"Thấm" lắm KN ơi.



"Thấm" lắm KN ơi.

Như bao ngày sáng sớm nay tôi lại dạo net. Vnweblogs vẫn thế!

Trong mấy chục chủ đề mới kia tôi lướt qua có dừng chân có đọc và suy ngẫm có đọc rồi cười thầm có đọc và buồn lắt lay có... Tôi dạo qua những ngõ quen những ngôi nhà gianh tre mái lá mộc mạc giản dị mà chân chất tình thân; lầu son gác tía mà lặng lẽ như tờ; diêm dúa hào nhoáng mà ồn ào xô bồ ầm ĩ; những ngôi nhà xây bán vĩnh cửu khang trang tươi tắn... tất cả như những phục sức trang sức không chỉ để gợi cho tôi gương mặt tâm hồn chủ nhân mà còn giúp tôi hiểu thêm những nhóm bạn của chủ mỗi ngôi nhà vnweblogs. Tôi càng hiểu sâu sắc hơn những câu nói: "muốn biết bạn là người như thế nào hãy chỉ cho tôi bạn của bạn là ai."; "muốn biết bạn là người như thế nào hãy đưa tôi  xem những cuốn sách mà bạn ưa thích."; "để điểm tô cho nụ hồng buổi sớm mai chỉ cần một giọt sưong long lanh là đủ."; "thấy lấp lánh từ xa ấy là đồ trang sức; càng nhìn càng thấy sáng ấy là tri thức."...

Sớm nay cũng những bước chân trần tôi đi trên trảng cát dọc bờ biển vào một sớm mùa hạ như mỗi ngày... Nước biển ngấm vào cát xóa nhòa gianh giới giữa biển với bờ. Từng đợt sóng cứ òa vào đôi bàn chân tôi cát mịn mát lạnh khiến lòng tôi thư thái... Đôi ba lần da bàn chân nhói cộm dẫu không làm đau nhưng khiến tôi phải dừng chân ngoái lại để nhận ra vài chiếc vỏ ốc đã sứt vỡ nằm chỏng chơ vô hồn trên cát. Trên danh sách "Blogs sôi nổi nhất" kia tôi nhận ra đâu là dòng tên những người bạn viết đâu là dòng tên của đôi ba người "tự sướng". Té ra mình cũng là thằng tinh tế đấy chứ!? Trong danh sách "Chủ đề được góp ý nhiều nhất" kia tôi cũng nhận ra những vấn đề những sáng tác đáng để luận bàn xôm tụ trao đổi... Nhưng cũng không ít những chủ đề được viết từ những comment reply của chính chủ nhân dù khi tra IP thì có khác nhưng... net mà đa dạng hóa đủ loại hình dịch vụ thông tin và nhiều người cũng dư thừa thời gian để tự mình đứng trước gương cả ngày mà múa may quay cuồng mà "tự sướng"...

Sớm nay tôi nhìn xéo qua mục NHỮNG CHỦ ĐỀ ĐƯỢC QUAN TÂM. Góc này tôi nhận ra: nằm ở danh sách cuối cùng với 212 lượt người đọc bắt gặp bài của Thầy - một người ở độ tuổi bậc cha chú vậy mà tôi gọi là Anh như bao người trong cộng đồng net nhỏ xinh này - nhưng với lòng kính trọng!

CHỢT NGHĨ ĐẾN KHUẤT NGUYÊN là chủ đề ấy của thầy tôi người Anh: Lưu Vỹ Bửu. Tôi nhấp chuột và chầm chậm vào trang viết: Một bài thơ một comment một reply. Đó là bài thơ thầy viết đầy chiêm nghiệm giữa Tết Đoan Ngọ - cái ngày mà ai cũng thường chú chăm đến ăn uống nhậu nhẹt... Vậy mà thầy nhớ đến một người: đã sống
từ mấy nghìn năm về trước đã trẫm mình xuống dòng sông Tương để tỏ rõ lòng trung trinh trước đại sự nhiễu nhương... một người đã từng "không chịu đem cái thân trong sạch mà để cho vật dơ bẩn dính vào mình": KHUẤT NGUYÊN.

