tháng Giêng
Anh tặng em tháng gian nan - củ mật
Tháng chỉ tính tuần
Tuần chỉ tính ngày đi về chật vật
Tất tả bộn bề... quên cả nỗi nhớ em.

Thôi mà... anh xin
Lên xe con đường chênh vênh màu nắng
Hai cú lắc va thành xe ngu ngơ nỗi nhớ ai chạng vạng
Tới đỉnh đèo gió thổi bạt tóc... lại tìm quên.

Con đường như sợi chỉ mềm
Xuyên suốt trong anh những nỗi niềm em nhỉ?
Say mê để yêu để thương
Để thức ngủ chập chờn với thật nhiều ý nghĩ
Về sự nghiệp tình yêu.

Tự nhủ bao điều
Chuyến này nữa thôi... sẽ gặp
Vậy mà chưa về đến nhà đã nghe tin gấp:
Mai lại đi.

Một mình - anh làm cả cuộc chia ly
Quần áo chưa khô đã đành gấp lại
Biết em thương khi còn đang xa ngái
Nên anh biết: phải tự lo.

Mẹ vẫn im nằm: sáng tối chiều trưa
Anh đi về tuồng như là không biết
Dáng ba gầy hao mòn... thương không kể xiết
Chị thay cả họ hàng nâng giấc mẹ cùng ba.

Mai anh lại đi xa
Hình như đã thành quen em nhỉ?
Tháng Chạp anh đích thực là anh
Quên cả làm thơ tặng em
Ngồi đối diện nhớ yêu mà ngu ngơ đến từng con chữ
Viết chẳng nên câu.

Em có buồn thì cứ trách đừng im lâu
Đàn ông bọn anh vụng về là thế
Đêm qua ai vô tình để ai buồn thế nhỉ?
Sáng ra... tiếc đến ngẩn ngơ.

Tháng Giêng cho ai đợi ai chờ
Chúng mình tháng Chạp chia xa để Giêng Hai về gần em nhé!
Đừng giận kẻo con đường dài như sợi chỉ
Làm xoắn rối... chân anh
Tháng Chạp đi mà như chạy... rất nhanh.

More...

Duyên thầm

By





Duyên thầm

Anh ngỡ ngàng
      trước màu tím yêu thương
Hoa thạch thảo nói với anh điều gì đấy
Tim tím xinh xinh
   nét duyên thầm để anh yêu đến vậy
Có phải em là hoa cỏ đợi... mùa xuân!

More...

Hoa xuyến chi

By



Hoa xuyến chi

Em cất giấu điều gì...


                  trong mỏng manh kia?


Để khi chạm ánh nhìn


                     anh thấy mình... có lỗi


Em dịu dàng


                       nhỏ nhoi... như dấu hỏi


Không giận


                  không hờn


                              im lặng...


                                           rưng rưng.

More...

Ban tặng

By





Đêm sâu thẳm đến tận cùng
Ta nhận ra hai phần: sáng - tối
Đêm... không lạc lối
Nơi tận cùng ta nhận diện chính ta.
Sáng ra nắng chan hòa
Ồ... đêm qua nghĩ gì nhỉ?
Ừ... đêm qua trở trăn thầm thĩ
Nên ngày ban tặng: nắng gió lá hoa
Và em tặng nụ hôn đầu cho ta.

More...