Làm gì để giải cứu niềm tin

 


Bão số 9 làm trẻ em 3 miền đón Tết Trung thu thật khác nhau. Đọc báo mạng xem ảnh mạng mà xót xa ăn miếng bánh nướng bảnh dẻo mà như nhai giấy. Buồn và cảm thấy hình như mình xa xỉ quá chăng dù năm nay nhà mình không mua gì nhiều không ăn gì nhiều... Bão rồi cũng sẽ tan nước dâng rồi cũng sẽ rút biết là nỗi đau mất người thân là vô cùng lớn nhưng âu cũng là số phận là tại bởi thiên nhiên tại trời tại đất đổ tại khách quan. Còn nỗi đau từ những chuyện do chính con người gây nên làm mình phẫn uất đến tận cùng... khiến mình cắn răng im lặng... ngồi gần như bất động sau khi đọc những bài báo những tấm ảnh từ chuyện trẻ em tuổi vị thành niên bị những "yêu râu xanh" xâm hại tình dục...

Nỗi đau nhức nhối còn là cảm giác biết mình đau. Còn nỗi đau không chỉ là vết nhơ nhuốc trên thể xác trên danh dự của cả một đời người làm tổn thương đến tận cùng cứ âm ỉ khứa ruột khứa gan phải nặng mang suốt cả cuộc đời còn lại ngay giữa ban ngày mà trăm ngàn ánh mắt như dõi nhìn hàng ngàn ý nghĩ cứ như dao khứa dao đâm dồn về đổ vào đè nén nhức buốt danh dự thể xác nhân thân của các em ở độ tuổi 2 3 4 rồi 5 6 7 và trên 10 dưới 15.

Tôi lặng đi khi nghe chuyện yêu râu xanh Sầm Đức Xương - nguyên là hiệu trưởng lần lượt 2 trường: Trường THPT Việt Lâm (huyện Vị Xuyên) rồi Trường THPT Việt Vinh (huyện Bắc Quang) của tỉnh Hà Giang đã bị Công an huyện Vị Xuyên ra lệnh bắt giam vì hành vitham gia đường dây mua bán trinh trẻ vị thành niên. Những em gái ấy đều là trẻ vị thành niên là các học sinh cấp 2 cấp 3 học trò của chính mình trong một thời gian khá dài. Những lần gọi lên phòng hiệu trưởng 15 phút những lần thuê chính các em học sinh làm "má mì" để lôi kéo cưỡng bức các em là nữ sinh của mình vào khách sạn cho hắn phá trinh. Trước điều tra viên hắn nói: "tôi thấy nhục như con chó" nhưng lại gân cổ để cưỡng lại rằng: "... tôi đau quá có kẻ đã chơi tôi"... thật là hết thuốc chữa! Đúng như một bài báo đã viết: "... đó là cú đánh trúng đỉnh đầu bởi vụ một thầy hiệu trưởng mua dâm học sinh ở tuổi vị thành niên...".

 

Bị can Sầm Đức Xương trong trại tạm giam

Rồi hàng loạt tin bài kể về cha dượng hiếp dâm con riêng của vợ...; ngày 5/9/2009 ông chủ nhà trông trẻ dâm ô Nguyễn Văn Cường (sinh năm 1962) xâm hại tình dục một bé gái 3 tuổi ở phường Cao Thắng tp Hạ Long (Quảng Ninh). Trước cơ quan công quyền ông ta viết lời tự thú: "... trong một phút rồ dại tôi có dùng ngón tay nghịch âm hộ của cháu làm đau. Nay tôi nhận ra lỗi lầm mong gia đình cháu lượng thứ tội lỗi cho tôi... Mong cơ quan công an xem xét khoan hồng cho một lần trót dại...".

Những kẻ đáng tuổi ông tuổi cụ của những em bé gái ấy.. vậy mà... chỉ với chiếc bánh đa que kem 1 2 ngàn bạc lẻ... những "yêu râu xanh" này làm hại cả đời những bé gái tuổi 9 10. Khiến khi ra tòa vợ con cháu dâu rể cứ cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ và ngượng khi có một người ông người chồng người cha mất nhân tính như thế!


Có vợ có "con đàn cháu đống" đến khi gần cuối cuộc đời yêu râu xanh Lê Xuân Sinh (72 tuổi ở Mễ Trì Từ Liêm Hà Nội) một cán bộ hưu trí thương binh 3/4 lại sinh ra chuyện đồi bại kẻ ở tuổi "xưa nay hiếm" đã
hãm hiếp nhiều lần cô bé 12 tuổi ở trọ cùng với mẹ tại khu nhà của ông ta.