Bài thơ này tôi đã đọc giờ vẫn muốn đọc lại rồi lại vẫn thèm đọc thêm:


CHỢT NGHĨ ĐẾN KHUẤT NGUYÊN

Thiên hạ đục mình ông trong
Thiên hạ say mình ông tỉnh
Ông hoá thành hư không
Ôm hận tình thiên cổ.

Tôi hậu nhân nhờ nhờ cơm rượu
Trong đục như thuỷ triều
Buồn vui như mộng dữ
Tỉnh say nắng sớm mưa chiều.

Ai tấu khúc ly tao mà chiều nay gió nổi
Bờ bãi nào đẫm ướt trái tim yêu
Gieo trầm luân vào mộng đời oan nghiệt
Cát bụi rồi chưa hết cuộc phiêu diêu.

Tôi hậu thế nhìn ông bằng máu đỏ
Bằng thương đau mọc giữa hỗn mang người
...

LƯU VỸ BỬU
Đoan Ngọ Canh Dần.


Cái comment của tôi bình thường như chính con người tôi mà KN bao lần vẫn viết: Khi số đông lo "giết sâu giết bọ" bằng trái cây vịt cỏ... có một người lặng lẽ tìm về Khuất Nguyên từ thuở TCN. Như thế liệu có là trong giữa đục là tỉnh giữa say là đau nỗi đau nhân tình thế thái?

Bài thơ đầy chiêm nghiệm. Hay! Đọc một lần thấy thích
đọc hai lần thấy yêu đọc thêm một lần nữa rồi suy ngẫm... thấy mến phục!

Ai tấu khúc ly tao mà chiều nay gió nổi
Bờ bãi nào đẫm ướt trái tim yêu
Gieo trầm luân vào mộng đời oan nghiệt
Cát bụi rồi chưa hết cuộc phiêu diêu

Tôi hậu thế nhìn ông bằng máu đỏ
Bằng thương đau mọc giữa hỗn mang người.

-------
Ước một lần được đứng trước sông Tương
Cảm nhận lòng mình trước cơ man nước chảy
Dòng sông mở nhận về - Khuất Nguyên ngày ấy
Tự hỏi lòng mình... là đục hay trong?


[góp ý]| Viết bởi Khải Nguyên | 17 Jun 2010 05:16


Còn thầy thầy thường dành cho tôi những lời bình dị mộc mạc nhưng ân tình.. Tôi nhận ra thầy là một người Thầy người Anh kín đáo và sâu sắc kiệm lời mà điềm đạm ngẫm suy bằng chính ý nghĩ của riêng mình. Thầy tự mình.

Khải Nguyên mến
Mấy hôm nay bận việc và mạng chập chờn không vào được. Cám ơn KN đã ưu ái mình.
Nói vậy chứ Đoan Ngọc năm nay mình cũng được hưởng đủ thứ quà từ quê nhà gửi vào. "Thấm" lắm KN ơi.
An lành nhé KN.


[góp ý]| Viết bởi Lưu Vỹ Bửu | 18 Jun 2010 11:55


"Thấm" lắm KN ơi. Tôi hiểu thầy "thấm" nỗi đời. Thấm tình quê tình người mộc mạc như món ốc ruốc "Ba ngàn một lon" làm thầy ngồi bệt ngay xuống nền nhà để xuýt xoa hít hà món đặc sản quê hương cùng đám con cháu. Là tô mì Quảng ngày nay có lẫn trứng chim cút khiến thầy chạnh lòng khổ sở hướng vọng tìm về hương vị cũ của mì Quảng thuở xa xưa. Bù lại món bánh bèo món khoai chà mang vị hương đồng gió nội của tình quê hơn hẳn những "sơn hào hải vị" nơi đất khách... làm thầy quay quắt yêu quay quắt thương quay quắt nhớ. Thầy nhớ tình quê nhớ người nhà quê đến nao lòng.

