Trách cứ 1 phần còn 9 phần là để đọc




Hôm qua nó hứa với chị
: mai chị qua nhà em đọc truyện cực ngắn em viết nhé! Nhưng nó đã không làm được như đã hứa. Thực tình nó hẹn là để tự hứa với chính nó trong việc thử sức viết truyện cực ngắn hay còn gọi là truyện 100 chữ vậy mà...

Nó thích thể loại này từ lâu rồi. Nó đã sưu tầm góp nhặt làm một entry ở diễn đàn http://www.anhvaem.net suốt từ năm 2004 nhưng giờ thì trang ấy đã không còn tồn tại. Nó nghĩ: người điềm đạm thường ít nói nhưng khi đã nói là nói những câu từ rất đáng để suy nghĩ; "nói dài nói dai thành nói dại" ngắn gọn thường đi đôi với súc tích và logic như thế là biểu đạt của con người thông minh điềm đạm.

Đọc những câu truyện cực ngắn như thế khác gì như đọc được những câu danh ngôn phương ngôn ngắn mà hay và sâu sắc tác động rất nhanh và mạnh đến trung khu thần kinh cảm nhận đến sự tự ý thức để khiến nó như mặc nhiên được cảm thụ sâu sắc hơn ngàn lần những bài rao giảng đạo đức xáo rỗng nhạt thếch...

Viết những truyện cực ngắn như thế đúng như chị nói: Để viết được ngắn lại phải nghĩ rất lâu. Và thấy mình khắt khe hơn khi sử dụng từng con chữ em ạ!

Thôi thì chưa viết ra được nó nhận lỗi với chị bằng chùm truyện cực ngắn nó sưu tầm lượm lặt vậy! Mong là khi chị sang với nó trách cứ 1 phần còn 9 phần thì chị hãy đọc để chiêm nghiệm về cuộc sống như nó đã từng chiêm nghiệm khi đọc những truyện ngắn cực ngắn mà hàm súc như thế này:

GIA ĐÌNH
Đào Thị Diễm Tuyết

Mấy năm trước cháu được một tuổi rưỡi nói bập bẹ mới biết đi. Bà vỗ tay mừng cháu. Mẹ cười hạnh phúc.

Hai năm sau cháu đã vào lớp một. Bà bị tai biến mạch máu não nằm liệt gường không nói được. Nụ cười hiếm thấy trên khuôn mặt mẹ.

Sau nhiều tháng điều trị bà bỗng nói được rồi bà chống gậy tập đi. Bà đi được cháu vỗ tay mừng bà. Mắt đẫm lệ mẹ cười.

MỘT BUỔI SÁNG
Thanh Hải

Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ nghèo nàn bên góc phố đường hoàng nói lớn: - Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về.

Bà hàng phở nhìn nó nhưng rồi lại cụp đầu xuống. Tưởng bà không nghe nó nói càng to hơn. Nào ngờ bà mắng xối xả: - Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán?

Nó cúi gằm mặt nắm chặt mấy tờ bạc lẻ nhàu nát trong tay rồi lầm lũi bước đi. Nó chỉ muốn mua cho mẹ một tô phở nóng nên để dành mãi từ số tiền ít ỏi bán vé số hàng ngày. Mẹ nó đau.


TÌNH MẪU TỬ
Thạch Nhung 

Mẹ cho gà ấp trứng vịt. Trứng nở. Đàn vịt con lội dưới ao sâu. Mẹ gà táo tác chạy theo trên bờ trông con. Mẹ bảo "Mẹ gà con vịt mà tình mẫu tử thiêng liêng vậy đó!".

Mẹ nuôi mái gà khác. Gà mẹ dắt con kiếm mồi. Gà mẹ mê mồi bay qua bờ mương bên kia. Gà con nháo nhác lao theo mẹ. Từng con từng con rơi tõm xuống ao. Mẹ giận mắng "Sao có con gà ngu thế!".

Bố mất. Mẹ lấy chồng khác. Những lúc buồn tôi lại nhớ đến những mẹ gà.

