Tìm kiếm tận cùng em

Khao khát Trackbacks (0) Bản in góp ý (14)   

        
    

            Đi hết một đời anh chẳng thể đến tận cùng em
            Như anh đã từng chưa đi hết lời ru của mẹ
            Tiếng à ơi, mẹ ru anh ngày bé
            Nay lớn khôn rồi mà vẫn muốn mẹ... à ơi...

            Lời ru, mẹ ru anh bên nôi
            Lời yêu, anh tỏ bày nhiều lắm
            Mà sao với em, có những điều anh nhận về thăm thẳm
            Ngỡ mình chẳng thể cầm nắm trên tay.

            Biển cồn cào, biển chính là anh đây
            Trước em, trước tình yêu... anh buồn vui lộ liễu.
            Vậy mà, biển cũng là em...
            Chất chứa những thẳm sâu đến tận cùng làm anh khó hiểu
            Nhưng anh biết một điều...
            Biển... mặn mòi ôm chứa... khát khao.

            Anh muốn mình là chàng thủy thủ đứng vững trên boong tàu
            Trước sóng xanh kia, mỉm cười bẻ lái
            Anh muốn mình là người kỹ sư nhẫn nại
            Khoan những mạch nguồn tìm kiếm những vỉa than.

            Có thể mặt mày và quần áo lấm lem
            Nhưng vững tin ở ngày mai... sẽ thật đầy tay những hòn than lấp lánh
            Nụ cười anh sẽ như ngàn tia nắng
            Đáng yêu!

            Anh biết em của anh, chẳng đẹp mỹ miều
            Nhưng với anh, em là bà hoàng của tình yêu chỉ để mình em chế ngự
            Độc chiếm... trái tim anh.

            Anh hiểu ra rồi, xin em cứ như thế nhé... mong manh
            Cứ thăm thẳm như biển xanh kia... đến tận cùng khó hiểu
            Để mỗi ngày trôi qua cùng những lắng lo, đủ thiếu
            Anh hạnh phúc miệt mài... tìm kiếm tận cùng... em.

Anh biết mà...

Khao khát Trackbacks (0) Bản in góp ý (14)   




Chiều nhớ ....
Thu Phong

Trời đông đã ngả về chiều
Gom mây xám dồn nhớ nhiều đến thế
Anh đang ở đâu có vui không nhỉ
Mỗi chiều buông em lại nhớ vòng tay

Anh bước qua đời em tựa áng mây bay
Cứ nhẹ nhàng từng ngày lời thủ thỉ
Như gió lay một thời cành phượng vỹ
Đỏ chói chang vốn dĩ màu thương yêu

Dẫu biết rằng chẳng nên nhớ nhiều
Chỉ mỗi ngày dành cho nhau 5 phút
Sẻ chia buồn vui dù là một chút
Để biết rằng... mây trắng vẫn còn bay

Anh đừng trách sao em hay đùa dai
Hay nói lời cảm ơn và xin lỗi
Hay mủi lòng cũng hay hờn dỗi
Bởi em chỉ là "cô bé" của anh thôi...

Anh đừng hỏi vì sao nước mắt rơi
Chẳng có buồn, vui nào vô duyên cớ
Và nỗi nhớ mỗi ngày tựa hơi thở
Nhen lửa lên để rực cháy một chiều...

Bắt gặp một CHIỀU NHỚ... mềm như bàn tay và bờ môi con gái, dẫu là của một người chị - chị Thu Phong, nhưng Khải Nguyên đã... thử sức với ANH BIẾT MÀ...



ANH BIẾT MÀ...

Khải Nguyên

Anh biết mà, chiều nơi ấy không anh
Đông về gần hơn nên nhiều chơi vơi lắm!
Ngọn gió nào làm em khát thèm vòng tay ấm
Để nhớ thương cứ chan chứa... đúng không?

Anh ở nơi xa vời vợi nhớ mong
Thèm và ước bữa cơm chiều em ạ!
Hai đứa bên nhau để xua đi màn đêm buốt giá
Trong trẻo tiếng em, lơ ngơ tiếng anh cười.

Em bảo mỗi ngày chỉ nhớ dăm phút thôi
Mà sao với anh, nhớ em nhiều nhiều thế!
Dọc dài đường đi, nhìn ai cũng giống em, đến tệ!
Bởi yêu nhớ nên nhầm, chẳng thể trách... đúng không?

Thôi mà, thời gian sẽ trôi rất nhanh
Tết sẽ đến bên em, chỉ chừng hơn nửa tháng
Em sẽ đón anh với nụ cười và nụ hôn lãng mạn
Cho bõ những ngày... yêu nhớ... nhớ anh!

NIỀM TIN và HY VỌNG

Quê hương Trackbacks (0) Bản in góp ý (15)   





HY VỌNG NĂM 2009!
Tác giả: Thuận An

Năm 2008 qua đi với nhiều niềm vui nhưng cũng không ít nỗi lo...
Nỗi lo thường trực của người dân là nỗi lo an toàn thực phẩm. "Cơn bão Melamine" đã khiến biết bao ông bố, bà mẹ trẻ hoang mang lo sợ cho cho sức khoẻ của con mình. Càng lo hơn khi mà người dân ít có hoặc không có sự lựa chọn. Biết là rau có thuốc trừ sâu nhưng vẫn phải ăn, biết là đang có dịch cúm H5N1 nhưng vẫn phải mua gà vì nhà có giỗ... Thêm nữa, sau một đêm ngủ dậy, với số tiền mua được 1kg gạo thì chỉ mua được 0.5kg... Người dân có quyền nghi ngờ tính hiệu quả trong công tác quản lý xã hội của các cơ quan chức năng.

Đối với các bà nội trợ trong gia đình có thu nhập thấp, năm 2008 có lẽ chẳng lấy gì làm vui vẻ bởi ngày nào cũng phải cân nhắc tính toán làm thế nào để những người thân yêu của mình không bị suy dinh dưỡng khi giá cả tăng vùn vụt. Tết Nguyên đán càng đến gần, nỗi lo ấy càng thêm hiện hữu.