 

Quỷ già hãm hiếp học sinh lớp 7

Mới đây thôi ngày 2/10/2009 tên Phan Văn Vân - giáo viên trường tiểu học Kỳ Sơn huyện Kỳ Anh (Hà Tĩnh) đã lừa một em học sinh  về phòng trọ của mình trong khu nội trú nhà trường lấy hộ quyển giáo án. Vâng lời em Q. liền chạy về phòng nội trú nhưng khi Q. về đến phòng thầy thì Vân cũng vừa về tới. Hắn đã giở trò đồi bại với hành vi thú tính rồi đưa cho Q. 2.000 đồng và dặn không được nói cho ai biết.

BS Hồ Minh Hùng trưởng khoa sản BVĐK huyện Kỳ Anh cho biết: trước khi vào nhập viện tình trạng sức khỏe của cháu Q. hết sức yếu do mất máu nhiều bị rách màng trinh rách cùng đồ. Vết rách dài khoảng gần 1cm nhưng phải khâu 5 mũi trong và ngoài. Đặc biệt nguy hiểm hơn rất có thể sẽ ảnh hưởng đến tình trạng tâm lý.

Tên Vân trước cơ quan công an

Trước cơ quan công an hắn đã cúi đầu nhận tội. Ngay sáng tinh mơ ngày 3/10 ông Phan Văn Lương (bố của Vân) đã lặn lội từ xã Cẩm Duệ (huyện Cẩm Xuyên) vào Kỳ Anh cùng Phòng Giáo dục huyện đến gia đình cháu Q xin lỗi. Ông nói: "Trước hết thằng Vân phải chịu trách nhiệm trước sự việc nó làm trước  pháp luật" rồi ông nghẹn ngào như nói riêng với lòng mình: "Xấu hổ lắm con ơi. Có trời mới thấu được nỗi lòng của tôi bây giờ!".

 

Bố mẹ Q vẫn chưa hết bàng hoàng về chuyện Q. bị xâm hại

Đêm trung thu bạn bè tung tăng chạy nhảy rước đèn ông sao cùng tiếng trống "tùng dinh dinh..." vậy mà... cháu Q nằm lặng lâu lâu mới dám ngước cặp mắt ngây thơ nhìn mẹ như muốn hỏi: "Sao thầy giáo lại làm như vậy với con?". Chị H (mẹ cháu) kể: "Q rất hiền lại chăm làm học giỏi. Nhưng rồi không biết cháu có vượt qua được cái đận này hay không?".  Rồi chị lấy vạt áo lau hàng nước mắt chảy xuống gò má gầy gò đen thui...

Thử hỏi lương tri phẩm giá tư cách đạo đức còn không? Có không? Ở đâu? Đi đến đâu? Ở mức nào rồi?

Mỗi lần đọc tin bài ấy chỉ biết thốt lên một câu: "xã hội này loạn thật rồi!" để sau đó ngồi cắn răng chết lặng vì sự căm phẫn. Đi tìm nguyên nhân... Đổ tại nền giáo dục ư? Đổ tại sách báo tranh ảnh phim ảnh internet ư? Đổ tại gia đình nhà trường xã hội ư??? Mình cho là lỗi do tất cả. Nhưng có một lỗi có thể sửa được làm được ấy là... lỗi do Quốc hội (!?).

Tại kỳ họp thứ 5 (Quốc hội khóa 12) các đại biểu  đã biểu quyết thông qua Luật Sửa đổi bổ sung một số điều của Bộ luật Hình sự. Ở đó bãi bỏ án tử hình với tội  phạm xâm hại tình dục trẻ vị thành niên. Và kế sau đó một loạt tội trạng tội phạm diễn ra để các toàn sơ thẩm phúc thẩm xử tội này một cách nương nhẹ "giơ cao mà đánh thật khẽ"!!! Cưỡng hiếp trẻ vị thành niên rồi giết ném xác xuống mương chỉ bồi thường số tiền chỉ ngang giá 1 con trâu hay vài triệu bạc và chịu hình phạt chỉ vài tháng đến vài năm tù.

Hay như vụ Nguyễn Văn Thành (huyện Cần Giuộc Long An) đã 7 lần "xâm hại" một bé gái chưa đến 13 tuổi. Hắn khai không nhớ hết những lần đã ép cháu bé "lên giường" song hắn không quên việc đã 2 lần liên tiếp giở trò đồi bại với nạn nhân vào sáng 14/2/2007. Vậy mà  HĐXX tỉnh Long An chỉ tuyên phạt Thành 5 năm về tội hiếp dâm trẻ em 1 năm về tội giao cấu với trẻ em tổng hình phạt chung 6 năm. Bị cáo phải bồi thường thiệt hại về tinh thần sức khỏe thuốc điều trị cho nạn nhân hơn 25 triệu đồng.