GIỖ ÔNG
Bình Nguyên

Sớm mồ côi. Từ nhỏ anh em nó sống cùng nội trên mảnh đất của người chú. Năm ngoái sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú nó lấy lại căn chòi khuyên "lớn rồi... nên tự lập". Anh em dắt díu nhau tha hương.

Trưa. Phụ hồ về "nhà" - (ở dưới gầm cầu). Mệt. Đói. Giở nồi cơm nhão như cháo. Thằng anh mắng "đồ hư". Con em mếu máo "em nấu để... giỗ ông". 

Ngẩn người. Chợt nhớ hôm nay tròn năm ngày ông mất. Hồi ở quê thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà...! Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt: Ông ơi!!!

MỘT MÌNH
Nguyễn Thái Sơn 

Em lớn dần cái tuổi rất dễ tự ti và mủi lòng. Nhà vẫn nghèo ba mất sớm mẹ làm lụng một mình. Mẹ chỉ có hai tài sản quý giá nhất đó là em và chiếc xe đạp.

Hôm thi cấp tỉnh mẹ dậy sớm gò lưng trên chiếc xe đạp cũ kỹ ấy đưa em đến nơi thi. Quanh quẩn toàn xe máy. Dường như tất cả nán lại cổ vũ tinh thần cho con em mình. Em ngẩng nhìn mẹ giọng em đượm buồn nhưng đĩnh đạc "Thôi về đi mẹ!".

Chuông điểm hết giờ. Ngoài cổng nhốn nháo hẳn lên. Lời han hỏi rộn ràng tiếng máy xe giòn nổ. Nắng rát em về lầm lũi chỉ cái bóng là "người bạn đường" đi kè bên chân.

Nhìn những chiếc xe chở bạn bè cùng trang lứa lướt qua em thấy sự cô độc nhân đôi. Nhưng lạ thay em bỗng càng thương mẹ hơn vì giờ này mẹ cũng đang hẩm hiu ngoài đồng xa.

Em ra đồng chờ mẹ cùng về. Em thấy mắt cay cay: Mẹ đang cấy... một mình.

BÀ và CHÁU
Trần Công Thi

Mẹ mất. Ti và bà ngoại phải đến ở nhờ nhà bác Sáng. Bác Sáng là con trai cả của bà ngoại. Đêm. Ti ngủ với bà. Bà ngoại già rồi lẩn thẩn lại mắc bệnh đái dầm ai cũng biết. Buổi sáng khi quét nhà nhìn thấy vũng nước dưới gầm giường bác gái chì chiết:

- Đứa nào đổ nước ra đây thì lau ngay đi bà không hầu mãi đâu nhé!

Bác trai ngồi im. Ti lặng lẽ đi lau vũng nước chợt thấy mắt bà ngoại cũng rưng rưng.

CON NUÔI 
(st)

Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói: - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. 

Một học sinh khác hỏi: - Thế con nuôi là gì? 

Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng.

LỜI HỨA
(st)

Tết anh chở con đi chơi. Về nhà thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh nhà nghèo lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội anh nói với nó: "Nếu con ngoan tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi". Mắt thằng Linh sáng rỡ.

Ngày lại ngày. cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian.

Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn thì thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc: "Chú hứa chở con đi chơi... cả năm qua con ngoan... không hư một lần nào..."

TRUYỀN THUYẾT
(st)

Một người bị bệnh. Phù thủy bảo: "Anh phải trao trái tim người mẹ cho ta mới khỏi bệnh". Anh con trai về giết mẹ lấy trái tim mang đến. Giữa đường anh vấp ngã trái tim mẹ cất tiếng dịu dàng: "Con vấp có đau không?".

ĐI CHỢ XA
(st)

Một nhà thơ hồi tưởng lại thuở thơ ấu: "Hồi ấy mẹ mình đi chợ mua rau phải lặn lội chợ xa không đi chợ gần nhà. Hỏi thì mẹ mình bảo: mua gần nhà đắt mua chợ xa mới rẻ được vài xu có cái để dành cho chúng mày ăn học chứ!".

