Cái vòng lốc xoáy

 


Hình đại diện là một vòng lốc xoáy. Mình không nhớ là dùng nó từ bao giờ. À phải rồi - 22/8 /2007 - ấy là mốc thời gian mình bắt đầu tham gia vnweblogs. Nhưng phải là sau đó một thời gian. Ban đầu đơn giản chỉ là vì mình yêu biển. Và thích chọn một hình ảnh về biển. Thế rồi cái vòng xoáy màu xanh sẫm kia với một tâm điểm sâu hun hút ấy - đã theo mình trong suốt hành trình blogging...

Biển mình yêu đến vô cùng. Đứng trước biển con người thật nhỏ bé trước xa xanh trước mênh mông và khao khát được khám phá đến tận cùng của giọt nước mặn mòi của đại dương bao la đến tận cuối trời - nơi chẳng còn ranh giới giữa biển với trời.

Đứng trước biển những con sóng cứ gầm gào xô vào bờ tung bọt trắng xóa. Những ghềnh đá cứ thò chân xuống biển mà đầu lại cứ hướng về nơi xa xanh ấy như chẳng muốn rời non.

Đứng trước biển cả khi triều xuống hay khi đêm về cứ ngỡ biển ngủ nhưng không đâu biển nằm nghỉ đấy thôi. Hơi thở và vồng ngực biển cứ vồng lên nhẹ nhàng mà thôi thúc. Biển chỉ nằm nghỉ ngơi thanh thản sau một ngày dâng hiến và khát khao! Trong lòng xa xanh kia nơi thăm thẳm ngăn ngắt ấy là tim biển mãi khát khao được yêu được dâng hiến và được sống... những con sóng ngầm cứ ầm ào khua động bởi những dòng hải lưu cứ chất chứa nỗi niềm.

Nhớ và thật yêu câu thơ trong ĐỨNG TRƯỚC BIỂN của nhà thơ Vũ Quần Phương:

... Biết nói gì trước biển em ơi
Trước cái xa xanh thanh khiết không lời
Cái  hào hiệp ngang tàng của gió
Cái kiên nhẫn của nghìn đời sóng vỗ
Cái hiên ngang của đá đứng chen trời
Cái giản đơn sâu sắc như đời...

Biển như vậy đấy! Xa xanh là thế thanh khiết là thế mặn mòi cũng là thế mà sao hào hiệp ngang tàng kiêu hãnh kiên nhẫn đến miệt mài... giản đơn sâu sắc như đời là vậy!

Khi cái vòng xoáy lốc kia đã là của mình mỗi khi nhìn ngắm càng nhận ra con người mình thật y như biển. Cứ dằn lòng để ngẫm ngợi cứ bỏng cháy những khao khát và đam mê. Cứ muốn gì là làm cho kỳ được. Cứ mỗi đau buồn hay tổn thương lại cảm thấy như tim mình bị bóp ngẹt để rồi... chầm chậm tự mình vươn dậy.

Sự chuyển động dẫu chỉ là tương đối trái đất - tinh cầu làm nên sự sống; mỗi vật chất dù là nhỏ nhất - thì sự chuyển động của nó làm nên quy luật của sự sống muôn đời.

Online là đọc là suy ngẫm là viết là những bước chân không bao giờ ngưng nghỉ của trí óc của con tim. Tư duy là tồn tại làm cho con người ta tồn tại. Tồn tại là không thể chết là đang sống là phải sống và phải hướng về phía trước không lui.

Vòng xoáy mà mình đang có là nội lực là nội sinh là biết tự mình là phải tự mình bền bỉ kiên định kiên nhẫn nữa. Đó là nội tâm là khao khát là nguồn sống là nhựa sống cũng là cái đích của cuộc sống để mình bản lĩnh tự tin lớn lên trưởng thành trong từng nghĩ suy... để hôm nay mình lớn hơn hôm qua để ngày mai mình vững vàng hơn hôm nay cho con người mình ngày mai NGƯỜI hơn hôm nay.

Leatrix

Now that's suetlb! G

Now that's suetlb! Great to hear from you.