Phải chăng pháp luật chuyên chính công quyền của nhà nước ta quá "ưu việt" nên xã hội mới loạn và xuất hiện ngày càng nhiều những vụ việc nghiêm trọng làm tổn hại tới danh dự luân thường đạo đức đạo lý truyền thống của người Việt? Thấy đau đớn khi một học giả nói: cần gióng lên hồi chuông báo động nạn xâm hại tình dục trẻ vị thành niên trong môi trường sư phạm giáo dục. Chúng ta đều hiểu phải mất 10 năm để trồng một cây ra hoa kết trái; nhưng phải mất hàng trăm năm mới có thể trồng người trồng cả một thế hệ người cho đất nước cho mai sau...

Chúng ta hãy đọc những ý kiến mạn đàm trực tuyến "Nhân cách thầy cô và sứ mệnh giải cứu niềm tin" do tuanvietnam.net tổ chức giữa các vị khách mời: GS Đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết nhà văn Chu Lai và nhà báo Nguyễn Quang Thiều. Những câu nói: "không thể bình tĩnh được nữa" "lỗi của toàn xã hội" "dùng pháp luật nghiêm minh để cứu" "giải pháp tình thế là nghiêm trị" "phải đấu tranh ngay từ kiếp này" "vũ khí luật pháp để giải cứu niềm tin"...

Kết thúc cuộc trao đổi GS Nguyễn Minh Thuyết nhắc tới việc những quy định luật pháp hiện nay đã tương đối đầy đủ. Nhưng vấn đề là thi hành luật không nghiêm. Liệu có phải ta sợ "rút dây động rừng" không? Và bản thân người đi xử cũng chưa tự tin khi xử tội người khác.

Nhà báo Nguyễn Quang Thiều kể lại. Ông hỏi một nhà thơ Colombia - một đất nước đang chịu sự đe dọa của ma túy cờ bạc mại dâm: "Làm thế nào để những bài thơ đẹp tác động được đến bộ phận xã hội màu đen kia". Nhà thơ Colombia trả lời: "Họ bên kia đường. Chúng ta bên này đường. Chúng ta có thể chưa làm cho phía bên kia đường sáng lên nhưng hãy giữ cho phía bên này đừng đen tối".

Xưa ông bà mình đâu có hình phạt như bây giờ. Dẫu 5 thê 7 thiếp nhưng là xã hội làm thủ tục cho đàng hoàng dù có ép duyên. Nhưng tội hủ hóa sẽ "gọt đầu bôi vôi" "lột quần áo bêu khắp làng" hoặc "buộc dây trói chặt thả bè trôi sông". Âu cũng là dựng nên một gia phong một nếp sống dẫu hà khắc nhưng đạo lý luân thường ít đảo lộn. Còn ngày nay quá nhức nhối khi mọi thứ luân thường bị đảo ngược: chúng ta có thể làm giảm thiểu những hành vi những tội phạm ấy được chứ nếu pháp luật của ta nghiêm khắc hơn cơ quan hành pháp xử đúng người đúng tội hơn.

Mỗi vụ việc đau lòng xảy ra không biết những nhà làm luật những người hành luật và cả những đại biểu quốc hội đã giơ tay biểu quyết kia có thử đặt mình vào những cháu bé gái bị xâm hại tình dục và nhân thân của các cháu không nhỉ? Hẳn khi ấy họ sẽ hiểu nỗi đau này là khôn cùng tội phạm này là không thể dung tha chế tài pháp lý này cần được sửa đổi bổ sung lại thì nền pháp trị mới nghiêm xã hội mới bớt loạn. Để những đôi mắt trẻ thơ tuổi vị thành niên mãi mãi hồn nhiên vô tư trong sáng...

Khải Nguyên

Không có lẽ: giống đực tự cho mình cái quyền được làm thế với cả con gái cùng huyết thống như thế này hay sao???

Cha đẻ hại đời con gái có thai 22 tuần

Khải Nguyên

Uất nghẹn mà không làm gì được!

Vụ dâm ô trẻ em tại Đông Anh Hà Nội: Công an bắt Viện KSND thả

Vụ dâm ô trẻ em ở Đông Anh: Phán quyết có phần nương nhẹ?

