Có loài cỏ mang hình cây lúa

Ngọc Yến


Có một bờ lau trắng luôn ẩn hiện trong tôi   bờ lau của một thời xa xôi xuân trẻ. Ngày ấy tôi cùng chị TC đến nhà chị MH nhân cuối tuần. Hai chị chuyện trò cùng nhau còn tôi cứ thơ thẩn lan man... chợt nhìn thấy phía xa xa trước nhà chị MH có cả một bờ lau trắng toát rực dưới ánh chiều đang phất phơ ngả nghiêng đùa theo gió. Nét đẹp trinh nguyên pha lẫn chút hoang dại bất cần từ những cọng lau thẳng cao mà mềm mại cuốn hút tôi đến nỗi tôi cứ thế đi thẳng về phía đam mê.

Đường chông chênh đầy thử thách đôi gót chân cô gái thị thành tôi cầm đôi giầy trên tay và cố bám víu đất dưới chân mình một cách bướng bỉnh. Tôi nhủ lòng phải chạm và hái bằng được "nét đẹp trinh trắng" đang phơi mình đầy quyến rủ dưới bầu trời lộng gió và phải thật lâu tôi mới đến được nơi mình đang khao khát. Thế nhưng tôi không cách nào tìm được bông lau có sắc trắng như tôi đã nhìn từ xa và mơ ước vì khi đến gần những bông lau đều chung sắc trắng ngà. Lau vẫn thế vô tư lượn sóng quanh tôi còn tôi cứ thẩn thờ như vừa đánh mất một điều gì không rõ.


Tôi hái một bó lau và quay về những bông lau không hề lừa dối chỉ có tôi tủi lòng vì trót yêu một vẻ đẹp không có thực trên đời. Bước chân càng xa thì khi quay nhìn tôi lại thấy lau càng rực trắng sắc trắng từ ánh nhìn đầu tiên gieo cho tôi lòng yêu thích. Cho đến bây giờ tôi vẫn giữ im lặng về nỗi thất vọng đầu đời của mình cho sự nhầm lẫn ngày xưa. Chị MH khi thấy tôi ôm bó lau về thản nhiên nói " Trời ơi bên hè cũng có nè em đi chi cho xa". Tôi thấm cái đau không từ đôi bàn chân nông nổi mà đau vì tôi biết mình luôn mơ mộng hão huyền.

Trước mặt nhà tôi bây giờ cũng có một bãi lau mọc đầy trên mảnh đất những người mua quá nhiều nên không buồn đến cất. Tôi vẫn luôn yêu những bông lau ấy như ngày thơ dại (mà tôi cũng chẳng biết mình đã khôn bao giờ chưa) mỗi buổi chiều hoặc những đêm trăng tôi một mình ra sân và lặng nhìn. Với tôi lau vẫn trắng - sắc trắng của ngày nào - những khi vụn vỡ mình trước tình đời lòng người thay trắng đổi đen... tôi lại tìm đến kỷ niệm đầu với lau. Vì phải chăng từ ngày xưa đó lau đã ngầm cho tôi khái niệm về cuộc sống.

Cái Đẹp chỉ trọn vẹn khi ta chưa chạm đến. Và khi đắng cay thất vọng trước tình đời cũng đừng nên quá đớn đau bỡi không có gì là hoàn mỹ. Hãy chấp nhận như lau chỉ trắng khi ta nhìn bằng đôi mắt từ xa.

Không hiểu lau có "vận" vào tôi hay không mà tôi luôn ngầm nhắc nhở răn mình "Tình cũng như Lau"


CÓ LOÀI CỎ MANG HÌNH CÂY LÚA

Chị!

Đã từ lâu em rất muốn viết một entry dành cho chị. Nhưng em vụng về và lúng túng đến mức: chưa thể bắt đầu. Em không vin vào cớ "bận rộn" đâu vì đó chỉ là yếu tố khách quan. Em chỉ nhận thấy mình đang bất lực: hiểu mà khó diễn đạt biết mà chưa thể bắt đầu như thế nào... Chỉ mong như một bàn tay một ánh nhìn biểu đạt tình cảm để chị cảm nhận những ấm áp từ một người bạn nhỏ tuổi dành cho mình. Mong muốn giản dị như vậy thôi chị à!

Ngay với entry này cũng thế! Em khẳng định em là người đọc đầu tiên khi chị đưa lên đấy. Nhưng khi đọc xong thì em quyết định là từ từ hãy viết. Em muốn đọc thêm một đôi lần... để rồi lựa lời chia sẻ cùng chị.