Khải Nguyên

Rất xin lỗi Bạn đọc vì KN đã không reply sớm ngày qua KN bệnh giờ tranh thủ trả lời Bạn đọc đây:

Đọc comment "Bạn đọc" viết KN hiểu là bạn đã dừng chân khá lâu ở blog của KN và đọc khá nhiều khá kỹ. KN linh cảm bạn là người quen nhưng không sao điều đó không quan trọng bằng tình cảm yêu mến thơ KN qua những gì BĐ gửi gắm trong nội dung comment; những nhận xét của bạn về tâm tính cá tính về thơ KN và nhất là bạn đã chọn entry này để gửi cảm nhận... hẳn Bạn đọc là người khá nhạy cảm tinh tế. KN cảm ơn BĐ vì điều đó!
.
Đúng là thơ KN 1 2 năm trở lại đây không còn "mượt mà" như trước đó. Điều này bạn bè KN cũng có nhận xét giống BĐ và KN cũng đã thừa nhận. Lý do thì cả chủ quan và khách quan. Thêm một lần cảm ơn BĐ vì những chia sẻ của bạn dành cho KN và gia đình về nỗi đau mất mẹ và tất nhiên là trước đó mất gần 2 năm mẹ KN bạo bệnh. Cũng nhiều nỗi niềm riêng chung nên những trang viết của KN thiên về tâm sự trải lòng; thơ cũng ít viết mà có viết thì thiên về thể tự do - đó là thể thơ gõ ra từ chính nhịp đập con tim mà ít phải lo chau chuốt chỉn chu niêm luật câu từ...

Một lần nữa xin cảm ơn Bạn đọc. Chắc là KN sẽ sớm lấy lại cân bằng trong cuộc sống và... thơ.

Bạn đọc

Một blog mang phong cách lạ chất chứa đầy đủ tâm tư vui tếu táo buồn trăn trở tư duy... Mạn phép nhận xét bạn là một người đa cảm.

Tôi thực sự ấn tượng với những trang viết như: Gọi em Thư tình mùa thu Ngày mới Hà Nội chớm thu Bên song cửa bốn mùa...

Qua những trang blog tôi cũng biết bạn vừa trải qua biến cố lớn trong gia đình có lẽ vì thế nên những trang viết cũng phần nào giảm đi sự "nồng nàn" nhất là những bài "thơ tình".

Xin chúc bạn những ngày tháng mới bình an hạnh phúc để có những sáng tác mới mang hơi thở mới nhưng vẫn da diết nồng nàn rất Khải Nguyên.

Khải Nguyên

Blog coi như biển thì chỉ có KN! Biết sống với blog thì như được thêm một không gian nhưng không hiểu không gian này mấy chiều! Soi vào biển blog thấy mình đã ngán nhấy vào biển như KN thì bị xoáy là phải. Nhưng mà có ngộp mới học được nhiều!
-----------------------
Anh Ngvanan!

Chắc chắn anh đã đọc khá kỹ entry này. Thực ra như em đã tâm sự: hình avatar chính là tâm tính của em. Tuy nhiên với blog một thời gian rất dài em đã nghĩ nó là một sân chơi để cùng vui; rồi thì... là một góc để tự học tự rèn tính cách. Anh HĐQ thì nói nó là một cái chợ.

Gần đây em nghĩ và nhìn blog theo một góc khác. Thế giới ảo hay thật là do cách sống và nếp nghĩ của mỗi người. Em đồng ý với anh blog là một không gian nhưng là không gian để ta đối diện với chính mình nhiều hơn. Hì không gian nhiều chiều thì có nhưng mấy chiều thì em chịu!!!

Đi biển để được nhảy được vẫy vùng với biển - đó là một nhu cầu tự đến nhưng đừng để vòng xoáy kéo hút mình rồi... mất tiêu anh NVA nhỉ?!

Em ghé đọc blog anh và nhận thấy blog anh như một "phong vũ biểu" về vnweblogs. Ở vnweblog khá nhiều "phong vũ biểu". Anh NVA có gọi tên các blog ấy được không? Hì một thú vui đấy anh thử xem!

ngvanan

Blog coi như biển thì chỉ có KN! Biết sống với blog thì như được thêm môt không gian nhưng không hiểu không gian này mấy chiều! Soi vào biển blog thấy mình đã ngán nhấy vào biển như KN thì bị xoáy là phải. Nhưng mà có ngộp mới học được nhiều!