Nạn tham nhũng hình như càng chống càng tăng. Vụ PCI bị phanh phui khiến người dân thêm một lần nghi ngờ về tính hiệu quả trong sử dụng vốn ODA. Dường như có một lỗi gì đó thuộc về cấu trúc khiến chúng ta chưa thể kiểm soát được nạn tham nhũng.

Nghe báo chí đưa tin có người mua ô tô tiền tỷ, lại có người mua được cả máy bay, thuê phi công nước ngoài lái... Trong khi đó, nhiều người dân vẫn đang mướt mồ hôi với mưu sinh hàng ngày, thậm chí nhiều người còn thiếu đói; ruộng mật bờ xôi biến thành sân gôn, thành nhà hàng khách sạn. Trẻ em mùa giá rét ở một số nơi còn chưa có quần áo mặc, "bụng ỏng đít beo"... khoảng cách giữa người giàu và người nghèo ngày càng rộng thêm ra...

Người dân cả nước vừa ngơ ngác với việc nhập Hà Tây vào Hà Nội, liền sau đó lại bất ngờ bởi trận lụt lịch sử khiến đường phố Hà Nội "thành sông uốn quanh". Niềm tự hào về một Thủ đô ngàn năm văn hiến có phần bị giảm sút...

Tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng, tỷ lệ trẻ vị thành niên vi phạm pháp luật ngày càng tăng, thanh niên "sống thử", trò đánh thầy, con cái ngược đãi cha mẹ... Rồi thì đình công, thất nghiệp, bạo lực... Tất cả những hiện tượng đó cần được quan tâm nghiên cứu bởi chúng là những biểu hiện của sự biến đổi. Muốn quản lý xã hội phải nắm bắt được quy luật. Không thể cấm thanh niên sống thử khi mà chưa lý giải được vì sao xã hội trước không có, bây giờ lại có.

Bóng đá có sức mạnh thật khó tưởng tượng nổi. Sự kiện đội tuyển bóng đá nam Việt Nam vô địch Đông Nam Á không chỉ mang lại niềm vui chiến thắng mà nó còn là cơ hội để tính đồng thuận xã hội được tăng cường, niềm tự hào dân tộc được thể hiện. "Bóng đá không chỉ là bóng đá"- ai đó đã nói vậy- qua bóng đá có nhiều điều để suy ngẫm.

Và chúng ta hy vọng...

Năm 2009 sẽ là năm của ấm no, bình yên. Chào mừng 2009!

_____________________________________
Tỷ lệ ly hôn ngày càng tăng, tỷ lệ trẻ vị thành niên vi phạm pháp luật ngày càng tăng, thanh niên "sống thử", trò đánh thầy, con cái ngược đãi cha mẹ... Rồi thì đình công, thất nghiệp, bạo lực... Tất cả những hiện tượng đó cần được quan tâm nghiên cứu bởi chúng là những biểu hiện của sự biến đổi. Muốn quản lý xã hội phải nắm bắt được quy luật. Không thể cấm thanh niên sống thử khi mà chưa lý giải được vì sao xã hội trước không có, bây giờ lại có.

Anh Thuận An!

Em thích cái cách mà anh nêu vấn đề như thế này. Dù lời giải còn đang ở phía trước. Em cũng đang là thanh niên, nhưng đúng là chúng ta (cả nền giáo dục và cả gia đình, xã hội) chẳng dạy dỗ lớp trẻ sống thế nào cho ổn, cứ đi cấm!

Trong khi anh thử nhìn ngắm đi: thanh niên Việt Nam khi ăn mừng chiến thắng của đội tuyển bóng đá ở AFF CUP 2008: những ánh mắt như có lửa, rực sáng; những nụ cười rạng rỡ; cờ đỏ sao vàng trên tay, trên lưng, trên ngực áo; những dải băng "Việt Nam vô địch!", "Việt Nam chiến thắng!" được phất cao, được băng trên trán - nơi tiềm ẩn trí tuệ Việt. Vậy thử hỏi lại mình và để cùng suy ngẫm: chúng ta đã thật sự tin họ chưa? đã thật sự đặt niềm tin vào họ chưa?



Đêm ấy, nhìn vô vàn kiểu ăn mừng chiến thắng, em đã nghĩ như thế! Giờ thì trong khuôn khổ entry này, xin gửi anh bài thơ viết vội, mà cảm xúc được nhen lên từ câu kết của bài tổng kết năm rất ngắn, nhưng đầy đủ của anh ở trên:

NIỀM TIN và HY VỌNG

Đất nước bao lần đại thắng mùa xuân
Xuân này có đi lên cùng hội nhập?
Biết còn gian khó khi toàn cầu lạm phát
Nhưng đoạt cúp vàng lại là cánh én vui.

Nhớ ngày... ăn cháo cầm hơi
Gậy gộc áo nâu, bước lên đài độc lập
Lịch sử bốn ngàn năm cha ông giữ nước
Chưa trọn trăm năm xây, xin chớ vội vàng.

Những người chị, người em...
mua mớ rau còn băn khoăn lật lên, lật xuống
Đồng lương có hạn
Giá cả leo thang...

Tết đến thật gần
Bươn chải lo toan...
Đồng mua gạo, đồng mua rau...
vẫn chẳng thể quên một cành hoa cho 3 ngày Tết.

Ơi đất nước của những đứa con áo nâu, chân đất
Từ gian khổ đi lên, nên rất biết thương nhau
Niềm hy vọng đã nhen, xin giữ chớ phai màu
Như anh nói yêu em, mình cùng mong hạnh phúc

Một năm mới, xin gửi ngàn lời chúc
Cho một mùa xuân sẽ đẹp mãi sắc xuân!

Hà Nội, ngày 01/01/2009.

Không nên gọi là HOA TRẠNG NGUYÊN

folklore Trackbacks (0) Bản in góp ý (17)   


Ai đó cứ nói, người dân tộc thiểu số là những người có trình độ dân trí thấp. Tôi nói: Không! Thật dớ dẩn!

Bạn hãy nhìn ngắm thử loài cây mà người Kinh - cư dân chiếm số đông trong cộng đồng 54 dân tộc anh em gọi là HOA TRẠNG NGUYÊN.

