Chữ NHẪN



Chữ Nhẫn được kết hợp bởi bộ đao (  ) ở trên và bộ tâm ( ) ở dưới. Người xưa lấy hình ảnh rất đơn giản ấy để nói lên đức tính nhẫn nại chịu đựng của con người. Hiểu một cách nôm na là khi đao đè lên tim mình (có thể đến ứa máu) nhưng mình vẫn có thể chịu đựng để vượt qua... khi ấy bản thân bắt đầu rèn luyện được đức Nhẫn.

Người xưa nói: Luyện tính "nhẫn" như lúc nào cũng có lưỡi dao đè lên người là vậy.  "Nhẫn" có nghĩa là biết lắng nghe biết tiếp thu ý kiến của người khác để điều chỉnh hành vi.  "Nhẫn" là nhịn sẵn lòng: nhẫn một tý để đỡ sinh chuyện nhẫn nại nhẫn nhịn nhẫn nhục.  Nhẫn nại: bền bỉ chịu khó chịu khổ kiên trì theo đuổi đến cùng công việc đã đặt ra nhẫn nại học tập biết nhẫn nại chịu khó chịu khổ trong rèn luyện.   "Nhẫn" còn có ý là chịu dằn lòng xuống để tránh bực tức cãi vã: "Nhẫn nhịn nhiều chứ nếu không thì sinh chuyện rồi"... 

Ai cũng biết câu chuyện Việt Vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật là tấm gương tiêu biểu cho đức Nhẫn ấy. Nói rộng ra hơn trong cuộc sống hàng ngày khi vấp phải những khó khăn nếu biết nhẫn nại kiên trì ắt sẽ thành công. 

Ý nghĩa của chữ NHẪN 

Từ xa xưa tổ tiên ta muốn các thế hệ con cháu luôn luôn nhớ và thực hiện đức tính "nhẫn" đã nghĩ ra cách dùng kim loại chế tác một cái vòng xỏ vào ngón tay để luôn nhắc nhở ta rèn luyện lời ăn tiếng nói hành vi cử chỉ sao cho tốt đẹp gọi đó là cái "nhẫn". 

Thuở ban đầu đời sống kinh tế còn thấp nên nhẫn được làm bằng đồng thau rồi tiến đến bằng bạc và thế kỷ XX làm bằng vàng hoặc nhẫn khảm đá quý.  Có điều đáng nói là không ít người chỉ coi chiếc nhẫn là đồ trang sức nhằm tô thêm vẻ đẹp sự sang trọng cho con người mà quên hẳn thậm trí không biết đó là một thực thể để nhắc ta luôn luôn nhớ đến việc thực thi đức "nhẫn" trong đời sống hàng ngày.  Đối với chiếc nhẫn cưới cũng là thế! 

"Chữ NHẪN trên đầu ngọn cây" 

Câu này đã được nghe lâu lắm rồi trong quá khứ. Quả thật không ngoa. Trong nhà Phật đây là một pháp môn rất thù thắng không mấy ai dễ gì làm được. Sự nhẫn nhục có thể mất hết cả một đời người để luyện tập. Khi đạt được rồi thì mới thấy cái huyền diệu của nó mới ngộ ra được cái gì gọi là "ta" và cái gì gọi là an lạc tư tâm và cho mọi người.  

Có lúc người ta cho rằng nhẫn nhịn là một sự thiệt thòi và nhục nhã…cũng đúng trong nhiều trường hợp. Tuy nhiên sự nhẫn nhịn ở đây phải tùy trường hợp cái mà gọi là tuy duyên. Đó đòi hỏi sự sáng suốt quyết đoán để đưa cái ích lợi cho mình và người… 

Nếu người chẳng là ai và ta chẳng là ai thể cái gì gọi là nhẫn cái gì gọi là vinh và cái gì gọi là nhục. Chỉ có những người trải nghiệm việc này thì tự cảm nhận được thôi.


Một tư liệu từ một người bạn trên net:
Cụ Tử An Trần Lê Nhân viết tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp:


Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để liệu đường lo toan
Có khi nhẫn để vẹn toàn
Có khi nhẫn để chớ tàn hại nhau.


(lượm lặt biên tập và viết lên để TỰ KHUYÊN MÌNH)

 

Khải Nguyên

Em cũng là thằng không rành rọt nhiều về chữ và lối chơi chữ ngày xuân hay trong cuộc đời của mình. Nhưng khi hiểu chữ NHẪN - em cũng thích và tâm nguyện theo cách đó dù biết là khó và NHẪN không là nhu mì là thụ động là không đấu tranh. Nhưng em thiên về nội tâm và hướng thiện nên em thích chữ NHẪN là bởi lẽ đó.

Cảm ơn chị đã tìm đọc em thấy vui và ấm áp. Trên net con người ta không thể đối diện để nhìn sâu vào mắt nhau nghe tiếng nói của nhau nhưng lại được đọc được hiểu những rung cảm sâu xa của cái tâm con người qua hành văn trang viết và lối ứng xử trên blog qua các comment và reply nếu tinh ý và nhạy cảm ta rất dễ nhận ra chân giá trị thật của con người. Bởi thế online em cũng hay lang thang đọc. Một thú vui của em đấy! Nhưng dừng chân viết hoặc đọc kỹ thì em lựa chọn.