TRANH VUI
(st)

Một bức tranh vui xem được trên báo: Tranh vẽ một chiếc tàu vũ trụ vừa bay lên không gian. Bất ngờ có một bà mẹ vẻ mặt đầy lo âu bay theo phía sau và gọi nhà du hành vũ trụ: "Con còn quên bàn chải và kem đánh răng đây này!".

TRANG VIẾT và CUỘC ĐỜI 
(st)

Trong những tác phẩm của chị gia đình có sự mất mát chia lìa thì nhân vật "người chồng" luôn... bị chết trước vợ. Anh giận cho rằng chị ám chỉ mình. Chị bảo: "Nếu trang viết là cuộc đời thì em chỉ muốn anh không phải chịu nỗi buồn của người còn lại.".

Vậy mà chị ra đi trước anh. Trơ trọi một mình anh mới thấm thía nỗi chống chếnh quạnh hiu của một tâm hồn lẻ bạn.

Khải Nguyên

Chị thích cái TRANG VIẾT và CUỘC ĐỜI. Hay ý nghĩa và giàu xúc cảm - theo chị là vậy!

TRANG VIẾT và CUỘC ĐỜI
(st)

Trong những tác phẩm của chị gia đình có sự mất mát chia lìa thì nhân vật "người chồng" luôn... bị chết trước vợ. Anh giận cho rằng chị ám chỉ mình. Chị bảo: "Nếu trang viết là cuộc đời thì em chỉ muốn anh không phải chịu nỗi buồn của người còn lại.".

Vậy mà chị ra đi trước anh. Trơ trọi một mình anh mới thấm thía nỗi chống chếnh quạnh hiu của một tâm hồn lẻ bạn.
_____________________________________
KN hiểu những xúc cảm của chị Vũ Thu Huế khi đọc truyện cực ngắn này. Ai đó phải thật sự yêu thương mới biết hy sinh sẵn sàng chịu phần thiệt thòi hơn để dâng hiến những gì tốt đẹp nhất cho người mình yêu thương. Trong câu chuyện này là người vợ. Người phụ nữ dường như sẵn sàng hơn nam giới trong hoàn cảnh nếu phải đưa ra lựa chọn ấy! Đó là điều mà bất cứ người đàn ông nào cũng phải biết trân trọng để sống tốt hơn trách nhiệm hơn.

Xin tặng chị VTH bài thơ MỘT MÌNH của Ghi-ơ-vie (Đặng Yên Hòa dịch):

Một mình không em anh ra đồng cỏ
Anh vào vườn hoa - một mình không em

Anh có thể một mình không em đi trên mọi lối
Anh có thể một mình không em đằm mình dưới suối
Anh có thể một mình không em từ chiều đến tối
Nặng nề đếm bước đơn côi

Nhưng một mình không em
Anh chẳng làm gì được nữa.

vũ thu huế

Chị thích cái TRANG VIẾT và CUỘC ĐỜI. Hay ý nghĩa và giàu xúc cảm - theo chị là vậy!

Khải Nguyên

Ừ những câu chuyện thiên về tình cảm những vấn đề trong quan hệ xã hội đọc cứ như đòn cân não tác động lớn.

Bác KN chúc cả nhà Thy Nguyên một tuần mới nhiều niềm vui và thành công nhé!

Thynguyen81

Gửi anh KN !

Sớm nay em qua thăm anh đọc truyện cực ngắn thật thú vị.
Em thích truyện GIỖ ÔNG.

Khải Nguyên

Khi KN đăng reply trên thì bạn đã đưa câu chuyện mà bạn có. KN đọc và nhận thấy câu chuyện vẫn có ý nghĩa đấy chứ! Tính giáo dục cũng rất sâu sắc. Thậm chí sâu sắc không chỉ ở tình mẫu tử mà cả trong tình yêu. Cảm ơn bạn vì điều đó!

Tình mẫu tử thì như KN và các anh chị đã đọc và cảm nhận.

Tình yêu thì đáng để cho những kẻ bất hiếu bất trung bất nghĩa hiểu ra rằng: không một thứ tình yêu nam nữ nào có thể bền chặt nếu họ giẫm đạp lên đạo hiếu trung ngay với cả chính bậc sinh thành của mình.

