Một bài thơ vẽ tạc nên "Mùa xuân vĩnh cửu"

 



ĐỌC UYTMAN BÊN BỜ ĐÁ CỬA TÙNG
 
Ngô Minh

tôi gặp người chiều Cửa Tùng gió trở
đá lấp lánh khối đen
hay bóng một thời?
Uytman ơi (*)
sông  Hiền Lương lại xanh mềm lá cỏ
vết chém Hiền Lương trái đất chưa nguôi.

câu hỏi lớn biển dập dồn hỏi đá
HỠI TỰ DO CHO MỖI ĐỜI NGƯỜI?

lửa chiến tranh như đã tắt rồi
bài hát yêu nhau gió hát bên đồi
cánh đồng Vĩnh Quang chiều qua bom còn nổ
những quả bom mai phục cỏ tươi.

ở chỗ tận cùng
và đâu đây ngay cạnh chúng tôi

câu hỏi lớn biển dập dồn hỏi đá
bọt sóng tung trắng chỗ tôi ngồi
.

tôi thầm hát những bài hát cũ
có hai người yêu nhau thân mật mỉm cười
hai người yêu nhau vô tư như chân trời
tay vốc cát xây ngôi nhà nhỏ
bỗng chạm mảnh bom...

một ngón tay chàng trai máu ứa
anh giơ lên như lá cỏ bên đồi
môi cô gái run run đặt lên ngọn cỏ
chiếc hôn đầu của tuổi lứa đôi

sự sống là thế đấy Uytman ơi!
lửa chiến tranh như đã tắt rồi
những lính Mỹ đã về nước Mỹ
vượt trăm năm và nghìn dặm biển trời.

câu thơ Người đi bộ đến cùng tôi

câu hỏi lớn biển dập dồn hỏi đá

tôi nghe Uytman từ trong đất trả lời.

____________________________
_______
(*): Uytman: Đại thi hào nước Mỹ với tập thơ nổi tiếng "Lá Cỏ"

 


Mùa xuân vĩnh cửu - nhóm tượng khỏa thân
của nhà điêu khắc Pháp Rôđanh (A. Rodin)


LỜI CẢM NHẬN CỦA KHẢI NGUYÊN


Vết khứa nơi vĩ tuyến 17 ngăn cách đôi bờ Hiền Lương không dễ gì quên được bởi chiến tranh. Nhưng thời gian cứ trôi và dòng sông cứ mãi chảy cỏ đôi bờ vẫn mãi xanh. Mở đầu bài thơ tác giả Ngô Minh phác họa vĩ tuyến xưa cùng với cái tên của đại thi hào Mỹ Uytman với tập thơ "Lá cỏ" để anh mượn cớ này làm cỏ cứ hiển hiện xanh. Cỏ xanh đôi bờ sông cỏ xanh cả trên những trái bom còn nằm sót lại cỏ xanh chứng kiến nụ hôn đầu của tình yêu và sự sống.

Thơ Ngô Minh viết về chiến tranh vẫn thường là thế không có tiếng súng tiếng bom mà cứ khứa nhẹ nhàng để người đọc phải nhớ không quên...


có hai người yêu nhau thân mật mỉm cười
hai người yêu nhau vô tư như chân trời
tay vốc cát xây ngôi nhà nhỏ
bỗng chạm mảnh bom.

một ngón tay chàng trai máu ứa
anh giơ lên như lá cỏ bên đồi.
môi cô gái run run đặt lên ngọn cỏ
chiếc hôn đầu của tuổi lứa đôi
.

"yêu thân mật mỉm cười yêu vô tư như chân trời" chắc chỉ có Ngô Minh phác họa được bức tranh tình yêu viên mãn như thế! Tình yêu được chung xây từ quá khứ từ hôm nay để họ bên nhau cùng làm đẹp cuộc đời này dẫu vết tích của chiến tranh vẫn còn đâu đó nhưng họ biết phải vượt qua.

Hình ảnh "ngón tay chàng trai máu ứa" và "anh giơ tay như lá cỏ bên đồi" đẹp quá! Sự sống là thế và hơn thế... để "cô gái đặt lên ngọn cỏ" lên ngón tay máu ứa ấy một nụ hôn đầu.

Bức tượng "Mùa xuân vĩnh cửu" được Rodin sáng tác trên chất liệu đá cẩm thạch nguyên khối khắc họa vẻ đẹp của tình yêu đôi lứa hòa quyện trong vẻ đẹp hình thể của đôi trai gái đang rừng rực tuổi thanh xuân với những khát khao cháy bỏng trường tồn cùng thời gian thì ở đây... tình yêu nụ hôn của đôi trai gái Việt là hóa thân của "Tình yêu" của "Sự sống vĩnh cửu".


sự sống là thế đấy Uytman ơi!
lửa chiến tranh như đã tắt rồi
những lính Mỹ đã về nước Mỹ
vượt trăm năm và nghìn dặm biển trời
câu thơ Người đi bộ đến cùng tôi
.

Khổ thơ kết như là thông điệp của hôm nay gấp lại quá khứ để cùng hướng tới tương lai.
Khải Nguyên xin cảm tạ bác Ngô Minh với bài thơ này!
_________________________________________________
_______
Nhân đọc biết tin và mừng sự kiện
tập thơ HUYỀN THOẠI CỬA TÙNG của nhà thơ Ngô Minh đã giành được giải C - Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Cố đô lần thứ IV (2003-2008). Trong đó có bài thơ ĐỌC UYTMAN BÊN BỜ ĐÁ CỬA TÙNG mà Khải Nguyên rất thích đã viết cảm nhận từ ngày 17/6/2008 nay Khải Nguyên xin gom về để lưu lại nơi trang blog cá nhân của Khải Nguyên.

Khải Nguyên

Cảm ơn chị NTKL đã có lời chúc nhân dịp năm mới! Em cũng xin chúc chị một năm mới nhiều sáng tác hay và nhiều niềm vui trong cuộc sống!

NTKL

Chúc mừng năm mới