Cái đẹp như loài hoa như tranh vẽ như ảnh nghệ thuật như con gái... Có loài hoa chỉ đẹp một vẻ đẹp thuần khiết trinh nguyên khi nó hiện hữu trong đời sống tự nhiên. Hoa đồng nội chị hái về xem sẽ chẳng tươi tắn được lâu vẻ đẹp duyên dáng riêng có dần biến mất trước gió quạt bàn quạt trần cánh hoa sẽ chẳng còn rung rinh như trước gió trời nơi triền đê nơi bến sông. Nhưng cũng có loài hoa khi hái đem về... hương hoa và thêm sự sắp đặt khéo léo của bàn tay con người sẽ khiến hoa trở nên đài các mĩ miều. "Ảnh nhìn xa hoa nhìn gần" tranh thì phải soi xét ngó nghiêng suy ngẫm rồi liên tưởng... mới đọc vị được hồn cốt chủ đề mà thông điệp từ chủ nhân của nó muốn gửi gắm thổi vào. Con gái hay phụ nữ cũng thế thôi. Em nhớ một câu danh ngôn của danh họa Tây Ban Nha Francisco De Goya: "Thân thể trần truồng của người phụ nữ là tác phẩm tuyệt mỹ của tạo hóa còn ý thức tà dâm về sự trần truồng ấy là sản phẩm của bản chất lưu manh".

Như thế có nghĩa là: ngoài ý thức về "cái đẹp" theo ý nghĩa nhân văn thì "cái đẹp" cũng thật đa dạng để ta có thể thưởng ngoạn bằng nhiều phương cách: có thể nhìn từ xa hay ngắm nghía thật gần có thể tay ta muốn được cầm nắm sờ thấy mũi ta ngửi được lưỡi ta được nếm náp và có khi thân ta được ngâm tẩm trong đó để thưởng thức đến tận cùng của bản chất "cái đẹp".

Bông lau trắng là có thực ở ngoài đời nhưng những ảo giác ảo ảnh thậm chí là những hoài vọng trong tâm sự của chị lại ngự trị ở một vùng tâm thức rất xa. Đó là cái đẹp phải nhìn từ xa đừng cầm nắm đừng hái mang về... Phạm Quốc Ca có một bài thơ ngắn về bông lau đấy! Em gõ ra ngay đây đọc xong chị vợi bớt nỗi buồn đi nhé!

Có loài cỏ mang hình cây lúa
Hút màu mỡ nhiều nên xanh tốt vượt đầu
Những cây lúa cứ lặng thầm làm hạt
Cỏ cũng lòe người dâng một thứ: bông lau.


Em cũng xin mượn một bài thơ của chính tác giả này để mong làm ấm áp lòng chị đây:

Đừng buồn nhé ơi sao Mai mọc muộn!
Ngôi sao đến được với bình minh
Thầm nung nấu cho một giờ rực sáng
Hạnh phúc sao khi ta cháy hết mình.


Vì thú thật em thấy chị... buồn mới đẹp những trang viết của chị... buồn mới hay lạ thế chứ!?

 

Khải Nguyên

KN xin cảm ơn anh Đào Phan Toàn! Trang blog của em thiên về tự sự nên dễ tạo cảm xúc cho người xem.

Mong anh ghé thăm luôn ạ! Chúc anh và gia đình ngày cuối tuần vui hạnh phúc!

Đào Phan Toàn

Tôi đã đọc trang của bạn và rất ấn tượng...Xin chân thành cảm ơn bạn đã cho tôi những cảm xúc khó quên!
Chúc bạn những ngày vui! Hẹn gặp lại!

Khải Nguyên

Ký ức trắng và ảnh đen rất tuyệt!
-------
Thế hả anh NVA? Vậy em đưa hình lớn hơn chút để anh coi cho rõ:

ngvanan

Trắng/Đen

Ký ức trắng và ảnh đen rất tuyệt!

