Cái bắt tay gãi gãi

 




Nhớ lần ấy... năm đầu vào công tác lần đầu được làm "người điền dã". Đi theo mấy anh mấy chú đồng nghiệp háo hức lạ kỳ. Dù gì thì cũng thấy "oai... oai". Với đám bạn mình thành "anh công chức"; với những chú những bác... xưa mình gọi "thầy" nay có thể gọi "anh" hay "đồng chí"... Nhưng khoái nhất là khi đến với dân bà con gọi mình là "cán bộ Hà Nội". Sướng tai (!).

Luyên thuyên rồi. Giờ KN mới kể chuyện chuyến đi ấy. Là thế này:

Xuống xe ở thị trấn huyện đã quá trưa bấm giờ... anh trưởng đoàn bảo: ta đi bộ rảo chân một tí ngồi xe cả ngày cũng "đã" rồi. Cố gắng để chập tối là có thể đến được bản... "đêm nằm bằng năm ở". Đến với dân một đêm học được nhiều lắm...

Đang háo hức tôi hăng hái khoác ba lô lên vai buộc lại dây giày và xăm xăm bước đi trước miệng vẫn nghêu ngao bài hát "Tôi đến với rừng... đâu chỉ vì rừng mờ trong sương... tôi đến với rừng... bởi rừng xanh... yêu thương".

Kinh nghiệm đi đường anh trưởng đoàn truyền cho tôi: nhớ tìm chỗ đặt bàn chân thật chắc bằng đừng giẫm vào chỗ gồ ghề chân phải lên gân đêm về đau lắm... khi nghỉ đừng ngồi đứng và nghỉ từng chân một... ngồi xuống khi đứng lên đi cơ chùng lại và giãn ra càng đau. Và nhớ đừng uống nước nhiều nhấp nhấp ít một để cổ không khô thôi uống nhiều ra nhiều mồ hôi nhanh mệt bã người ra đấy!

Tôi nghe mà không cần ghi lại bởi thực hành trên cả chặng đường "dân sinh" tới hơn 30 cây số lội suối trèo đèo mệt lử... nhưng vui và nhớ đến khó quên.

Nhá nhem chúng tôi đến bản. Bản ở góc khuất nên anh trưởng đoàn chọc anh em trong đoàn là "còn lâu mới tới". Người thấm mệt vậy mà vừa qua khúc cua nhìn thấy mấy nóc nhà dân ai cũng reo lên: đến rồi!!! và chân tự nhiên rảo bước rất nhanh quên cả mệt cười phớ lớ... (!)

Thấy người quen (chẳng là anh trưởng đoàn đã đến đó 2 lần rồi!) dẫn thêm đoàn cán bộ lạ hoắc toàn thanh niên "đẹp giai" như tôi mấy đứa trẻ vừa mừng vừa ngại nhưng tay vẫn ríu rít đòi cầm đồ đạc cho chúng tôi. Đứa chạy trước đứa chạy theo sau kéo chúng tôi đến nhà trưởng bản.

Anh trưởng bản chừng ngoài 40 mắt sáng vạm vỡ mỉm cười bắt tay từng người. Anh lắc cánh tay thư sinh của tôi và nói oang oang: "người Hà Nội" hả? lần đầu đi bộ đúng không? Rồi chẳng cần nhìn tôi anh xăng xái đi đặt ấm nước pha chè nháy vợ con nấu cơm mổ gà...

Mà thôi chuyện ở bản nhiều lắm... "người điền dã" kể dần dần nhá! giờ đi vào đề tài chính đây:

Bữa cơm hôm ấy uống rượu với "thịt gà dân" ngon cực chắc thịt ngọt đậm nhai chỉ muốn nuốt ngay nuốt rồi... thấy tiếc... vì dư âm vị thịt ngon ngọt đậm đà ấy cứ quyến luyến ở nơi đầu lưỡi (!).

Có mấy thiếu nữ miền sơn cước xà vào mâm cơm để tiếp rượu. Anh trưởng bản có cô con gái đang học trường dân tộc nội trú huyện về nghỉ hè giúp cha mẹ nhìn thật xinh má đỏ hây hây mắt long lanh thế! dưới ánh đèn dầu thấy đẹp lạ lùng! Mái tóc dài đen mượt gội bằng nước gạo ngâm 7 ngày mà cứ gọi là... mướt mắt!

Uống rượu cứ phải "đi hai chân" với từng người một (đi hai chân <= đề cập sau nhá). Tôi có uống được rượu đâu mặt đỏ bừng chút thôi là đỏ từ... tóc đến chân tay. Nên anh trưởng đoàn ghé tai bảo: "Chú muốn họ không ép khi bắt tay họ cứ lấy ngón trở gãi gãi vào giữa lòng bàn tay người ta ấy họ sẽ không ép nữa đâu" (ở vùng cao người dân tộc thiểu số khi uống rượu xong họ hay bắt tay nhau mà).

Tôi khấp khởi làm theo. Anh trưởng bản được tôi gãi tay ngỡ ngàng rồi cười cười... "tha cho chú!". Tôi càng khoái vì "nó" hiệu nghiệm. Quay sang cô con gái chủ nhà tôi hăng hái nốc cạn chén đầu tiên em cười tươi hẳn lên. Tôi chủ động bắt tay hăng hái lắm... rồi... thò ngón tay vào chính giữa lòng bàn tay mềm mại... gãi gãi... Ai dè... em đỏ bừng mặt... nhìn tôi rồi quay đi rất nhanh. Tôi nghĩ là em sẽ tha cho tôi chén thứ 2 (cái lệ uống hai chân mà). Và... đúng là em tha cho tôi thật. Tôi vui như tết. Thế là từ nay khỏi lo chuyện uống rượu ở bản (!).

Ăn xong khách - chủ ra uống nước em gái vừa dọn dẹp vừa đưa mắt nhìn tôi tôi cũng cười lại rất... sành điệu (!). Anh trưởng đoàn thì nhìn tôi... cười bí hiểm (!?).

Khuya cả đoàn sửa soạn đi ngủ... cô con gái chủ nhà kéo tay tôi ra sàn "chan" (sàn dùng cho sinh hoạt gia đình: để rau nước...). Ở đó có sẵn một chậu nước ấm nóng... mùi bã chè mùi hương chanh thơm thơm nồng ấm và bảo tôi rửa chân tay. Cảm động vô cùng tôi cười cười và làm theo em. Khi đã xong em nói: "pay..." tôi hỏi "pay là gì" em bảo "là đi chơi" tôi bảo "cán bộ mới đến bản còn mệt lắm đi ngủ đã mai nhé!".

Đêm tối nên tôi không nhìn thấy em chỉ thấy em hình như chợt cúi xuống... lách tấm liếp cửa... lặng lẽ vào buồng... để tôi sững lại và thấy hững hờ đôi chút. Nhưng cũng chỉ thoáng qua thôi vì tiếng anh trưởng đoàn chợt gọi "KN vào ngủ đi mai còn nhiều việc lắm!".

Tôi vào gian khách nói là gian khách nhưng nó là cái ô của gian nhà sàn dành cho khách ngủ. Không liếp ngăn một cái giường to mấy anh em nằm chung. Ghé lưng cạnh anh trưởng đoàn... chờ tôi yên vị anh bảo: "E... hèm... chú mày sao rồi?" tôi trả lời "Sao là sao cơ ạ?" nghe thấy thế cả đoàn cười phá lên rất to. Anh thì thào bên tai tôi: "Chú có biết chú bị anh lừa không? gãi gãi tay đàn ông thì họ tha... gãi gãi tay chị em... họ tưởng chú hò hẹn để đi chơi với người ta đấy!". Rồi anh cứ để tôi trong ngơ ngác cấu tôi một cái thật đau (!).

Trời ạ! Thế đấy! Đúng là... "một đêm nằm bằng năm ở" !?!

Khải Nguyên

Nét đẹp ấy ta dễ cảm nhận thấy là bởi được chiết suất từ ý nghĩ trong sáng hồn nhiên của họ chị nhỉ? Khái niệm "rau sạch" "hoa rừng" khi hiểu đúng bản chất và không gợn đục thì quả là một ví von chính xác.

Về vẻ đẹp hình thức thì cơ bản con gái phụ nữ đều giống nhau thôi nhưng ẩn sâu bên trong là nét đẹp tâm hồn mới quyết định tất cả. Con gái phụ nữ thành phố còn là vẻ đẹp tâm hồn trí tuệ học vấn học thức giao tiếp đối nhân xử thế... khéo tay hay làm sống thảo hiền nền nếp... Con gái phụ nữ nông thôn miền núi thì tiêu chí giản dị hơn nhưng vẫn là những nét đẹp dung dị đời thường thiên về sự khéo tay ngoan ngoãn hiền thục thật thà chăm chỉ...

