Núi

 







Trước mắt anh chập chùng núi và núi. Những ngọn núi xanh rì vươn lên cao chất ngất. Những ngọn núiá sắc lạnh găm lên trời xé toạc cả không trung. Núi khiến cho những áng mây buổi sớm dẫu có phải phiêu lãng đến đâu cũng phải khiêm nhường vu vơ quẩn quanh trong im lặng của núi.

Núi mẹ núi con núi đứng núi ngồi. Cả những núi dường như mệt quá rồi đang nằm im nghỉ... Anh như kẻ lang thang mong được làm lữ khách nơi miền sơn cước. Anh như kẻ muốn ở ẩn mong tìm nơi thinh lặng để ước muốn được bình yên thèm được bình yên - dẫu chỉ một giờ một ngày trọn vẹn nơi phố núi này.


Hôm nay anh chợt nhận ra biển và núi giống nhau đến thế! Trên cao mặt đất như dềnh lên trời như sà xuống thấp để tìm nhau. Cũng như núi biển vươn những ngọn sóng những đợt thủy triều như những cánh tay cố vươn với lấy bầu trời. Chẳng phụ tình trời sà xuống ôm ngang lưng biển...

Điệp trùng đồi điệp trùng núi gối lưng nhau tựa vào vai nhau để làm nên những sóng núi nhấp nhô. Mây ôm ấp núi khiến cho núi như sừng sững hơn uy nghiêm hơn vững vàng hơn. Gió sớm trong lành phả vào ngực anh mát lạnh khiến anh rùng mình cảm nhận mùa đông đến sớm với nơi này.

Ở biển anh nhớ em... lên rừng anh nhớ biển. Còn em em không cho anh được nhớ em bắt anh phải quên. Phải tìm quên trong thinh lặng của đất trời của núi mây của nhịp đập con tim nơi ngực trái.

Núi sừng sững uy nghiêm sắc lạnh. Biển đầy sóng và gió. Sóng cứ ào ạt xô bờ khi bình minh lên. Sóng dềnh lên làm ngực biển tràn căng khi hoàng hôn xuống. Đêm về biển mệt nhoài thăm thẳm... ôm chứa những yên ả hay bão giông?

Còn anh anh mãi là chính anh thôi em à!

khainguyen

Gửi chị PDT!

Vâng em qua nhà chị bây giờ đây ạ!

PDT

Gửi Khải Nguyên

Chị có Bài thơ gửi NÚI bên nhà chị Khải Nguyên ạ. Vô tình mà như đáp lại NÚI bên nhà em nè. Em qua chị đọc nhé.

Khải Nguyên

Anh cảm nhận chính xác lắm anh KD ạ. Mượn biển mượn núi mượn đất trời chỉ để muốn nói về tình yêu và nỗi nhớ cả khao khát nữa...

Biết anh đang điều trị bệnh có phải thay cái ống nhựa ấy không anh? Bình an anh nhé!

khắc dũng

Gửi Khải Nguyên

KN:
"... Anh như kẻ lang thang mong được làm lữ khách nơi miền sơn cước. Anh như kẻ muốn ở ẩn mong tìm nơi thinh lặng để ước muốn được bình yên thèm được bình yên - dẫu chỉ một giờ một ngày trọn vẹn nơi phố núi này...".
..............................
Lãng đãng lắm! Mơ hồ ảo ảnh chuyện cúi non và biển sóng nhưng tác phẩm đã nói lên một điều rất thật đang ứ nghẹn trong lòng:
Nhớ em anh cứ nhớ
Dẫu em bắt anh quên
Lòng anh là sóng vỗ
Và núi nhớ cứ dềnh!

Chúc Khải Nguyên một buổi tối vui vẻ!

khainguyen

Em vừa về đọc comments của chị VK anh VĐQ và chị Hà My em thấy vui. Thực sự em coi đây là nguồn động viên khích lệ để em tự tin khi viết. Cảm ơn các anh các chị thật nhiều!

Một lần nữa em chúc mừng anh ĐQ và chị HM với ca khúc mới nhé!

ngoclinhhmt

Em lại cho chị đọc một tản văn nhẹ nhàng truyền cảm. Như anh ĐQ đã nói! giống như 1 bức thư tình gửi người yêu nghe thương lắm! chị chúc em vui hơn em nhé!

Vũ Đức Quân

Gởi KN

Anh vừa đọc hơn một chục bài thơ xong đang muốn bội thực vào trang của em tự nhiên cảm giác bội thực không còn nữa. Cũng đề tài tình yêu nhưng ở thể loại tự sự văn xuôi thay đổi cách thể hiện cũng giống như mình chế biến món ăn vậy người đọc sẽ không ngán. Anh thấy KN viết bài này có duyên đấy nó giống như một bức thư tình gửi cho người yêu vậy. Chúc vui nhé.

vanhkhuyen

...

trong bài em cái ý đó chắc phải đi như em mới hiểu đó là ý chị ngẫm nhiều nhất đó em .

rất cám ơn em về sự chân thành em làm chị thấy chị may mắn ....

đôi khi cả một quảng đời nhìn đâu cũng giả dối buồn lắm em ạ ...

chị có sao nói vậy nhen ...

khainguyen

Bài viết tả cảnh rất chi tiết rất hay. Hôm nay Khải Nguyên có vẻ lạ nhỉ?

Viết bởi Nguyễn Đức Đát — 23 Apr 2008 05:22
____________________________________________
Hì anh Đát có thấy giống núi ở Sơn la và biển quê anh Diêm Điền hay biển Vũng Tàu bây giờ nơi anh đang sống không?

Em lên xe bây giờ. Nhanh thì đêm về nếu không chắc phải ngày mai. Em lên núi đấy!

Anh coi nhà cho em nhé!

khainguyen

Chị Vành Khuyên!

Em hay đi diền dã nên thường phải lên rừng xuống biển. Tuổi em khi xa người yêu thường hay nhìn thấy mọi điều xung quanh có bóng dáng của tình yêu và nỗi nhớ...

Ở biển người ta dễ cảm nhận nhưng lên rừng... em thấy không dễ bằng. Đây là bài em viết cũng lâu rồi chừng năm 2005. Bên vnthuquan Diên Vỹ đã diễn ngâm.

Cứ vu vơ khao khát đó chính là con người em khi gủi tâm trạng qua trang viết.