Tôi đọc và chiêm nghiệm bằng một câu: "... thế mới biết trong cát sỏi vẫn lẫn vàng thau". Dớ dẩn chưa kìa!
Tưởng xanh rờn mà héo quay héo quắt. Vàng là vàng thau là thau sao tôi lại lỡ miệng để nói một câu hết sức dớ dẩn và ngốc xít như thế kia cơ chứ?! Nói xong mới biết mình đã sai đã hớ. Lục tục tra tìm trên google... và đây rồi:

Vàng thau là hai kim loại khác nhau. Vàng thuộc loại kim loại quý hiếm có giá trị cao. Còn thau chỉ là hợp chất giữa đồng và kẽm có màu vàng lợt. Về hình thức vàng và thau có màu sắc như nhau dễ nhầm lẫn. Nhưng về bản chất vàng thau hoàn toàn khác nhau không thể đánh đồng cùng một hạng một thang giá trị. Đối với con người và các hiện tượng trong cuộc sống cũng tương tự như vậy. Giữa cái tốt cái xấu cái thật cái giả giữa cái đúng và cái sai... đôi khi dựa vào hình thức để phân biệt nhận biết tính xác thực của chúng cũng không đơn giản. Sự nhầm lẫn trong đánh giá nhận biết các chân giá trị này thường được nhân dân ta biểu thị bằng thành ngữ "vàng thau lẫn lộn".

Trong tiếng Việt thành ngữ "vàng thau lẫn lộn" ngoài việc hàm chỉ sự nhận thức lẫn lộn các chân giá trị còn được để đánh giá bản chất của các hiện tượng các hành động. Một xã hội "vàng thau lẫn lộn" một tập thể "vàng thau lẫn lộn"... cũng là một xã hội một tập thể không còn thể thống không còn nề nếp và đang suy thoái lộn xộn đảo điên.

Vô tình đánh giá nhận biết sai các chân giá trị làm cho "vàng thau lẫn lộn" là chuyện thường gặp. Đó là kết quả của trình độ nông cạn thiếu kinh nghiệm và đôi khi còn là kết quả sự cẩu thả thiếu thận trọng "nhìn gà hoá cuốc". Nhưng cố ý làm cho "vàng thau lẫn lộn" để đổi trắng thay đen lại là hành động có ý thức hành động bịp bợm thâm hiểm. Bản chất xấu xa ti tiện của loại hành động này cần được vạch mặt chỉ tên.


Thế đấy!

Trước di sản nhân loại tôi nhỏ nhoi như hạt cát giữa lòng biển. Trước những người thầy người chị người anh và những người bạn người em cả những người tuổi cháu tôi... nhưng đích thực tôi là thằng Khải Nguyên trần trụi vụng về dớ dẩn... quá thôi!
Mới biết "đi một ngày đàng học một sàng khôn" là thế! Trong lẫn lộn những "khôn dại" những "hỗn mang" kia... cần lắm phải tự tay mình sàng sảy - công đoạn cuối cùng để làm ra những hạt gạo trắng trong nâng niu những hạt vàng hạt ngọc của tâm hồn tri thức... nhẹ tay xếp cẩn thận trong hành trang của chính cuộc đời mình...


 

Khải Nguyên

Đơn giản thôi chị Thu Huế ơi! Chị có nhìn thấy biểu tượng cái móc xích nằm ở hàng trên cùng của khung góp ý này không? Chị bôi đen dòng chữ: "Nguyên đọc cái này" rồi nhấp vào biểu tượng cái móc xích sẽ xuất hiện một cửa sổ mới chị thả đường link dẫn vào ô "Enter the destination for the link" rồi ok là xong.

Đấy là đối với các comment và reply. Tương tự như vậy đối với bài viết ở entry chị cũng làm link dẫn ẩn trong dòng tên mà mình muốn đặt thay cho nó chị lại tìm biểu tượng có hình "móc xích" và làm tương tự là ngon.

Cũng đơn giản thôi. Vài lần thử rồi xóa sẽ thành thạo.

vũ thu huế

Nhờ em KN giúp

sớm mai thăm em lại được đọc lại Khuất Nguyên. cái này càng đọc càng ngẫm. càng thấm.
----
P/s: cho chị VTH nhờ 1 việc: KN bày cho chị cách tạo links trong ô góp ý làm như Nguyên vẫn làm ý: ví dụ chị muốn dùng từ: NGuyên đọc cái này thay cho đường links dẫn tới http://khainguyen.vnweblogs.com/post/3075/237665
thì làm thế nào
nhớ giúp chị nhé. cảm ơn em
em trả lời qua bên chị thì tốt quá không thì cứ nói bên em chị qua cọp hướng dẫn về.