Khải Nguyên

Một buổi sáng tôi vào thăm nhà bạn
Thấy lòng mình như nắng hạn gặp mưa

Và nhận ra sau những bờ lau thưa
Là xanh thẳm bầu trời xanh ước vọng
Ai cũng có những miền hoài niệm
Những trở trăn những yêu ghét trong đời
Chỉ có một điều đơn giản người ơi:
Yêu - Ghét - Trở trăn mới làm nên cuộc sống!
______________________
Cảm ơn anh Dao Phan Toan ghé thăm và để lại lời cảm nhận. Em vu vơ đáp lời anh bằng những câu thơ viết vội. Blog của em là thế cứ viết những gì nghĩ và cảm. Mong gặp anh luôn! Chúc anh sức khỏe và thành công trong "bắt mạch chẩn trị"!

daophantoan

Một buổi sáng tôi vào thăm nhà bạn
Thấy lòng mình như nắng hạn gặp mưa

Khải Nguyên

Anh Ngọc Tiến!

Như em đã comment bên blog của anh: em chúa ghét những ca khúc rên rỉ não nề âu sầu bi lụy. Vậy mà NẾU PHẢI ĐI ĐỂ QUÊN em lại khen. Đó là một thành công - em nghĩ vậy!

Một lần nữa xin chúc mừng anh!

Ns : Nguyễn Ngọc Tiến

Phần coda như cố muốn lắng sâu nhưng lại dội nỗi niềm day dứt vào tâm can người nghe. Quả thực: đây là một ca khúc hay rất thành công!

Nghe nhạc biết anh NNT viết ca khúc này rất tự tin. Anh phải cảm ơn cô bé Linh Thục ấy đấy! Thơ và ca từ gây ấn tượng mạnh.

Viết bởi Khải Nguyên — 12 Mar 2010 06:14
Khải Nguyên thân mến
Anh cảm ơn em đã dành cho ca khúc này tình cảm tràn đầy. Anh luôn luôn cảm ơn các nhà thơ đã cho anh cảm xúc bay bổng để từ đó anh đưa những áng thơ hay đến với công chúng.
Em nói rất đúng. Anh rất tự tin khi phổ nhạc cho bài thơ này. Với anh để phổ một bài thơ thành nhạc rất dễ. Bởi anh được học Lý luận sáng tác và chỉ huy mà. Thật tâm mà nói trong bài hát trên một nửa ca từ là của anh. Nhưng bản văn đã hay nên nhờ vậy mà anh phát triển thêm được một số câu thơ cho hợp ý nhạc.
Cũng cảm ơn Khải Nguyên về bài thơ Bên Song Cửa Bốn Mùa. Riêng bài thơ này của em anh chẳng cần phải thêm một câu nào. Chỉ cắt xén cho câu nhạc được tròn trịa mà thôi. Bài Bên song cửa bốn mùa nếu hát lên cũng rất hay đó Khải Nguyên. Nếu Diệu Hiền hát lại càng good. Anh mong sẽ gặp lại em ở nhiều bài thơ khác nữa.
Thân mến

Khải Nguyên

Bài thơ anh CTU nhắc đến đây:

NGÀY EM VÀO ĐỘI
Xuân Quỳnh

Chị đã qua tuổi đoàn
Em hôm nay vào đội
Màu khăn đỏ dắt em
Bước qua thời thơ dại

Màu khăn tuổi thiếu niên
Suốt đời tươi thắm mãi
Như lời ru vời vợi
Chẳng bao giờ cách xa

Ngày mai mở cửa ra
Một trời xanh vẫn đợi
Cánh buồm là tiếng gọi
Mặt biển và dòng sông.

Cảm ơn anh CTU đã cùng chia sẻ với tình yêu và lòng mến mộ những văn nghệ sỹ tài hoa ấy!

caothaiuy

Khắc khoải nhớ

Chao ôi ! Thế là nhà viết kịch Lưu Quang Vũ và thi sĩ Xuân Quỳnh đã đi xa sắp được 22 năm rồi con đường 5 của ngày ấy Cầu Phú Lương rồi Lai Vu mỗi lần đi qua phải đợi chờ...
Bao lâu rồi mình k xem kịch nhỉ? Lâu quá rồi cơ làm gì còn kịch hay để xem nữa... Mình nhớ như in cái bài thơ đầu tiên mình học của thi sĩ Xuân Quỳnh " Chị đã qua tuổi Đoàn- hôm nay em vào Đội..." Cô giáo giảng mà cô khóc làm cả lớp rưng rưng lúc ấy anh LQV và chị XQ vừa mất hơn 1 tháng...Rồi mới đến "Tiếng gà trưa" "Hoa cỏ may" "Sóng"...Nhắm mắt lại nhớ....như vừa mới hôm qua thôi....