Cho mượn cái bát !

 



Một ông người Dao đi về chợ huyện gần trưa đói bụng mà không gặp nhà dân nào để dừng chân nghỉ ăn cơm. Quệt mồ hôi đợi cơn gió mát lành từ khe núi thốc lên bỗng ông nhìn thấy một ông người Mông đang cày ruộng. Cái ruộng bậc thang chiều ngang bé tí mà dài từ đầu hẻm quả đồi này sang tận vạt bên kia làm con trâu gò cả bốn chân để bước lầm lũi giữa trưa. 

- Này mày có cái bát ăn cơm (lu pỉ nào máu) không? (tiếng Mông bát là lu pỉ ăno cơm là nào máo)người Dao hỏi:

- Cái bát nó ở nhà đi hết cái quăng dao là tới gặp vợ tao mà lấy!

Ngôi nhà người Mông nhỏ như nốt ruồi của núi bám chặt lấy cái đồi dưới cái nắng chang chang. Ngần ngừ trước cửa ông người Dao gọi:

- Có ai ở nhà không?

- Một người đàn bà Mông từ trong buồng bước ra má ửng đỏ vì nắng váy súng sính những nếp gấp như xống núi. Mắt như ý hỏi:

- Mày ở đâu về? (tiếng Mông là nhao hó từ?) mày vào chơi chồng tao đi làm nương khi nào cái bóng của tao nó dài một bước chân thì nó sẽ về! (người Mông ước giờ giản đơn như thế đấy đứng bóng là 12h trưa bóng xiên chút chừng hơn 1h chiều mới đi làm nương về).

- Tao ở bản Tả Phìn đi chợ muốn mượn lu pẩu (lu pỉ là bát nhưng ông Dao phát âm không chuẩn lại nói là lu pẩu lu có nghĩa là cáipẩu lại là… cái ấy!) gặp chồng mày rồi nó bảo về nhà bảo mày cho.

Một thoáng ngần ngừ vợ ông người Mông thật thà nói: Ừ vào đây tao cho…

Ông người Dao theo vào… buồng…. và…. (ứ... hự!!!).

Mặt trời chếch bóng ông người Mông về đến nhà vợ sắp mâm cơm cho chồng ăn. Nói là cơm nhưng là mèn mén với nước su su luộc (mèn mén là bột ngô xay nhỏ mịn và đồ chín ăn với nước. Vì khó nuốt cho nên người Mông khi ăn cơm hay mèn mén đều hay ăn với nước cho dễ trôi vào cổ!). Vừa ăn ông người Mông vừa hỏi:

- Lúc tao chưa về thằng người Dao có vào nhà không?

- Có…

- Thế nó ăn ở đây à?

- … không…

- Nó hỏi mượn tao cái bát để nó ăn cơm tao bảo nó về hỏi mày để lấy…

Vợ ông người Mông ngơ ngác… rồi sụt sùi kể lại…….. mọi chuyện!!!

Ông người Mông tức quá đập vỡ luôn cái bát đang ăn rồi giật ngay cây súng kíp bên vách lao bổ ra khỏi nhà đuổi theo ông người Dao.

Một lúc rất lâu ông tức tối hậm hực quay lại… thằng ấy nó đi xa lắm rồi! Vừa bước vào nhà thấy vợ đang đứng chân thấp chân cao trên cái cầu thang để lên sàn ngô. Ông nhìn thấy lu pẩu của vợ… vẫn còn chỉ thấy nó hơi méo xệch đi thôi! (vì bà ấy đứng trên thang nên bị lệch chân và... nó... cũng lệch theo!!!).

Ông nghĩ bụng:Ờ... tưởng thằng người Dao nó lấy mất cái lu pẩu chứ hóa ra là vẫn còn "méo mó có hơn không"!!!

________________________________________________________________________________
Câu chuyện vui và tấm hình "váy mèo" đầy ẩn ý này KN xin tặng riêng chị Chung Ny! Hàng độc đấy chị nhé!  

Thấy váy mà chẳng thấy người
Hình như... lu pẩu đi đâu mất rồi!

ĐVN

Gửi KHẢI NGUYÊN

Hay! hay lắm KHẢI NGUYÊN.
Mà vẫn vui khoẻ đấy chứ KN?