Khải Nguyên

Chị ghé thăm em được đọc một bài viết hay và được chiêm ngưỡng một vòng lốc xoáy (ảnh) đẹp để rồi suy tưởng nhiều điều về cuộc sống... Thích nhất vẫn là những dòng trả lời comments của em gửi cho bạn bè. Bên nhà họa sĩ LCĐ em đã để lại những comments đẹp tình cảm và trí tuệ.

Lâu không thấy em sang thăm chị cũng lâu chưa thấy entry mới của em chắc bận lắm phải không em? Chúc em và ba Bình của em mạnh khỏe riêng em có được nhiều niềm vui nhé.
-----------------------------------------
Thấy lòng như cậu bé hiếu học được điểm 10. Chị như con gió thổi từ biển mang vị đậm đà mát xanh và hào phóng.

Cái vòng lốc xoáy là tâm can. Chị đọc được nó nghĩa là chị hiểu được nỗi lòng. Vui lắm chị!

Lâu nay đúng là em chưa đưa entry mới. Nhưng vẫn lang thang đấy! Với em comments như là một entry vậy. Rất nên đọc kỹ rồi mới viết. Cảm nhận phải thế!

Ba và em khỏe. Chủ nhật này là 100 ngày của Mẹ em rồi chị à! Cảm ơn chị vẫn luôn quý mến và quan tâm tới em và gia đình em! Khỏe nha chị!

phamdathuy

Chị ghé thăm em được đọc một bài viết hay và được chiêm ngưỡng một vòng lốc xoáy (ảnh) đẹp để rồi suy tưởng nhiều điều về cuộc sống... Thích nhất vẫn là những dòng trả lời comments của em gửi cho bạn bè. Bên nhà họa sĩ LCĐ em đã để lại những comments đẹp tình cảm và trí tuệ.
Lâu không thấy em sang thăm chị cũng lâu chưa thấy entry mới của em chắc bận lắm phải không em?
Chúc em và ba Bình của em mạnh khỏe riêng em có được nhiều niềm vui nhé.

Khải Nguyên

Cái hình ấy rất đẹp. Nếu KN không dùng trước thế nào anh cũng dùng làm ảnh đại diện. He he...
--------------------------
Em xin lỗi anh Quảng mấy ngày em không viết gì cứ nghĩ không ai ghé thăm nên cứ lang thang nay mới vào đọc sơ xuất để anh chờ...

Thực ra cái vòng xoáy này mang cá tính con người em. Rất hay đấu tranh nội tâm. Sự đấu tranh ấy khiến con người ta lớn lên tuy nhiên nhiều giằng xé quá khiến mình cảm thấy mệt. Nhưng em tự nhủ mình: mệt nhưng không mỏi chán nhưng không nản. Vẫn cứ là mình để vượt lên chính bản thân mình. Hãy luôn hướng TÂM - "tâm" ở đây là tạo ra vòng xoáy "tâm" cũng có thể là "nhân" anh nhỉ?

Ngày chủ nhật vui và hạnh phúc bên chị và các cháu anh nhé!

dhq

Cái hình ấy rất đẹp. Nếu KN không dùng trước thế nào anh cũng dùng làm ảnh đại diện. He he...

Khải Nguyên

Mai con "lên đường" ra trận rồi... Không một tia hy vọng nào lóe sáng nỗi trong con... vì con thấy rằng: "ruột" mình bị rỗng... thiếu nhiều thứ quá... Thắng trận thì con sẽ chủ động tìm gặp mọi người... còn "te tua" trở về thì thôi... con "trốn" luôn...
--------------------------
Nhớ lời ba dặn rồi đấy con cứ bình thản tự tin để chiến đấu... hết đạn thì thôi. Còn chuyện "rỗng ruột" con khỏi lo đi. Nhà thơ Đặng Vương Hưng có câu thơ này:

Học quên để nhớ cho nhiều

Đấy khi quá lo thì lại quên khi đối mặt với tờ giấy thi thì sẽ nhớ ra những gì mà trước đó đã quên. Không sao đâu miễn là con có học ôn rồi là ổn.

Còn chuyện thắng thua con nghe đây: hãy cố hết sức để thắng lỡ "không thắng" thì trận sau ta chiến đấu tiếp lo gì.

Vậy nhé! Chúc con của ba... hồn nhiên - chiến thắng!