Phúc thẩm vụ "Dâm ô trẻ em ở Đông Anh Hà Nội": Tội nặng - án nhẹ(?)

Hai mẹ con chị Hằng lại lếch thếch dẫn nhau về quê. Bé T ngơ ngác hỏi: "Mẹ ơi không xử thì con lại phải nghỉ học nữa ạ?". Xiết tay con chặt hơn giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hốc hác của người mẹ gầy gò. Dáng liêu xiêu vẻ mặt đau khổ người mẹ ấy dắt tay đứa con gái 6 tuổi còi cọc lê từng bước nặng nề rời khỏi sân toà án. Đúng 10 ngày sau bé T lại nghỉ học theo mẹ đến toà. Lần này cấp phúc thẩm tăng thêm hình phạt 10 tháng tù giam đối với tên Lương. Tổng cộng hình phạt cho tội danh "dâm ô với trẻ em" mà hắn đã gây ra chỉ là 18 tháng. Chị Hằng cho biết: "Tôi sẽ tiếp tục cõng con đi tìm công lý...".

Khải Nguyên

Đừng để cảm tính xã hội át đi tính khoa học pháp lý của các sự kiện em à!
---------
Em rất hiểu thiện ý của anh khi nhắc em và cũng là định hướng cho em có cách nhìn khách quan hơn về tính khoa học trong pháp lý. Em xin xác nhận điều đó vì bài viết của em xuất phát từ điều ấy đã theo hướng ấy hiện những suy tư trong em cũng đang như vậy.

Em hiểu: pháp luật phải vừa mang tính pháp trị nhưng cũng cần mang tính răn đe định hướng xã hội. Đúng là để làm được điều ấy thì cả bộ máy công quyền của nhà nước phải được vận hành đồng bộ.

Sau ý kiến đầu tiên của anh em cũng đang đi tìm những vụ việc mà tòa đã xử rất bất công. Vụ em đưa ra là có đấy nhưng giờ em chưa tìm lại được. Tuy nhiên em sẽ chỉnh lại câu anh đã trích để mang tính tập hợp nhiều hơn là tính khái quát.

Anh xem thử những vụ này:

- Hiếp dâm bé gái 8 tuổi bồi thường 1 2 triệu đồng

- Đâu là bùa hộ mệnh của kẻ hiếp dâm

Còn vấn đề Quốc hội biểu quyết thông qua việc bãi bỏ án tử hình với tội phạm xâm hại tình dục trẻ vị thành niên thì em vẫn bảo lưu ý kiến. Với tội phạm nghiêm trọng cần phải được nghiêm trị.

Em rất cảm ơn và rất muốn nghe những phân tích nghiêm túc mà chân tình thẳng thắn mang tính khoa học của anh. Vì thực tế em cũng đã đi tìm đọc những bài phát biểu của của các đại biểu quốc hội những bài luận của các luật gia khi đang diễn ra kỳ họp thứ 5 (Quốc hội khóa 12) thông qua ở vietnam.net và tuanvietnam.net. Đó là những trang em tin đọc.

Một lần nữa em xin cảm ơn anh!

Ghé thăm

Gửi Khải Nguyên (lần II)

Khải Nguyên à!

Một bài viết bao giờ cũng phụ thuộc vào ý tưởng sắp đặt của tác giả và anh luôn tôn trọng điều đó. Song viết một vấn đề xã hội có liên quan đến luật pháp em nên phân biệt rạch ròi giữa cảm tính xã hội và tính pháp lý của sự kiện. Bài viết của em cho dù phản ánh cảm tính xã hội đối với các vụ việc đã xảy ra song cũng vẫn cần thiết phải tôn trọng tính chính xác của pháp luật.

Nguyên cái chi tiết mà em đã viết: "Cưỡng hiếp trẻ vị thành niên rồi giết ném xác xuống mương chỉ bồi thường số tiền chỉ ngang giá 1 con trâu hay vài triệu bạc và chịu hình phạt chỉ vài tháng đến vài năm tù." đã khiến cho người khác có thể hiểu nhầm là Luật Hình sự Việt nam do Quốc hội thông qua không có mức hình phạt tương xứng cho hành vi này. Nếu trên thực tế đã có vụ việc như vậy thì em hãy nêu ra cụ thể nhé! Nếu có - thì đây là một ví dụ hay để em chứng tỏ việc thực thi pháp luật (mà cụ thể là Bộ luật Hình sự) chưa nghiêm. Và vấn đề mấu chốt mà em cần làm rõ ở đây đó là công tác triển khai và thực thi pháp luật (Bàn về khía cạnh trình độ năng lực xét xử trình tự thủ tục tố tụng và các tệ nạn liên quan đến hệ thống Tư pháp...).

