Cho mượn cái bát !

 



Một ông người Dao đi về chợ huyện gần trưa đói bụng mà không gặp nhà dân nào để dừng chân nghỉ ăn cơm. Quệt mồ hôi đợi cơn gió mát lành từ khe núi thốc lên bỗng ông nhìn thấy một ông người Mông đang cày ruộng. Cái ruộng bậc thang chiều ngang bé tí mà dài từ đầu hẻm quả đồi này sang tận vạt bên kia làm con trâu gò cả bốn chân để bước lầm lũi giữa trưa. 

- Này mày có cái bát ăn cơm (lu pỉ nào máu) không? (tiếng Mông bát là lu pỉ ăno cơm là nào máo)người Dao hỏi:

- Cái bát nó ở nhà đi hết cái quăng dao là tới gặp vợ tao mà lấy!

Ngôi nhà người Mông nhỏ như nốt ruồi của núi bám chặt lấy cái đồi dưới cái nắng chang chang. Ngần ngừ trước cửa ông người Dao gọi:

- Có ai ở nhà không?

- Một người đàn bà Mông từ trong buồng bước ra má ửng đỏ vì nắng váy súng sính những nếp gấp như xống núi. Mắt như ý hỏi:

- Mày ở đâu về? (tiếng Mông là nhao hó từ?) mày vào chơi chồng tao đi làm nương khi nào cái bóng của tao nó dài một bước chân thì nó sẽ về! (người Mông ước giờ giản đơn như thế đấy đứng bóng là 12h trưa bóng xiên chút chừng hơn 1h chiều mới đi làm nương về).

- Tao ở bản Tả Phìn đi chợ muốn mượn lu pẩu (lu pỉ là bát nhưng ông Dao phát âm không chuẩn lại nói là lu pẩu lu có nghĩa là cáipẩu lại là… cái ấy!) gặp chồng mày rồi nó bảo về nhà bảo mày cho.

Một thoáng ngần ngừ vợ ông người Mông thật thà nói: Ừ vào đây tao cho…

Ông người Dao theo vào… buồng…. và…. (ứ... hự!!!).

Mặt trời chếch bóng ông người Mông về đến nhà vợ sắp mâm cơm cho chồng ăn. Nói là cơm nhưng là mèn mén với nước su su luộc (mèn mén là bột ngô xay nhỏ mịn và đồ chín ăn với nước. Vì khó nuốt cho nên người Mông khi ăn cơm hay mèn mén đều hay ăn với nước cho dễ trôi vào cổ!). Vừa ăn ông người Mông vừa hỏi:

- Lúc tao chưa về thằng người Dao có vào nhà không?

- Có…

- Thế nó ăn ở đây à?

- … không…

- Nó hỏi mượn tao cái bát để nó ăn cơm tao bảo nó về hỏi mày để lấy…

Vợ ông người Mông ngơ ngác… rồi sụt sùi kể lại…….. mọi chuyện!!!

Ông người Mông tức quá đập vỡ luôn cái bát đang ăn rồi giật ngay cây súng kíp bên vách lao bổ ra khỏi nhà đuổi theo ông người Dao.

Một lúc rất lâu ông tức tối hậm hực quay lại… thằng ấy nó đi xa lắm rồi! Vừa bước vào nhà thấy vợ đang đứng chân thấp chân cao trên cái cầu thang để lên sàn ngô. Ông nhìn thấy lu pẩu của vợ… vẫn còn chỉ thấy nó hơi méo xệch đi thôi! (vì bà ấy đứng trên thang nên bị lệch chân và... nó... cũng lệch theo!!!).

Ông nghĩ bụng:Ờ... tưởng thằng người Dao nó lấy mất cái lu pẩu chứ hóa ra là vẫn còn "méo mó có hơn không"!!!

________________________________________________________________________________
Câu chuyện vui và tấm hình "váy mèo" đầy ẩn ý này KN xin tặng riêng chị Chung Ny! Hàng độc đấy chị nhé!  

Thấy váy mà chẳng thấy người
Hình như... lu pẩu đi đâu mất rồi!

Khải Nguyên

Cảm ơn MĐPN! Khi nào có hứng thì viết đừng cố ép cảm xúc. Cứ từ từ sự nghiệp còn lâu còn dài đúng không?

Khi nào trình làng tác phẩm mới chú sẽ sang chúc mừng! Một năm mới khỏe thành đạt nha!

mucdongphonui

chú Khải Nguyên!

hihi!
Giờ cháu mới sang thăm chú được. hic hic!
Mới ốm dậy bây giờ cháu phải lao vào thực tập tại trường. Cháu cũng đã chỉnh sửa lại tác phẩm của mình chú ạ! Nhưng chưa kịp post lên. Cảm ơn chú nhều nhé! Cháu vẫn đang viết dở dang một tác phẩm mà lại gác sang một bên nữa rồi! hu hu!
Thôi! Chúc chú sức khỏe cho cả năm chú nhé!