Em biết chị BD có một người ba đáng kính. Ba em hiện nay là bác ruột em là người cha mà em chịu rất nhiều ảnh hưởng.

Một ngày nghỉ cuối cùng của kỳ nghỉ Tết thật vui và nhiều bổ ích chị nhé! Ngày mai lại bắt đầu những núi công việc rồi. Khỏe để gặt hái những thành công nghe chị!

bachduong57

"Chữ Nhẫn được kết hợp bởi bộ đao ( 刀 ) ở trên và bộ tâm ( 心) ở dưới. Người xưa lấy hình ảnh rất đơn giản ấy để nói lên đức tính nhẫn nại chịu đựng của con người. Hiểu một cách nôm na là khi đao đè lên tim mình (có thể đến ứa máu) nhưng mình vẫn có thể chịu đựng để vượt qua... khi ấy bản thân bắt đầu rèn luyện được đức Nhẫn. "

----------------------
Chị rất thích chữ Nhẫn ( Ba chị cũng tôn thờ chữ Nhẫn và ngay từ bé chị đã cố gắng nhẫn nại chịu đựng ) nhưng quả thật để hiểu tường tận về nó thì hôm nay chính em là người đã " khai hóa "cho chị ý nghĩa của từng nét chữ trong từ ấy đấy. Cảm ơn em rất nhiều. Hôm nay chị sẽ khám phá" Đi một ngày đàng học một sàng khôn" của em và bước đầu đã thấy bị lôi cuốn bởi nhiều điều mới mẻ.

Khải Nguyên

Những gì đã đưa lên net là nguồn tài nguyên chung aquapina ạ. Bạn có thể sử dụng và cùng chia sẻ. Về mấy câu thơ của đại tướng VNG KN chỉ lượm lặt trên net có thể chưa đúng KN sẽ xem lại. Cảm ơn aquapina.

Về hệ quả của sự NHẪN còn tuỳ thuộc vào quan điểm và ứng xử của mỗi người trong mỗi hoàn cảnh cụ thể.

KN cho là thế. Chúc bạn khoẻ vui ghé chơi luôn.

Aquapina

Chào bạn Khải Nguyên!

Chân thành cảm ơn và trân trọng tình cảm bạn dành cho. Mình đã mạn phép bạn chỉnh sửa lại tý và post thành entry riêng mong bạn lượng tình nhé. Chúc bạn và gia đình một năm mới sức khỏe và hạnh phúc!

P/s: Bàn thêm về chữ NHẪN bạn nhé:
Đây là một trong những yếu tố làm cho dân tộc ta chậm tiến bạn ơi! Nhất là trong công việc tại sao ta phải nhẫn khi mình hoàn toàn đúng?
Bài NHẪN theo mình biết là của Đại tướng Võ Nguyên Giáp nó theo mình nhớ chính xác như sau:
"Có khi nhẫn nại để yên vui
Có khi nhẫn nại để tìm đường lo toan
Có khi nhẫn nại để vẹn toàn
Có khi nhẫn nại để tránh tàn sát nhau"

Một lần nữa rất trân trọng và chúc bạn vui!

lâm chiêu đồng

gửi KHAI NGUYÊN !

Chào KHAI NGUYÊN! Chữ nhẫn không đúng như bạn viết đâu KHAI NGUYÊN ạ! Nó bị thiếu một nét đó! Chính nét ấy mới tạo ra ý nghĩa của chữ nhẫn. bạn tìm hiểu thêm nha! Thân ái!

khainguyen

Chữ NHẪN hôm nay là sự chịu đựng là sự cố gắng như những chiếc kim đồng hồ đang từng khắc một để song cùng với nỗi niềm đè nặng trĩu tâm can.

Bạn cũng như vậy nhé HT!

huyền trang

tôi cũng đang cố gắng luyện tập chữ nhẫn đây.Dù biết sẽ khó khăn khi luyên tập nó nhưng không làm sẽ không có kết quả phải không?Cám ơn về bài thơ của bạn nhé

khainguyen

CHỮ NHẪN

Tôi tập viết chữ Nhẫn
Chữ Nhẫn có “bộ đao”
Đè lên “bộ tâm” ở dưới.

Tôi hiểu
Là người phải biết vượt lên
Nếu không
Sẽ tụt hậu với chính mình
Và sẽ đau nỗi đau bất tận.

Tôi biết
Đường đời lận đận
Không dễ gì để bước đi.

Nhẫn nại kiên trì
Để cái đầu sắc lạnh
Nhưng con tim phải ấm nóng
Biết yêu
và biết thương.

Giữa can trường
Con tim có thể rỉ máu
Uất ức
Cắn răng
Cái nắm tay rất chặt
Để im lặng bước qua.

Có khi rẽ ngang để tránh né cái hố nhập nhòa
Rồi ngẩng cao đầu bước tiếp.

Có khi lùi một để tiến hai
Nhưng có một điều phải nhớ đừng phai:
Hãy là chính mình bạn nhỉ?

Cái đầu bền gang vững chí
Con tim ấm nồng tình bạn hữu thiêng liêng
Chữ Nhẫn cho ta biết yêu thương.