Khải Nguyên

Hì đúng là bữa ấy "vợ em ghen" thật tính kéo cả nhà đi Phan Thiết để hòa cả làng nhưng đang dịp nắng nóng sợ lửa lại đổ thêm dầu thì nguy!!!

Ý thứ 2 của anh là... hóm quá đấy ạ! Anh không chỉ là người đàn ông tinh tế và chu đáo mà còn rất khéo và rất hóm. Tối qua em đọc và xem bên nhà anh rồi. Tính viết nhưng không ai xem bóng đá thay nên để dành hôm nay. Sáng giờ ngủ bù để cổ vũ cho đội tuyển Anh (trận 1) và Argentina (trận 2).

Anh nói đúng: thời buổi blog ào ạt như bây giờ cứ đọc ào ào thật khó thấm. Thú vị thật dù biết là anh rất khéo khi đặt vấn đề cho ý 2. Em cảm ơn anh và chúc mừng gia đình anh đã có một chuyến đi thú vị!

luuminhphuong

Tháng trước thỉnh thoảng gõ cửa nhà Khải Nguyên mà thấy đòi chìa khóa mới mở được. Hỏi thăm thì được tin " Vợ nó ghen nên cấm blog rồi"!
Đọc xong bài thơ về Khải Nguyên thấy ngờ ngợ nhìn lại hóa ra là về Khuất Nguyên. Chợt thấm một điều: thời buổi blog ào ạt bây giờ cứ lướt đọc ào ào thật khó thấm.

Khải Nguyên

Hai tấm hình KN chọn thật khéo. Một chụp ở chùa Thầy một chụp ở SG cách nhau khoảng 12 năm. Một thời còn sôi nổi; một thời bắt đầu cho việc chiêm nghiệm cuộc sống.
--------
Anh LVB!

"Văn tức là người"; nói "Nhân văn" cũng một phần bởi lẽ ấy. Em đọc những trang viết đầy trải nghiệm của anh - em nhận ra: một LVB điềm đạm chiêm nghiệm về cuộc sống về nhân tình thế thái về những biến chuyển biến đổi xưa - nay; một LVB lãng mạn đắm say ngọt ngào thủ thỉ... Anh viết mà như tâm sự tâm tình trải bày những rung động rất đời thường của con tim. Em nghe thấy cả những lần... con tim ấy "loạn nhịp" đấy ạ!?! Hì!

Khải Nguyên

Chị CR! Chị có một cảm nhận rất tinh tế về tâm trạng người viết thông qua bài thơ đầy chiêm nghiệm ấy: "Tác Giả viết trong ngày Mùng 5 Tháng Năm nên thật khéo léo. Tác Giả cũng đang "Giết Sâu Bọ" đấy em! Sâu Bọ này lẩn khuất trong Tim Gan Loài Người. Không TRONG chẳng ĐỤC mà là TRẮNG NHỜ NHỜ! Một TỰ KIỂM khiêm tốn!" (Chanhrhum - Lan Phương KTV).

Em đã có cảm nhận của mình rồi đấy: Khi số đông lo "giết sâu giết bọ" bằng trái cây vịt cỏ... có một người lặng lẽ tìm về Khuất Nguyên từ thuở TCN. Như thế liệu có là trong giữa đục là tỉnh giữa say là đau nỗi đau nhân tình thế thái?

Bài thơ đầy chiêm nghiệm. Hay! Đọc một lần thấy thích đọc hai lần thấy yêu đọc thêm một lần nữa rồi suy ngẫm... thấy mến phục!

Đúng là "một TỰ KIỂM khiêm tốn" và nghiêm túc! Xã hội nào cũng cần sự TỰ KIỂM những ngày hôm nay càng cần lắm sự TỰ KIỂM như thế! Càng hiểu lời của cha ông "tiên trách kỷ hậu trách nhân".

Lưu Vỹ Bửu

Khải Nguyên mến

Hai tấm hình KN chọn thật khéo. Một chụp ở chùa Thầy một chụp ở SG cách nhau khoảng 12 năm. Một thời còn sôi nổi; một thời bắt đầu cho việc chiêm nghiệm cuộc sống.
Cám ơn KN lần nữa.

chanhrhum

Tôi hậu nhân nhờ nhờ cơm rượu
...............

Khải Nguyên em!

Câu thơ này của Tác Giả viết trong ngày Mùng 5 Tháng Năm nên thật khéo léo. Tác Giả cũng đang "Giết Sâu Bọ" đấy em! Sâu Bọ này lẩn khuất trong Tim Gan Loài Người. Không TRONG chẳng ĐỤC mà là TRẮNG NHỜ NHỜ! Một TỰ KIỂM khiêm tốn!

Khải Nguyên

Hằng An!

Có lẽ nhiều người chưa hiểu xuất xứ của dòng tên chủ đề cũng như ý của KN muốn gửi gắm trong "NHỮNG NGƯỜI HÁT BÈ TRẦM":

Người đầu tiên trên vnweblogs KN muốn viết là nhạc sỹ Minh Thu. Anh MT giờ không còn chơi ở sân chơi này nữa một tổn thương nhỏ dẫn đến sự chia xa của anh. Nhưng ngày ấy anh MT là một nhạc sỹ thường phổ nhạc từ thơ bạn bè vnweblogs. KN cũng được lọt vào 1 2 ca khúc của anh từ thơ của mình. Không những thế anh còn đàn và hát rất hay. Với một giọng trầm ấm đầy truyền cảm giọng ca của anh rất dễ lấy nước mắt của nhiều người. Ý nghĩ đầu tiên của KN là cái tựa bài viết hợp với anh Minh Thu - một nhạc sỹ kiêm ca sỹ có giọng trầm...

Đến nay nhóm chủ đề này đã có những bài viết:
- "Những người hát bè trầm" về nhạc sỹ ca sỹ Minh Thu.
- "Tôi sẽ đi tìm truyện cổ tích thời nay" về nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ.
- "Để cây đời mãi xanh" về anh Lâm Tẻn Cuôi.
- "Tiếng rao trưa - tiếng lòng" về một bức tranh của họa sỹ Lâm Chiêu Đồng.
- "Cho một người xé dán rong chơi" về họa sỹ Lâm Chiêu Đồng.
- "Có loài cỏ mang hình cây lúa" về chị Ngọc Yến.
- "Có những điều mà xưa nay ít ai nghĩ cho chị" về Tố Uyên.
- "Một tâm hồn tinh tế nhạy cảm và sâu sắc" về chị Chanhrhum - Đỗ Nguyễn Lan Phương.
- "Thấm lắm KN ơi!" về anh Lưu Vỹ Bửu.

Với KN - trước hết đó là những người KN yêu mến kính trọng bởi cái tâm cái tài của người cầm bút thể hiện trong tác phẩm của chính họ; bởi phong cách lối ứng xử trên vnweblogs: họ âm thầm lặng lẽ viết và chẳng hề "tự sướng" tự huyễn hoặc mình trên không gian weblogs; họ không ồn ào mà nhẹ nhàng tự tỏa hương như những loài hoa rất khiêm nhường không tự khoe sắc khoe hương.

Chắc chắn KN sẽ còn viết về nhiều người khác nữa nhưng phần vì thời gian phần vì KN còn chờ dòng cảm xúc của mình lóe lên dâng lên nữa đấy! Không có cảm xúc thật không viết được đâu và những bài viết ấy là dòng cảm nhận chân tình mộc mạc không một chút gợn gì về sự "trả - vay". KN rất kỵ điều đó!

Cảm ơn Hằng An đã quý mến KN!

Hằng An

Khải Nguyên cũng là một người hát bè trầm. Hằng An luôn nghĩ như thế đấy! Entry này càng minh chứng rõ nét hơn cho điều HA vừa nói KN ạ!