Net thật khó để xác định đâu là bản gốc đâu là dị bản. Bàn về bản gốc của TRUYỀN THUYẾT có lẽ nên dừng lại ở đây trừ khi chính tác giả lên tiếng và có đủ căn cứ để khẳng định chắc chắn.
_______________________________
Nhắc nhỏ bạn này: lần sau comments ở blog KN thì dùng một nick duy nhất thôi nhé!

Khải Nguyên

KN không sửa bạn ạ. KN không bao giờ thích làm chuyện đó. KN là người biết tôn trọng tác giả - tác phẩm.

Nếu bạn có bản gốc xin hãy đưa lên hoặc dẫn link KN sẽ đọc và hiểu rõ hơn KN sẽ nói lời cảm ơn bạn. Nhưng với điều kiện bạn đưa ra dẫn chứng khẳng định đó là bản gốc.

Còn với TRUYỀN THUYẾT mà KN sưu tầm được trên net như bản đăng ở đây thì KN cho đó là câu chuyện mang tính giáo dục rất sâu sắc.

trihoviah

Có một anh chàng yêu một cô gái song cô gái luôn nghi ngờ về tình yêu của anh. Một lần anh hỏi cô phải làm cách nào để chứng minh được là anh yêu cô ấy. Cô ấy đáp rằng nếu anh yêu cô thì hãy về mang trái tim mẹ anh tới cho cô. Anh ta nghĩ rằng mình sống với mẹ 20 năm đầu tiên trong đời và có thể sống với cô ấy gấp 3 thời gian ấy. Thế là anh ta chạy vội về nhà. Bà mẹ thấy con trai về thì mừng rỡ : "Con ...". Anh con trai không nói không rằng moi ngay trái tim người mẹ rồi chạy thật nhanh đến chỗ cô người yêu. Vì chạy nhanh quá nên anh bị vấp ngã và làm rơi trái tim đang nóng hổi của người mẹ... Khi anh đang ngồi dậy thì nghe thấy trái tim của mẹ nói "Con ngã có đau không?".

Bụi

Tớ không thích cách cậu sửa truyện "Truyền thuyết". Nếu ai từng đọc bản gốc của nó hẳn sẽ thấy truyện ngắn này không có ý nghĩa.

Khải Nguyên

Vâng em cũng đã rất xúc động khi đọc câu chuyện ấy.

TRUYỀN THUYẾT
(st)

Một người bị bệnh. Phù thủy bảo: "Anh phải trao trái tim người mẹ cho ta mới khỏi bệnh". Anh con trai về giết mẹ lấy trái tim mang đến. Giữa đường anh vấp ngã trái tim mẹ cất tiếng dịu dàng: "Con vấp có đau không?".

Tình yêu và sự sống... mẹ luôn dành tất cả cho con ngay cả việc đánh đổi mạng sống của mình cả khi đứa con gây tội lỗi với chính mình thì mẹ vẫn rộng lòng hy sinh. Trong câu chuyện: ngay cả khi phải chết để con được sống mẹ vẫn cam lòng yêu thương và thứ tha bằng một tình yêu tình thương trọn vẹn đầy ăm ắp.

Em vẫn nhớ và nghĩ nhiều đến câu thơ: Đem đại nghĩa để thắng hung tàn/Lấy chí nhân mà thay cường bạo. Chỉ có tình yêu thương nhân nghĩa mới cảm hóa được những kẻ tội đồ điều này liệu có luôn đúng không chị Thuphong?

thuphong

.
Chị ghé qua em đọc hết những chuyện cực ngắn em đã sưu tầm và các com. Đúng là những câu chuyện rất cuốn hút đọc xong cứ bị ám ảnh....
Đâu cần viết dài chỉ chừng ấy chữ nhưng dư âm để lại thì không nhỏ. chị nhớ mãi câu chuyện về ngày giỗ ông về một người giết mẹ lấy trái tim chữa bệnh cho mình nhưng trái tim người mẹ thì lại nhẹ nhàng hỏi con vấp có đau không.
Rưng rưng...
Cuối tuần vui nhé