Khải Nguyên

Ặc chị CR và HA can tội... thật khéo tưởng tượng và chỉ nhằm nhò có một thứ thôi à!!! Em là em cứ làm động tác... bó giò xào cả đôi chị ơi!

Năm nay 50 tuổi xài 502 mai mốt 2 cí 50 xài 505 càng "in tưm"! Hehehe

chanhrhum

HA à!

Cái vụ dây chằng của KN cũng tương tự như cô y tá bằng bó cho thương binh không may bị thương ở "chỗ hiểm" đó! Lúc băng bó thì rất chắc chắn mà sau đó băng gạc cứ lỏng lẻo tuột hết ra. Làm đi làm lại nhiều lần mà vẫn không được. Còn cụ KN 80 tuổi rồi thì làm gì có khả nằng "to nhỏ thất thường" như thế nữa! Hình khối tuy rất khiêm tốn nhưng lại đạt độ cố định cao! Cụ HA lấy dây cao su to bản ( xăm xe đạp cắt ra chẳng hạn)và"Păng pó" cho "nó" đảm bảo kích cỡ sẽ rất... chuẩn mà vẫn có độ đàn hồi tốt. Muốn "sử dụng" hiệu quả hơn nữa thì nhờ chú ong "cắm đầu cắm cổ" - của KN bữa trước tặng CR và em đó - chích bồi thêm cho "nó" một phát ở ngay chỗ duy nhất còn hở ra. Há! Há! Há! Chị chịu hết nổi rồi đứt ruột mất thôi./.

chanhrhum

Cụ KN xem ra rất chi là thông minh đó! Keo Con Voi 50 năm sau sẽ phát triển thành keo Con Khủng Long! Còn keo 502 tiến bộ thành keo 505 là vẫn còn ít đấy! Thêm nữa nếu "dịch thuật" ra thì: Năm Lần "Hồi Tưởng" chỉ đạt ba lần "lẻ" hai lần thì cụ bà HA vẫn còn "dzui dzẻ" chán đằng này cụ KN cố gắng đến 5 lần mà ... "lẻ" cả 5 lần thì coi như xong hẳn rồi. VỨT!!!

Khé! Khé! Khé!

CR chữa cháy đấy! Cũng muốn làm HA cười thêm chút nữa! Chứ thực ra là chị nhớ nhầm thành 505 đấy! Cụ CR 50 tuổi rồi bắt đầu lẫn rồi./.

Khải Nguyên

Trời ạ!!! Hai uýnh một cũng đủ chít nhừ người huống chi là dùng thêm vũ khí keo 502 505!!!
Thuaaaaaaaa...

Á... à...!!! KN biết keo 505 của chị CR là keo gì roài keo ấy mới thượng hạng đấy HA!!!
Cí vụ dây chằng kia làm HA khó hình dung quá à!!! Kêu chị CR rải thích rùm cho!!!

Hằng An

Chị CR! Em cười đau hết bụng chít cười vì cái ý tưởng của chị (một phát kiến khoa học cấp cuốc ra!). Mà như KN nói đấy em chỉ xài keo 502 chắc cí hộp 505 là chị đặt hàng để dành chị dùng sau này phải hok ạ!?

KN nè! Nghe chừng ổn nhưng... có vẻ vẫn còn mờ mịttttt lémmmmm!

Khải Nguyên

He he! Dễ ợt! KHÔNG! TÔI HO NÓ BẬT RA ĐẤY!

Ặc phát hiện "chiên raaaaaaa" dịch thuật Chanhrhum từ tiếng "phều phào" ra tiếng "chuẫn" rất là... chuẩn!!!

Câu chuyện chị kể công nhận là nghe lãng mạn thanh tao triệt để!!!

Nhưng mà em... chịu thua chị cái khoản dùng keo 505 thôi để Hằng An xài keo 502 keo 505 của chị có mà... khét lẹt vì cháy... xém!!! còn em em dùng... dây cao su vừa an toàn vừa... lãng mạn vô cùng tận!!!

Khải Nguyên

HA vừa được KN kể chuyện "cụ KN" trong tương lai kìa. Nhưng nói nhỏ KN một câu này: Xem ra phương án của cụ ông kia không ổn lém. KN nghiên cứu và điều chỉnh từ bây giờ vẫn còn kịp đấy!
-----------
Nếu là ông cụ KN chắc chắn ông ấy sẽ kiếm cí dây chằng... bằng cao su vừa có độ đàn hồi vừa... chắc ăn ho mấy cũng không sợ... bị... "phải gió" HA nhỉ? Hehehe!!!

HA thấy sáng kiến ông cụ KN có ổn không?

chanhrhum

Úi giời! Đúng rồi HA ơi!

Để chị bày phương pháp cho "Cụ KN" 50 năm sau nhé: "Cụ HA" lấy keo 505 rưới đều lên "dụng cụ chuyên dùng" của "cụ KN" (Tất nhiên là trước đó phải dùng panh-xô kéo "nó" dài ra). Đảm bảo "ho hấy hó hũng hông hật ha" đâu.

Chị cười chảy nước mắt nước mũi ra rồi nè hai em ơi!./.