Rất không nên so sánh giữa họ bởi như thế sẽ là khập khiễng còn quá nhiều yếu tố tác động đúng không chị BD? Nhưng nếu có sự giao thoa hôn phối của trai thành thị với gái nông thôn miền núi và ngược lại thử xem: ắt hẳn có những vấn đề nảy sinh khó giải quyết. Và vì thế trong ý nghĩ của những "thằng đàn ông" như bọn em: chắc chắn phải gạt ngay lối nghĩ: "rau sạch" là phải "ăn" "hoa rừng" là phải "hái" đúng không chị?

Chuyện "chài" em có nghe nhưng chưa chứng kiến. Cũng chỉ nghe thấy ở một số vùng chứ không tất cả. Và cũng là "chuyện xưa" thôi nay không còn. Vì thú thật đi nghiên cứu điền dã tụi em kiếm tìm những chang mo (những thầy cúng thầy bói) thật hiếm.

Cũng có nghe vài cách mà con gái hay "chài" nhưng em rút ra một điều: con trai "hư" mới bị "chài" thôi. Ngoan như em... đố dám!?! Hì

bachduong57

Em ạ con gái miền sơn cước đẹp hơn em tả nhiều nữa kia. Mỗi khi đi công tác phía Bắc bọn chị cứ hay trêu cánh đàn ông vì sao nhiều người muốn lên khảo sát ở tận phía Bắc! Hì Hì! Trên đó rượu ngon và lành thức ăn lại "sạch ". Con gái thì đẹp mê hồn và dễ thương nhất là đôi mắt trong veo và hàm răng đa số là trắng bóng chị là phụ nữ còn bị mê hồn trận đấy. Nhưng sợ nhất là chàng nào gãi tay hoặc thề nguyền rồi mà chạy làng là sẽ bị "chài " phải không em? Em có hiểu sâu về phong tục đó không?

Khải Nguyên

Thật vui cái chuyện gãi tay
Người thường gãi đúng người hay... gãi nhầm
Gãi tay giống như nói thầm
Gãi nhầm gãi đúng duyên tâm tại trời
Sợ gì không gãi Khải Nguyên ơi...

Viết bởi nguyentrongtao — 19 Mar 2008 16:56
______________________________________________
Em rất thích mấy câu thơ này của anh hợp tâm lý và tâm trạng của "chuyện hai người". Anh Tạo hình dung nhé người miền núi thường bắt tay bằng cả 2 tay và khi 2 ngón giữa của 2 bàn tay phải gãi vào giữa lòng bàn tay nhau thì 2 bàn tay trái sẽ khum lại và che đi cái ám hiệu riêng tư kia.

Thật kín đáo phải không anh?

Khải Nguyên

Chị Ngọc Yến cười hì hì làm em tưởng tượng ra chị rất "hay" nhé! thế mới biết con gái cảnh giác cao độ chị nhỉ?

Nguyên Hùng

Khải Nguyên

Sau vụ bị mắc lừa bàn tay chú bỗng nhiên bị tê liệt mất chức năng cầm nắm phải không? Tất cả cảm xúc vì vậy đã dồn vào thơ cả. Thế cũng có cái hay đấy KN ạ.

Nếu mà gãi gãi luôn luôn
Sức đâu còn để ngồi buôn sớm chiều?

Khải Nguyên

Phong không thuận tay mặt (tay phải)
Cùn ngón giữa cả hai (bàn tay)

Viết bởi LHP — 19 Mar 2008 16:08
_________________________________
Hì em bái phục bác!

Trường mỡ

Gửi KN
**
Ô Ô! vui quá thế này
Làm anh cũng muốn...gãi tay
Hì hì
Lần sau nhớ rủ anh đi...

nguyentrongtao

Gửi Khải Nguyên

Gửi Khải Nguyên

Thật vui cái chuyện gãi tay
Người thường gãi đúng người hay... gãi nhầm
Gãi tay giống như nói thầm
Gãi nhầm gãi đúng duyên tâm tại trời
Sợ gì không gãi Khải Nguyên ơi...

Ngọc Yến

Gởi Khải Nguyên

Ôi Bây giờ mới biết vụ gãi gãi tay hèn gì... mình được bao nhiêu người gãi. Sướng quá mình cũng gãi lại.

Thực ra thì ...cũng có nhưng vì không biết nên rất "cảnh giác" không thôi thì ... hì hì!

LHP

Gửi HN

Giàng ơi! hèn chi có người zìa quê mà ko có zìa lại đi miền núi mãi tận cửa khẩu lận... hóa ra ở đó nhìu sơn nữ xinh tươi nên thực hành bài "gãi gãi"
---------------------------------------------------
Hoa nắng à!

Hoa nắng không được lộ
anh hết cửa làm ăn
gãi thì mới được "măm"
"không khóc ai cho bú?"

Xin lỗi KN được lói chuyện với HN nhé!