Còn nếu bàn đến công tác lập pháp của Quốc hội (mà cụ thể là có nên xóa bỏ hình phạt tử hình đối với một số tội danh trong đó gồm có cái tội danh mà trong bài em đã nêu) theo anh em nên tham khảo đến ý kiến của các chuyên gia pháp lý nhiều hơn em nhé ! Họ là những người có khả năng nhìn nhận vấn đề một cách khoa học và chuyên môn hơn đấy !

Đừng để cảm tính xã hội át đi tính khoa học pháp lý của các sự kiện em à !

Tóm lại thế này em ạ: Có thể ví thế này Luật pháp do Quốc hội thông qua và ban hành mới chỉ "chương trình máy tính - software" còn để vận hành software đó sẽ phụ thuộc rất nhiều vào trình độ năng lực vận hành computer của user và tính hiện đại của dàn computer (các thiết chế vận hành và đội ngũ cán bộ - đây mới là điều em nên bàn dưới góc độ xã hội đấy).

Một comment ngắn không đủ để khái quát những gì anh muốn nói với em nhưng bản thân không có ý gì khác ngoài sự góp ý chân thành !

P/S: Có thể em đã biết anh song đây là lần đầu (và lần thứ hai)anh viết trong entry của em!

Khải Nguyên

Khải Nguyên à! Dưới góc độ pháp lý theo anh - em viết thế này là sai rồi! Em chịu khó xem lại chút nội dung về "cấu thành tội phạm" trong luật hình sự Việt nam cũng như nên đưa ra vụ việc cụ thể để chứng minh nhé!
Chúc các bài viết của em luôn sắc nét!
Vui vẻ nhé!

------------
Có lẽ anh là một luật sư em quen. Em linh cảm như vậy. Bài viết này là một sự tham lam của em khi những muốn tập hợp những vụ việc đã xảy ra đang thụ án và cả những án đang xử đã xử ở đất nước mình qua những trang báo mạng mà em đọc mỗi ngày. Có thể câu anh trích đăng từ bài viết của em là chưa hoàn toàn đúng nếu theo cách phân tích ấy. Nhưng quả thực điều em muốn nói qua bài viết này ở 2 điểm cốt yếu thôi:

1. Việc Quốc hội biểu quyết thông qua xóa bỏ án tử hình với tội phạm xâm hại tình dục tuổi vị thành niên là điều rất không nên. Có đọc có ngẫm mới thấy đau và nhức nhối. Luật của chúng ta "ưu việt" quá chăng?

2. Việc xử án còn quá nhiều bất công. Đọc mà chua xót. Chỉ biết im lặng cắn răng để im lặng.

Tất cả những điều ấy dồn tụ lại để rồi em quyết định gom về để viết entry này. Mới tối qua đọc bài báo: Hai thiếu nữ bị mẹ (chính xác hơn là cả chị gái) ép bán dâm. Buồn và đau lòng không biết nói gì...

Rất cảm ơn anh!

Ghé thăm

Gửi Khải Nguyên !

"Cưỡng hiếp trẻ vị thành niên rồi giết ném xác xuống mương chỉ bồi thường số tiền chỉ ngang giá 1 con trâu hay vài triệu bạc và chịu hình phạt chỉ vài tháng đến vài năm tù."

Khải Nguyên à ! Dưới góc độ pháp lý theo anh - em viết thế này là sai rồi! Em chịu khó xem lại chút nội dung về "cấu thành tội phạm" trong luật hình sự Việt nam cũng như nên đưa ra vụ việc cụ thể để chứng minh nhé!
Chúc các bài viết của em luôn sắc nét !
Vui vẻ nhé !

Khải Nguyên

Cháu đã đọc hết những bài phóng sự trên. Mỏi mắt và thấy mỏi lòng quá! Xã hội còn lắm rối ren. Những kẻ "dạ sói" sẽ bị pháp luật trừng trị chính đáng thôi chú ạ. Thế nhưng nỗi đau vẫn còn đó. Không thể khỏa lấp được.
----------------
Ừ chúng ta cùng hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến sự bất công bất nhân bất nghĩa vô luân sẽ bị trừng trị. Chú vẫn vững tin đấy chứ chỉ thấy căm phẫn mỗi khi nhìn thấy nghe thấy đọc thấy những nỗi đau này.

Cảm ơn Mục Đồng nhé!