Hãy nhìn kỹ đi nào, hoa hay là lá? lá hay là hoa? Lá, đúng không? Đích thị rồi. Những chiếc lá non màu đỏ ối, rực rỡ trên nền màu xanh của lá bánh tẻ (lá đã già hơn). Tấm ảnh này chụp hắt từ đỉnh đèo Pha Đin đấy, thật may mắn cho tôi, vì tôi mới qua nơi ấy trở về Hà Nội ít ngày. Nơi đó, trạng nguyên mọc ken dày dọc 2 bên đường số 6, con đường 55 năm trước cha ông ta đã đi chiến dịch. Những vạt đồi đỏ rực trên nền núi thẳm, biếc xanh; trời cũng xanh và mây thì trắng. Giữa đông, sương mù có bao phủ, trạng nguyên dẫn lối cho những chiếc xe cứ lầm lũi, chầm chậm đi đúng đường, đúng hướng... dù tầm nhìn xa  không ít nơichỉ có vài mét. Loài cây ấy, người Thái, cư dân của nhóm ngôn ngữ Tày Thái gọi là co toòng.

Tiếng Thái, co là cây, bua là hoa, những cây có hoa, bao giờ cũng bắt đầu bằng từ "bua". Ví dụ: bua ngam là hoa sen, bua soòng là hoa dã quỳhay còn là hoa cúc dại - loài
hoa bạt ngàn Tây Bắc. Co là cây, co toòng là cây trạng nguyên; co mị là cây muỗm; co chạy là loài cây mọc lúp xúp, kiên cường ven sông, ven suối, nước lũ cuốn mạnh đến mấy cũng chẳng thể bật rễ, vậy mà người Kinh đọc chệch là cò chạy, nơi ấy có con đèo quanh co, nên người ta ghi biển là ĐÈO CÒ CHẠY, khiến ai đi qua cũng tìm cò, xem có con cò, đàn cò nào chạy không?!?

Nếu dõi theo đời sống của loài cây trạng nguyên, bạn có thể nhận ra một điều rất lạ. Lá non, bao giờ cũng có màu đỏ, và lớp lá thứ 2 mọc lên lại đỏ, đến lớp lá thứ 3 xuất hiện, lớp lá dưới cùng sẽ chuyển màu xanh. Cứ thế, trạng nguyên luôn có 2 lớp lá đỏ, nên không ít người lầm tưởng đó là một đài hoa kép, khoe màu, rực rỡ.


Nếu tìm hiểu kỹ ngôn ngữ của đồng bào dân tộc thiểu số, bạn sẽ thấy rất nhiều thú vị. Có lần, tôi đã bật cười khi một cụ già bản nói: "Người Kinh chúng mày (thân mật gọi thế) gọi tên khác chúng tao quá! cũng là khảu (chỉ gạo, thóc, lúa...) thì gọi bằng nhiều cách thế! lúc còn hạt thì gọi thóc; lúc thành cây non thì gọi mạ; lúc lớn lên, ra hạt thì là lúa; lúc gặt về lại là thóc; thóc xay ra lại gọi là gạo; gạo nấu chín thì là cơm; cơm nấu nát thì gọi là cháo! Người Thái chúng tao cứ gọi khảu thôi, phà khá ơi! (trời ơi!)".


Thế đấy! Bạn, tôi và chúng ta hãy cùng ngẫm xem: cộng đồng nào có dân trí thấp hơn? À, lại nói đến cụm từ "dân trí thấp". Một cụ già người dân tộc Mông đã vỗ vai tôi mà nói: "Người Kinh đừng nói chúng tao có dân trí thấp, "thấp" mà cầm súng theo Đảng mấy đời à?". Tôi liền nói: "Vậy từ nay con sẽ thay bằng: dân trí chưa được mở mang, cụ nhé! ".Cụ cười thật hiền, đôi mắt nheo nheo, và ánh nhìn như có lửa. Bất giác, tôi nghĩ: Cứ nói, bao giờ miền núi tiến kịp miền xuôi; nhưng, tìm hiểu cặn kẽ những ngôn từ và đi đến tận cùng của mạch nguồn văn hóa dân gian ấy, thì còn lâu chúng ta mới tiến kịp họ.

Lại nhớ, UNESSCO đã khuyến cáo: đừng nên so sánh văn hóa dân tộc này đặc sắc hơn dân tộc khác; cũng đừng dùng khái niệm "đặc trưng" khi đưa ra một nét văn hóa mà bạn cho là đẹp. Mà hãy luôn biết, văn hóa là hồn cốt của mỗi tộc người, đánh mất văn hóa là mất đi cái hồn của dân tộc; văn hóa mang tính "đại diện" sâu sắc, thế nên, đừng đem văn hóa ra để mà so sánh!

Những ý nghĩ cứ rong ruổi theo tôi trên suốt chặng đường đi - về. Cuối đông, co toòng vẫn đỏ rực, mặc cho sương mù hay giá lạnh, vẫn làm những cột mốc bên đường để chỉ lối cho xe của chúng tôi đi...

Niềm vui chiến thắng

Quê hương Trackbacks (0) Bản in góp ý (16)   

 





NIỀM VUI CHIẾN THẮNG


Chiến thắng ngọt ngào như một nụ hôn

Thẩm thấu trong anh, lâng lâng lạ lắm!

Muôn triệu tiếng reo hò, mình anh lặng ngắm

Tổ quốc đẹp vô cùng, cờ đỏ tung bay


Việt Nam vô địch, chiếc cúp cầm trên tay

Ngỡ giấc mơ, ngỡ mình thành trẻ nhỏ

Giọt nước mắt rơi trên môi cười rạng rỡ

Làm một mùa xuân, minh viễn Một - Mùa - Xuân!

 

 

Tháng Chạp

Vu vơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (34)   





Người ta viết về tháng Giêng
Anh tặng em tháng gian nan - củ mật
Tháng chỉ tính tuần
Tuần chỉ tính ngày, đi về chật vật
Tất tả, bộn bề... quên cả nỗi nhớ em.

Thôi mà... anh xin
Lên xe, con đường chênh vênh màu nắng
Hai cú lắc, va thành xe ngu ngơ nỗi nhớ ai chạng vạng
Tới đỉnh đèo, gió thổi bạt tóc... lại tìm quên.

Con đường như sợi chỉ mềm
Xuyên suốt trong anh những nỗi niềm em nhỉ?
Say mê để yêu, để thương,
Để thức ngủ chập chờn với thật nhiều ý nghĩ
Về sự nghiệp, tình yêu.

Tự nhủ bao điều
Chuyến này nữa thôi... sẽ gặp
Vậy mà, chưa về đến nhà đã nghe tin gấp:
Mai lại đi.

Một mình - anh làm cả cuộc chia ly
Quần áo chưa khô đã đành gấp lại
Biết em thương khi còn đang xa ngái
Nên anh biết: phải tự lo.

Mẹ vẫn im nằm: sáng tối, chiều trưa
Anh đi về tuồng như là không biết
Dáng ba gầy, hao mòn... thương không kể xiết
Chị thay cả họ hàng nâng giấc mẹ cùng ba.

Mai, anh lại đi xa
Hình như đã thành quen, em nhỉ?
Tháng Chạp anh đích thực là anh
Quên cả làm thơ tặng em,
Ngồi đối diện nhớ yêu mà ngu ngơ đến từng con chữ
Viết chẳng nên câu.

Em có buồn thì cứ trách, đừng im lâu
Đàn ông bọn anh vụng về là thế
Đêm qua, ai vô tình để ai buồn thế nhỉ?
Sáng ra... tiếc đến ngẩn ngơ.

Tháng Giêng cho ai đợi, ai chờ
Chúng mình, tháng Chạp chia xa để Giêng Hai về gần em nhé!
Đừng giận kẻo con đường dài như sợi chỉ
Làm xoắn rối... chân anh
Tháng Chạp đi mà như chạy... rất nhanh.

Duyên thầm

Vu vơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (55)   





Duyên thầm

Anh ngỡ ngàng
      trước màu tím yêu thương
Hoa thạch thảo nói với anh điều gì đấy
Tim tím xinh xinh,
   nét duyên thầm để anh yêu đến vậy
Có phải em là hoa cỏ đợi... mùa xuân!

Hoa xuyến chi

Vu vơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (37)   




Hoa xuyến chi


Em cất giấu điều gì...

  trong mỏng manh kia?

Để khi chạm ánh nhìn,

    anh thấy mình... có lỗi

Em dịu dàng,

            nhỏ nhoi... như dấu hỏi

Không giận,

         không hờn,

      im lặng...

         rưng rưng.

Ban tặng

Vu vơ Trackbacks (0) Bản in góp ý (10)   




Đêm sâu thẳm đến tận cùng
Ta nhận ra hai phần: sáng - tối
Đêm... không lạc lối
Nơi tận cùng ta nhận diện chính ta.
Sáng ra, nắng chan hòa
Ồ... đêm qua, nghĩ gì nhỉ?
Ừ... đêm qua trở trăn, thầm thĩ
Nên ngày ban tặng: nắng, gió, lá, hoa
Và em, tặng nụ hôn đầu cho ta.

Như tận cùng muối mặn, gừng cay

Đứng trước biển và em Trackbacks (0) Bản in góp ý (27)   

 



Em hãy là vì sao nhấp nháy giữa trời khuya
Để bình minh lên biết nhường cho vầng dương ánh sáng
Khi hoàng hôn phủ áo choàng tím sẫm
Cứ nhấp nháy hoài để yêu mãi anh thôi.

Gừng đã cay ba vạn sáu ngàn ngày
Muối đã mặn từ ngàn năm thuở trước
Tình yêu cứ nhen cho con tim đánh cược
Đổi lấy đợi chờ... từ muôn kiếp em ơi!

Sao đổi ngôi làm vệt sáng cuối trời
Gừng mãi cay đậm hương nồng của đất
Muối đã mặn đến tận cùng mặn chát
Tình đã yêu tận cùng khát vẫn yêu.

Gói những yêu thương tự sâu thẳm mây chiều
Gom những đam mê tự nghìn trùng xa tắp
Để tay em nâng, anh che ngọn lửa hồng... ta thắp
Lửa tình yêu sẽ bùng cháy mãi thôi.

Như tận cùng "muối mặn, gừng cay" ơi!

Ngọc Tân - chiếc lá đã rời cành

Cảm nhận âm nhạc Trackbacks (0) Bản in góp ý (15)   







HÀ NỘI NGÀY CHIA XA

Nhạc: Hữu Xuân
Lời: Lê Kim Thanh - Hữu Xuân
Thể hiện: Ngọc Tân


Mai ta xa rồi rời xa Hà Nội
Xa mỗi hàng cây góc phố thân quen
Từng tiếng chuông chùa ngân nga chiều đổ
Mặt Hồ Gươm lung linh những ánh đèn.

Hà Nội ơi, bao nhiêu mùa trở gió
Xao động lòng ta đến tận bao giờ
Nước Tây Hồ thì thầm con sóng
Chiều bình yên nghe gió hát xôn xao.

Đành lòng xa nhé Hà Nội mến yêu ơi!
Dịu dàng quá cơn mưa mùa hạ đến
Hà Nội ơi còn cồn cào chi nữa
Những kỷ niệm xưa có bao giờ quên.

Ước một ngày ta trở lại đây
Nhẹ bước bên em trên đường Hà Nội
Ta vẫn có mình như ngày xưa ấy
Xa nhau rồi, xa nhau rồi, lại gặp Hà Nội ơi!


Có phải Khải Nguyên là người đang sống ở Hà Nội không, mà sao KN rất thích nghe ca khúc "HÀ NỘI VÀ TÔI" của Lê Vinh do ca sỹ NGỌC TÂN thể hiện, xin một lần được ghi lại lời bài hát này:

Nơi tôi sinh Hà Nội
Ngày tôi sinh một ngày bỏng cháy
Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó
Đêm nằm nghe trong gió, tiếng sông Hồng thở than
 
Những ngày tôi lang thang, tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội
Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi
Mộc mạc thôi mà con tim nhớ mãi
Tuổi thơ đã đi qua không trở lại
Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi...

Hà Nội ơi, Hà Nội ơi!
Cái ngày tôi chia xa Hà Nội
Giờ ra đi mới thấy lòng tiếc nuối
Những kỷ niệm một thời nông nỗi
Cứ thôi thúc hoài khắc khoải trong trái tim

Hà Nội ơi, Hà Nội ơi!
Khát vọng trong tôi, tình yêu trong tôi
Thời gian có bao giờ phai phôi
Như nước hồ Gươm xanh vời vợi
Như hương hoa sữa nồng nàn đắm đuối
Bước chân tôi qua bao nẻo đường
Vẫn mong một ngày trở về Hà Nội ơi!

Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó
Trong giấc mơ... tôi vẫn thầm... mơ... !

Lê Vinh viết ca khúc này hình như chỉ để cho riêng Ngọc Tân thể hiện. Ngọc Tân đã đi xa bởi căn bệnh quái ác, cướp đi một tài năng đang độ chín, anh về cõi vĩnh hằng lúc 11h36 ngày 6/9/2004 (ở tuổi 57). Và, anh trở về lặng lẽ trong chuyến bay tối 6/9 từ thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội.

Một lần nữa, Khải Nguyên viết bài này thay một nén nhang viếng anh - một ca sỹ luôn xuất hiện trên sân khấu đĩnh đạc trong bộ comple đen, mái tóc xoăn bồng và đôi cặp kính trắng. Với giọng ca da diết, truyền cảm, những bài trữ tình anh hát như tiếng nấc nghẹn ngào, sâu lắng.

Khải Nguyên yêu anh không chỉ bởi người nghệ sỹ ấy rất tài hoa, mà bởi vì nghị lực phi thường của anh, trước cuộc đời không ít nghiệt ngã. Anh đã thành công trong Liên hoan tiếng hát về biển tại Cộng hoà dân chủ Đức năm 1979 với ca khúc "Chiều trên bến cảng". Tiếng hát anh được công chúng mến mộ từ đấy. Nhưng, anh đã nông nổi chia xa Hà Nội vô vọng đi tìm "tự do" nơi "xứ người". Bất thành, anh trở về Việt Nam trong niềm đau tê tái. Anh ôm nỗi buồn do chính mình gây ra, ân hận và quyết tâm - anh vào Sài Gòn - với niềm tin - sẽ có ngày anh trở lại sân khấu Hà Nội.

Cứ như thế, kiên trì, nhẫn nại và da diết, anh đau đáu với những bài hát về Hà Nội, về quê hương, xứ xở. Đời chẳng phụ công anh và tình anh. Cái ước mơ cháy bỏng ấy anh đã thực hiện được - một đêm "Tiếng hát Ngọc Tân" đã thành công rực rỡ trước công chúng trên sân khấu Hà Nội, Anh đã chiếm lĩnh lại vị trí xứng đáng của anh trong lòng khán giả thủ đô - nơi anh sinh ra và lớn lên.

Niềm tin và nghị lực đã giúp anh lấy lại tất cả những gì tưởng chừng như đã mất! Cuối đời, biết không thể qua khỏi bởi căn bệnh ung thư quái ác, anh đã hoàn tất album "HÀ NỘI - NGÀY CHIA XA" và dang dở một "ĐÊM NHẠC MÙA THU HÀ NỘI"...

Xin anh hãy yên nghỉ thanh thản, nhẹ nhàng nơi xa ấy, để những ca khúc trữ tình của anh mãi đọng lại trong trái tim những khán giả yêu một giọng ca vàng và còn mãi một Ngọc Tân - nghị lực, thuỷ chung, còn ngân vang mãi câu hát - "... cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi..."!

Bàn tay

Tự viết Trackbacks (0) Bản in góp ý (16)   






Sau những xin cho, trả vay, được mất... ở đời
Tôi thường xòe bàn tay lặng ngắm
Năm ngón tay: ngón dài, ngón ngắn
Sấp ngửa cuộc đời làm cuộc mưu sinh.

Khi cho, khi nhận... bàn tay gửi, trao tình
Khi buồn, khi thương... bàn tay nắm chặt
Khi âu lo, được mất... bàn tay run rẩy niềm đau.

Tôi nhìn kỹ bàn tay,
                     những mạch máu mang theo những giọt hồng cầu
Về tim và từ tim là tấm lòng của ta cùng bè bạn.
Bàn tay xòe ra, giọt nước mắt lăn trôi, vơi cạn
Bàn tay nắm lại, giữ được cả vũ trụ, thời gian.

Tôi nhận ra 5 ngón tay chỉ ngón cái nằm ngang
4 ngón kia xếp hàng ngay ngắn
Nắm lại, chúng bên nhau thanh thản
Như không thể rời xa.

Tình người là nhân ái, bao la
Như 5 ngón tay từ thẳm sâu gửi đều 5 hướng
Làm nên một điều không bao giờ là giả tưởng:
Bàn tay
            ấm lạnh...,
                             từ... tim.

Niềm tin bị đánh cắp

Tự viết Trackbacks (0) Bản in góp ý (22)   






Khi niềm tin bị đánh cắp trong tôi
Tôi mới thấy lòng mình trống trải
Ừ không, trống trải còn có khi bù lại
Là trỗng rỗng, là cạn vơi rồi..
          khi tay nắm lấy bàn tay.

Niềm tin, tôi không trả, cũng không vay

Tôi đặt vào đôi tay những người bạn mà tôi yêu quý
Vẹn nguyên trong tôi đến từng ý nghĩ
Rất chân thành để họ... gột bớt những tổn thương.

Niềm tin, tôi nhận về trong mỗi ngày thường

Từ những chuyện thường ngày quanh tôi, rất thật
cả những ánh nhìn của bé thơ,
của những gì được mất
Bỗng chốc rã rời...
                 người đập vỡ, mang đi.

Thất vọng rơi không có âm thanh.
Tình bạn rơi mảnh vỡ khó tìm.
Xoay lưng lại mới biết mình vội vã.
Bước nửa chừng đã rơi mất niềm tin.

Hà Nội yêu... nhớ vấn vương

Thơ về Hà Nội Trackbacks (0) Bản in góp ý (16)   





Ít phút nữa thôi

Vòng xe anh lại thả lăn trên rộng dài con phố
Những con phố thân quen khi xa là nhớ
Hàng Đào, Hàng Lược, Hàng Gai...

Con phố Nguyễn Du chẳng ngắn, chẳng dài
Mùa thu qua nồng nàn mắt ai... hoa sữa
Con phố đón đưa một thuở
Giờ ướt nhèm trong mi mắt cay cay...

Hà Nội yêu thương, thay áo mỗi ngày
Hà Nội trong anh vẹn nguyên rất thật
Mỗi bận thả trôi giữa dòng đời tất bật
Anh ngỡ thả hồn trong yêu nhớ mênh mang...

Hà Nội là đêm - ánh điện màu vàng
Hà Nội là hanh hao đường Cổ Ngư một chiều gió thổi
Hà Nội là em thả tóc nghiêng vai... làm anh bối rối
Hà Nội là sắc phượng đỏ màu cờ trong cái nắng ban trưa.

Hà Nội là hồ Tây cho em ngắm dưới mưa
Hà Nội là con dốc thân quen mỗi chiều em đi về rất vội
Chầm chậm thôi em, con đường dù quen mòn lối
Kẻo lỡ làng... sơ sểnh ngã... anh thương!

Hà Nội ơi, yêu nhớ vấn vương!
Yêu và nhớ, và thương cả khi có nhau giữa lòng Hà Nội
Ít phút nữa thôi anh lại ngẩn ngơ giữa phố phường đô hội
Lại yêu nhớ cồn cào, chênh chao thế, Hà Nội ơi!

Cái chết lúc nửa đêm.

Linh tinh Trackbacks (0) Bản in góp ý (25)   



"Dũng.... có dậy hay không thì bảo?!" - tiếng bác hàng xóm quát thằng con ngủ ngày làm tôi giật mình tỉnh giấc. Ặc, cái kính thân yêu của tôi đâu rồi nhỉ? Tôi đưa tay khua khoắng, trên đệm, dưới chăn, xung quanh gối... chưa thấy!!! À, đây rồi! nàng nằm e lệ ở mép trong cùng giữa đệm và tường.... tìm tiếp cái điện thoại cầm tay để coi mấy giờ. Đâu rồi nhỉ? đêm qua rõ ràng là mình để nó trên bụng, sao giờ bụng cũng lép kẹp, cơm cháo cũng chẳng còn... nữa là... cái điện thoại di động!!!

Tôi kéo màn ngó chiếc đồng hồ treo tường - Ặc, 8h tròn trĩnh, nhìn xéo lên, cí kim phút còn quá cả con số 12, hehehehe!!! kekekeke!!! lần đầu tiên mình ngủ dậy muộn... y chang... cu Dũng nhà bác Nhàn!!!

Thường ngày, tôi dậy rất sớm: 5h là bình thường, có việc là 3h, 4h, có khi 2h, chẳng cứ! Vậy mà sáng nay, "bình minh" với tôi... khi nắng đã chan hòa! kekekeke!!! hehehehe!!!


Người ta thì... "sau một ngày mệt nhọc...", còn tôi phải là... "sau một tuần cực nhọc", mà đúng hơn là sau 1 tháng, vì tháng sau tôi phải vào học rồi, nên tháng này cứ phải cố, phải rướn, phải gồng mình lên để làm cho vơi vơi bớt công việc. Không thì cuối năm, có tháng 11 là tháng quan trọng đối với dân điền dã và làm đề tài, không đi, không viết, không hoàn thiện sản phẩm để nghiệm thu... thì có mà... xuất toán!!!


Chiều qua xong ngon nghẻ một việc lớn, đưa sếp đúng hẹn: 3h chiều thứ 6. 4h sếp cầm sang, mỉm cười và bảo: "được rồi đấy, cho in"!

Đã thật! cuối giờ tự nhủ: đi "mát xa" cái đầu, còn toàn thân... chờ có vợ rồi "mát gần" một thể... để hưởng "đêm tân hôn" cho đã đời chịu... trận! Và thế là, a lê hấp! tôi trở về nhà trong cảm giác ngon lành, gần quên đi những lúc "cày" trên con chữ.


Reng... reng... mở máy, ặc! thằng bạn... "này, ra quán một lúc, có việc đấy... làm không?". Tưởng được ăn cơm với bát canh cá nấu chua do chị Tân làm, vì trước lúc dấn ga rời nhà sáng nay, tôi còn  nhớ đặt chị làm món canh này... vậy mà... ok, thôi được!

Loanh quanh, lai rai... 2 thằng tới 9h mới "bãi cuộc", về đến nhà mặt không "tưng bừng" để Ba phải "chỉnh đốn, chỉnh quân", nhưng một chút cay cay cũng đủ muốn lên giường để khò khò... rồi.


Mở máy, online một lúc, ngó quanh ngó quất... chẳng thể viết được gì vì mi mắt đã chùng xuống. Khỉ thật! khi không có hứng để viết nghĩa là muốn lang thang để đọc, mà khi  đọc thì... rất dễ buồn ngủ... ok, lên giường thôi!

Kà... kà...!!! Tôi xin kể một chút về bản thân đã nhé... mấy khi...!

T
ôi là cái thằng trẻ con từ tâm tính đến chuyện ăn, uống, thề đấy! Mẹ tôi vẫn nói: "cái thằng... nết ăn, nết ngủ cứ như là trẻ con... về nhà... chào cái tủ lạnh trước khi chào ba mẹ!".

Đúng thế, tôi mà đói là không thể chịu được! Đi làm về mà không có gì bỏ vào miệng là cuống cuồng... nháo nhào... Ở cơ quan, đói không quan trọng, vì làm là hăng, là say, quên cả mệt, cả đói. Nhưng về nhà hình như với tôi chỉ để ăn và ngủ, thế nên tôi cũng quen với "phản xạ có điều kiện", hễ về nhà là mở tủ lạnh kiếm tìm, không thì xà vào bếp, ngó nghiêng... năn nỉ
chị Tân một... thứ gì đó để bỏ vào miệng, rồi mới lên phòng thay đồ.

hehehehe!!!...
  kekekeke!!!

Còn nết ngủ thì khỏi bàn, cứ gọi là... đặt lưng xuống là ngủ liền, có gì buồn phiền thì cũng để... mai nhé! có chăng cũng chỉ nghĩ 1 lúc chừng 5, 10 phút sau là... khò... khò!!!


Tôi khoái nhất là khi ngủ... trên người chỉ độc một thứ mà người xưa gọi là... (gì ấy nhỉ?!). Tôi trẻ con không? hehehehe!!!... kekekeke!!!... được như thế, trên đệm, dưới chăn... mùa đông có lạnh mấy cũng... sướng!!!

Vừa thiu thiu... bỗng sập... roạt... rồi lào cào... tôi tỉnh giấc, chưa kịp định hình thì nghe tiếng... lạo xạo..., rồi lào cào... híc, chuyện gì thế nhỉ? Đêm... nên nghe rất rõ, bật công tắc, ặc!!!


hehehehe!!! 
kekekeke!!!

Một chú chuột đang giãy đạp bằng 2 chân sau, 2 chân trước giãy ít hơn vì... cuốn "TỪ LÂM HÁN - VIỆT TỪ ĐIỂN" dày trên 2 ngàn trang của tôi đè lên cái đầu của nó, kekekeke!!!... hehehehe!!!... khoái ko? "đã" ghê!!! Giết chuột không cần bẫy! Phen này "công ty keo dính chuột" phá sản mất thôi! Cho mày chết, ai bảo... ham đọc sách!

Tôi makeno vì buồn ngủ quá rồi! tắt công tắc... ngả lưng khò tiếp! Tiếng giãy đạp của con chuột vẫn còn nhưng thưa hơn thì phải, tôi chỉ kịp nghĩ: nó chưa thể "bốc mùi" qua đêm nay đâu, "chết tươi con nòng nọc" mà, lo gì, ngủ!!!



Giờ thì tôi đang ngó nghiêng nhìn nó và viết... cuối tuần tự cho phép mình dậy muộn, tự cho phép mình lười, nên giờ này tôi vẫn... chưa uýnh răng, chưa rửa mặt, chưa cả chải đầu! Kệ!


Tôn Ngộ Không bị đè dưới trái núi Ngũ Hành 500 năm có lẻ vẫn sống nhăn nhở để gặp được Đường Tam Tạng, còn chú chuột kia bị đè dưới cuốn TỪ ĐIỂN của tôi đúng 1 vòng kim đồng hồ, từ hơn 9h đêm qua tới giờ... cái đuôi nó cứng đờ, 4 chân thì choãi ra, thẳng cẳng. Nó nằm sấp, cái đầu bị đè kín dưới cuốn từ điển "thân yêu" của tôi. "Cho mày chết!" - tôi thầm nghĩ như thế!... ai bảo ham đọc sách, ham... ngốn sách, giờ thì chết vì.... chữ, vì... sách... nhá!". Hehehe! có thể nói là chú ta khá thông manh, cũng biết chọn sách... để "đọc" đấy chứ! Chắc muốn mau chóng thành nhà thông thái hay nhà ngoại ngữ đây... nên quyết định bắt đầu "sự nghiệp" bằng cách... gặm mấy quyển sách của  tôi?!?


Tính lấy cái túi nilon để khâm liệm nó, rồi đưa nó về nơi an nghỉ cuối cùng, nhưng... rỗi rãi ngày cuối tuần... tôi quyết định để nó nằm im đấy, và... đổi họ "Trần" của tôi sang họ của "Ezit Nexin" - Ezit Khai Nguyen để lại viết câu chuyện vui này! Cuối tuần mà, xả láng thời gian, xả láng... hehehehe!!! kekekeke!!!


Giờ thì tôi sẽ kiếm cí hình đưa lên đã, cí máy ảnh để ở phòng làm việc mất rồi, đành chịu! Sau khi gửi lên, tôi sẽ... đi uýnh răng, rửa mặt và.... chải đầu. Thề sẽ không quên đưa chú chuột ham... đọc sách.... về nơi an nghỉ cuối cùng!


Hehehehe!!!
Kekekeke!!! Thề là chuyện có thật 100% không hề bịa!!!



MẸ

Viết cho 2 ba 2 mẹ Trackbacks (0) Bản in góp ý (20)   



"... Nhưng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời..."



Câu hát ấy nói với tôi: "Mẹ là duy nhất
Chỉ có một và chỉ một mà thôi"
Nhưng với tôi, và cuộc đời tôi
Mãi mãi trong tim có hai người mẹ.

Một người mẹ nuôi tôi từ tấm bé,
Và một người làm nên vóc hình tôi.
Mẹ là vầng trăng bên nôi
Là lời ru để lòng tôi nhớ mãi...


Mẹ là gió
    để cánh diều biết mình không nên trễ nải
Oằn mình... theo gió... vút cao.
Mẹ là đêm trăng đầy sao
    soi vào tận thẳm sâu…
Để tôi thấy như mình bé bỏng.

Mẹ là ánh dương lồng lộng
    Cho tôi ấm áp tình thương.
       Mẹ như mo cau quạt mát giữa đời thường,
              Như bát cơm thơm mỗi bữa tôi ăn
                  Như quả cà giòn tan...
                     để tiếng cười con vang cả sang nhà hàng xóm.


Mẹ đã yêu để thương... và cho tôi muôn vàn độ lượng
Cho roi, cho vọt, cho cả lời khuyên răn, chỉ hướng...
Để tôi thành người hôm nay.

Bài viết nhân ngày 20.10: NGHIÊNG

Khao khát Trackbacks (0) Bản in góp ý (19)   



KHÚC HÁT RU NGƯỜI MẸ TRẺ
Sáng tác: NS Phạm Tuyên
Từ bài thơ TRẮNG TRONG của Lâm Thị Mỹ Dạ


Đôi làn môi con nghiêng về vú mẹ
Như cây lúa nhỏ nghiêng về phù sa.

Như hương hoa thơm nghiêng về ngọn gió
Đôi làn môi con ngậm đầu vú mẹ.

Như búp hoa huệ ngậm tia nắng trời
Như búp hoa huệ ngậm tia nắng trời.

Sữa mẹ trắng trong con ơi hãy uống
Sữa mẹ trắng trong con ơi hãy uống.

Rồi mai khôn lớn con ơi hãy nghĩ
Hãy nghĩ những điều trắng trong.



NGHIÊNG

Khải Nguyên xin dâng tặng "một nửa thế giới"
là phái đẹp nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20 tháng 10!

Nghiêng bầu vú mẹ
Dòng sữa ngọt lành.

Nghiêng lời ru xanh
Giấc ngon trẻ nhỏ.

Nghiêng vầng trăng tỏ
Để hồn phiêu diêu.

Nghiêng những cánh diều
Tuổi thơ đọng lại.

Nghiêng trước lớn khôn
Biết đời trái phải.

Nghiêng đôi bàn tay
Tình thương dào dạt.

Nghiêng đôi mắt nhìn
Dâng niềm khao khát!

Nghiêng đôi má hồng
Yêu người đắm say.

Nghiêng ly rượu cay
Nỗi niềm tan biến.

Nghiêng mình trước biển
Nhỏ bé thân ta.

Nghiêng ánh chiều tà
Thương người xa xứ.

Nghiêng vào lịch sử
Gặp dáng ông cha.

Nghiêng hạt phù sa
Nhận về tất cả.

Nghiêng vành nón lá
Em đợi... đợi anh...!

Hà Nội, ngày 18 tháng 10 năm 2008

Khóc cười

Linh tinh Trackbacks (0) Bản in góp ý (13)   

 




KHÓC CƯỜI



Nếu khóc, cười là hai biểu cảm
Cho ta buồn và để biết ta vui
Thì "dở khóc, dở cười" là sao nhỉ?
Có phải miệng cười mà nước mắt cứ rơi?!

Nhưng... có lẽ đau hơn tất thảy
Là lặng im, chẳng thể khóc - cười!

Xin em đừng rơi rụng những đam mê

Thơ về Hà Nội Trackbacks (0) Bản in góp ý (10)   

 

 


 

XIN EM ĐỪNG RƠI RỤNG NHỮNG ĐAM MÊ!
Viết tặng chị Thuhanoi!



Hà Nội thu về níu áo người đi
Và khắc khoải gọi người xa tìm đến.
Thu cứ mát trong để Hồ Gươm thành nơi hò hẹn
Cho giao mùa là cầu nối em - anh.

Hà Nội thu về trong đáy mắt long lanh
Hàng liễu rủ để em buồn anh thế!
Đám học trò nhặt lộc vừng rơi,
xâu tràng hoa... cười thật vui,
còn em thì mặc kệ!
Vùng vằng... để hoàng hôn xuống...
thật nhanh.

Mẹ bảo: "Tháng Mười chưa cười đã tối",
anh có cớ làm lành
Ngúng nguẩy nhìn đâu đâu,
để mình anh ngu ngơ thật tội
Yêu mà như thế...
còn lâu!

Thu đang còn, đâu vội vã qua mau
Đông chưa về em ạ!
Hoa sữa vẫn tỏa hương mỗi lần anh qua,
con phố nhớ em xào xạc lá
Xin em đừng rơi rụng những đam mê!

 

Thời gian

Tự viết Trackbacks (0) Bản in góp ý (18)   
 
Chiếc đồng hồ có 3 kim: Kim chỉ giây, kim chỉ phút và kim chỉ giờ. Sao không là kim chỉ ngày, kim chỉ tháng, kim chỉ năm em nhỉ? Có lẽ bởi người chế tác ra nó muốn nhắc nhở chúng mình cần biết quý trọng thời gian, từng phút, từng giây... Bởi những chiếc kim ấy đã, đang và sẽ làm nên thời khắc.

Em!
Anh biết, em, anh và chúng ta cùng phải cố gắng thật nhiều, rất nhiều... để mỗi ngày mình vượt lên từ chính mình, qua chính mình. Cũng như những chiếc kim đồng hồ kia, có là kim gì đi chăng nữa thì tất cả đều quay quanh một trục, ấy là trục thời gian, nhưng phải đồng tâm, cần đồng tâm, đồng sức và đồng lòng, em nhỉ? Dẫu mỗi chiếc kim dù nhanh, dù chậm tuỳ theo sức của mình nhưng nó và chúng nó phải quay về cùng một hướng. Tiến, nhích... dù nhanh, dù chậm cũng phải quay và tiến cùng một hướng.

Em!
Anh biết anh là chiếc kim nào trong số đó. Nó là chiếc kim giờ. Chậm, nhưng chắc; khoẻ và chỉ biết có tiến, không lùi, không được lùi, không thể lùi. Đó là chiếc kim nằm dưới cùng nhưng nó lại nâng đỡ 2 chiếc kim kia. Anh biết thế mà... Anh là anh, anh phải là anh để hai chiếc kim kia nhìn vào, soi vào... đối chiếu và so sánh để rồi cùng cố gắng.

Trong một chiếc đồng hồ, những con số chỉ giờ có thể hiển thị bằng những con số khác nhau. Những con số được khắc bằng số tự nhiên, hay số la mã... có khi chỉ là những vạch bất kỳ... có khi nó bị mờ đi không nhìn rõ nữa... nhưng nếu ba chiếc kim kia phải chạy, vẫn chạy, cùng chạy trong những khắc đồng tâm thì người ta vẫn nhận diện ra thời gian, đo đếm được thời gian: thời điểm, thời khắc của giây, của phút, của giờ, của tháng năm, của cuộc đời... rằng: thời gian vẫn đi, đang đi, đi mãi mà không bao giờ hết ngưng nghỉ.

Em!
Thời gian vẫn đi, thời gian ko chờ đợi chúng mình... vậy nên anh, em và chúng ta... cần biết thời gian chẳng bao giờ đợi thì hãy cùng cố gắng, em nhé!

Dẫu biết trước một ngày ko xa nữa, thời gian với anh chỉ toàn là màu trắng. Nhưng anh tin, nó sẽ như là một thời khắc để đánh dấu, như ngày anh sinh ra, em sinh ra... và tất cả sẽ như quy luật muôn đời, như một năm có bốn mùa: Xuân - Hạ - Thu - Đông. Đó là thời khắc làm cho mọi người cùng biết, cùng nhớ về một cuộc chạy tiếp sức em nhỉ?! Hãy sống như người biết sống, hãy sống để yêu thương, biết yêu thương, phải vậy không em?!