Trách cứ 1 phần còn 9 phần là để đọc




Hôm qua nó hứa với chị
: mai chị qua nhà em đọc truyện cực ngắn em viết nhé! Nhưng nó đã không làm được như đã hứa. Thực tình nó hẹn là để tự hứa với chính nó trong việc thử sức viết truyện cực ngắn hay còn gọi là truyện 100 chữ vậy mà...

Nó thích thể loại này từ lâu rồi. Nó đã sưu tầm góp nhặt làm một entry ở diễn đàn http://www.anhvaem.net suốt từ năm 2004 nhưng giờ thì trang ấy đã không còn tồn tại. Nó nghĩ: người điềm đạm thường ít nói nhưng khi đã nói là nói những câu từ rất đáng để suy nghĩ; "nói dài nói dai thành nói dại" ngắn gọn thường đi đôi với súc tích và logic như thế là biểu đạt của con người thông minh điềm đạm.

Đọc những câu truyện cực ngắn như thế khác gì như đọc được những câu danh ngôn phương ngôn ngắn mà hay và sâu sắc tác động rất nhanh và mạnh đến trung khu thần kinh cảm nhận đến sự tự ý thức để khiến nó như mặc nhiên được cảm thụ sâu sắc hơn ngàn lần những bài rao giảng đạo đức xáo rỗng nhạt thếch...

Viết những truyện cực ngắn như thế đúng như chị nói: Để viết được ngắn lại phải nghĩ rất lâu. Và thấy mình khắt khe hơn khi sử dụng từng con chữ em ạ!

Thôi thì chưa viết ra được nó nhận lỗi với chị bằng chùm truyện cực ngắn nó sưu tầm lượm lặt vậy! Mong là khi chị sang với nó trách cứ 1 phần còn 9 phần thì chị hãy đọc để chiêm nghiệm về cuộc sống như nó đã từng chiêm nghiệm khi đọc những truyện ngắn cực ngắn mà hàm súc như thế này:

GIA ĐÌNH
Đào Thị Diễm Tuyết

Mấy năm trước cháu được một tuổi rưỡi nói bập bẹ mới biết đi. Bà vỗ tay mừng cháu. Mẹ cười hạnh phúc.

Hai năm sau cháu đã vào lớp một. Bà bị tai biến mạch máu não nằm liệt gường không nói được. Nụ cười hiếm thấy trên khuôn mặt mẹ.

Sau nhiều tháng điều trị bà bỗng nói được rồi bà chống gậy tập đi. Bà đi được cháu vỗ tay mừng bà. Mắt đẫm lệ mẹ cười.

MỘT BUỔI SÁNG
Thanh Hải

Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ nghèo nàn bên góc phố đường hoàng nói lớn: - Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về.

Bà hàng phở nhìn nó nhưng rồi lại cụp đầu xuống. Tưởng bà không nghe nó nói càng to hơn. Nào ngờ bà mắng xối xả: - Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán?