Sign up


If a picture paints a thousand words, 
then why I can't paint you? 
The words will never show the you I've some to know. 
if a face could launce a thousand ships, 
then where am I to go? 
There's no one home but you, You're all that's left me too. 
And when my love for life is running dry, 
you come and pour yourself on me. 

If a man could be two places at one time, 
I'd be with you. 
Tommorrow and today, beside you all the way. 
If the world should stop revolving spinning slowly down to die, 
I'd spend the end with you. And when the world was through, 
Then one by one the stars would all go out, 
and you and I would simply fly away

alt

Giữa cằn khô 
Đầy nắng, thừa gió
Sa mạc cát như rang. 

Xù xì, gai góc 
Rễ vươn sâu vào đất 
Vững vàng. 

Thân sắc lạnh 
Những chiếc gai.
Hiểu cho nhau
Nghiệt ngã.

Vượt lên tất cả
Là em! 

Thức dậy, sớm nay 
Bên những chiếc gai 
Xù xì, sắc lạnh 
Xương rồng 
Bật nụ, bung hoa. 

Mềm mại, vẹn nguyên 
Nước mắt... vỡ òa. 

Hạt sương long lanh 
Buổi sớm.

Ừ, nước mắt 
Được - Mất, Buồn - Vui 
Cứ chảy... 

Thương người, thương nhiều đấy! 
Xương rồng có biết, hay không?

***

alt


Có lẽ đây là clip toàn cảnh nhất về sóng thần cao 10m
ập vào cảng Sendai - đông bắc Nhật Bản (ngày 11/3/2011).

alt

Hàng nghìn người có thể đã chết vì sóng thần.

alt
Đêm qua, các đám cháy lớn hoành hành dữ dội
và không nguôi bớt trên nhiều khu vực rộng lớn trong khi các nhà máy
dầu lửa và khí đốt tiếp tục nhả khói đen cuồn cuộn lên bầu trời.

 
Lò phản ứng tại Nhà máy điện nguyên tử số 1 ở tỉnh Fukushima
chiều nay (12/3/2011) đã phát nổ, làm sập tòa nhà chứa lò phản ứng
và làm 4 người bị thương, gia tăng lo ngại lõi lò phản ứng bị tan chảy,
gây thảm họa phát tán phóng xạ. 

alt 
Động đất và sóng thần đang là một thảm họa của Nhật Bản
(trung bình mỗi năm, Nhật hứng chịu 7500 trận động đất).
Tuy nhiên, nhiều người Việt đang sống ở xứ sở này
có thể nhận thấy sự bình tĩnh đến ngạc nhiên của người bản xứ
khi ứng xử với thiên tai, khác với vụ giẫm đạp ở Campuchia
hay chen lấn ở đền Trần thời gian qua. 

Rất nên đọc bài viết này:
Vì sao người Nhật không hoảng loạn? 

alt

Giới chức Nhật không thể liên lạc được với gần 10.000 dân
thành phố Minamisanriku, một trong những khu vực bị ảnh hưởng
nặng nề nhất trong động đất và sóng thần.

alt

Sóng thần đã đánh bật một con tàu "ngự" trên nóc một tòa nhà
giữa biển đổ nát tại Otsuchi, Iwate. 

alt 

Chuyện 50 người đi vào cõi chết 

alt

Hoa gạo đỏ tháng Ba
Rụng nghiêng trên mặt cỏ
Hai đứa nâng niu để đó
Xâu thành vòng nhỏ, vòng to.

Vòng nhỏ anh đội đầu
Vòng to choàng vai em khoác
Người qua đường lí lắc:
"Ơ kìa chú rể, cô dâu!"

Tháng Ba này em ở đâu?
Hoa gạo rụng rơi triền đê em có thấy
Đỏ rưng rức gợi ngày xa xôi ấy
Nhói lòng nghĩ chuyện xa xăm...

Kỷ niệm ngày xưa êm đềm
Em - cô dâu, còn anh - chú rể
Bờ đê giờ sao dài thế!
Ngơ ngần chiều vắng xa em

Hoa gạo dường như đỏ thêm
Khứa vào tim ai... một thuở
Tràng hoa, vòng tay, lời hứa...
Rụng rơi cả tháng Ba xưa.



MẸ LÀ TẤT CẢ

Tận cùng cơn khát, con tìm về với nước
Tận cùng nắng hanh, con tìm về dưới tán cây xanh
Tận cùng đam mê, con tìm về công việc
Tận cùng tình yêu, con tìm về người con gái ấy…

Tận cùng nỗi bơ vơ, con biết tìm về đâu?

Dẫu bên ba - người đã dưỡng nuôi con chừng này tuổi đầu
Mà sao con vẫn ngác ngơ, thiếu, đủ...
Đi hết nửa đời người, con hiểu một điều sâu sắc hơn mọi thứ:
"Mẹ là tất cả cuộc đời con!".

alt

Tôi muốn sống cho thật đúng mình
Nhưng hình như đời không cho sống vậy
Đời dạy tôi bằng lời: Thế đấy!
Mệt thôi!

Tôi muốn là chính tôi
Lời khen, người được khen hả dạ
Lời chê, được người chê cảm ơn. Vui quá!
Thấy mình đáng yêu.

Tôi muốn: tôi là tôi - không tự kiêu
Không tự mình huyễn hoặc
Cứ giản đơn là tôi,
- một thằng đàn ông chẳng giỏi giang gì
...nhưng khùng khùng là cái chắc

Cũng tự biết mình là ai.

Đời dạy tôi phải biết nói sai
Trong sự thật kia có vài phần trăm nói dối
Trong lời nói để đẹp lòng nhau kia có đôi phần trăm sự thật
Để dĩ hòa, vi quí - toại lòng nhau.

Tự mình - không đo đếm nông sâu
Nhưng tự tôi - tôi biết lời nói nào là có cánh
Lời nói nào là ươn hèn, phỉnh nịnh…
Lời nói nào lộng ngôn?

Tôi biết: mình không cô đơn
Có những nụ cười hay chỉ lặng thinh là đủ hiểu
Đôi ba lần va vấp biết nhận ra mình còn khuyết thiếu
Hoặc bởi con đường còn lắm chông gai.

Đời dạy tôi thế nào là đúng sai
Hiểu nghĩa của câu tiếng Anh: “stop and look”.
Tôi biết, phải là chính mình
Nhưng sông kia và lòng người kia có khúc

Biết dừng đúng giới hạn vẫn hơn.

Vài câu văn xuôi, lúc lúc lại xuống dòng
Thả lăn đi những hòn đá tảng
Những cọng rơm nhiều khi làm ấm
Có khi lại nhặm bụng cũng nên.

Ngoài kia trời đã sáng dần lên
Con đường, tiếng còi ô tô,
...tiếng cười vui của người người trong nắng sớm

Dội vào tôi những âm thanh, những niềm vui không lớn
Tôi nháy mắt, mỉm cười đón một ngày mới đang đến rất nhanh!



Tuyệt tác sông Hồng hòa vào biển ở cửa biển Ba Lạt, Giao Thủy, Nam Định
***


CỬA BIỂN
Khải Nguyên

Trăm con sông ngàn đời xuôi về biển
Anh mê mải một đời dâng trọn cả cho em
Con sông anh - da diết nỗi niềm
Biển em đó - nhận anh về tất cả.

Em - mặn mòi và lại mênh mông quá
Anh - ngọt ngào, da diết lắm em ơi!
Biển em kia đã mở rộng chân trời
Đón sông anh để làm nên cửa biển.

Hòa trong nhau những niềm yêu, thương mến
Như đất trời, như sông biển yêu nhau
Anh có em trong vị muối em trao
Em mở nước đón anh ngàn con sóng.

Cho anh thỏa nỗi lòng anh trông ngóng
Cho em dâng, dâng trọn trái tim mình
Cho cuộc đời vui lắm, ánh bình minh
Đang toả sáng nơi chân trời xa ấy.

Cửa biển hôm nay, sao mà yêu đến vậy!
Sóng muốn nói điều gì... nên sóng vỗ mênh mang...

 



Nhân ngày Xuân năm mới Tân Mão, đúng dịp ngày Lễ tình yêu -Valentine, Khải Nguyên trân trọng gửi đến các chị, các anh và các bạn 2 ca khúc do nhacsicodon - Nguyễn Ngọc Tiến - Khải Tuấn phổ thơ Khải Nguyên.

Đúng như anh Khải Tuấn nói: hai ca khúc được thu ở dạng demo, 01do chính cô con gái út của anh thể hiện, 01 do chính anh vừa đàn vừa hát. Khải Nguyên rất vui và
cảm động trước những cố gắng của anh cùng con gái - bạn Ngọc Đan Thanh, đã vì tình yêu âm nhạc, vì để sớm cho bạn bè và mọi người thưởng thức ca khúc, đã thu âm "tại gia". Điều ấy khiến bạn bè càng thêm trân trọng và ghi nhận.

Chắc chắn, mỗi khán thính giả sẽ có những cảm nhận riêng, nhưng với KN, KN cảm nhận 2 ca khúc mang dấu ấn của giọng thơ, của phong cách, cá tính KN khá sâu sắc: thủ thỉ, tâm tình, nhẹ nhàng, man mác những nỗi niềm sẻ chia với thân phận người phụ nữ trong tình yêu, đợi chờ, khắc khoải nhớ mong...

Còn một điều rất lạ, là anh Khải Tuấn tự chọn 2 bài thơ mà lại trúng 2 bài thơ KN nhiều tâm đắc, tự hài lòng với chính nó, nếu được viết lại, KN vẫn giữ nguyên bản cũ. Đó là niềm vui của người viết thơ khi thơ của mình được chắp cánh bay xa bằng những thanh âm từ những rung cảm của người nghệ sỹ - nhạc sỹ. Hạnh phúc và vui mừng gì hơn...

Xin được bày tỏ lời cảm ơn tới tác giả nhạc - anh Khải Tuấn, bạn Ngọc Đan Thanh cùng tất cả bạn bè, anh chị đã, đang và sẽ cùng lắng nghe 02 ca khúc này!


BÊN SONG CỬA BỐN MÙA
Sáng tác: Khải Tuấn
Thơ: Khải Nguyên
Thể hiện: Ngọc Đan Thanh
Đệm guitar: Khải Tuấn

Bài thơ nguyên tác:  
BÊN SONG CỬA BỐN MÙA

Bên song cửa mùa xuân
Người đàn bà đan sợi yêu thành cánh én
Nghiêng chao như lần hò hẹn
Đầu tiên.

Bên song cửa mùa sang
Hạ về cháy bỏng
Người đàn bà đan sợi thương mỏng mảnh
Thành cánh phượng hồng của tuổi thần tiên
Gửi theo người trai ấy... lên đường.

Bên song cửa mùa thu
Gió heo may dường như ngưng thổi
Người đàn bà đan sợi tơ lòng bối rối
Bao giờ cho đến Giêng Hai
Nhớ người đi chinh chiến dặm dài...

Bên song cửa mùa đông giá lạnh
Người đàn bà ngồi đan cô quạnh
Nhìn hoa cau rụng trắng bên thềm
Mái đầu đã thêm sợi bạc
Trầu vàng, cau rụng... ai têm?

Bên song cửa của thời gian là những nỗi niềm
Người đàn bà vẫn ngồi trong thinh lặng
Sợi yêu, sợi nhớ, sợi thương, sợi buồn kết thành sợi trắng
Bạc tóc chờ người... hóa đá... lặng câm.

 

GIAO MÙA
Sáng tác: Khải Tuấn
Thơ: Khải Nguyên
Vừa đệm đàn guitar vừa hát: Khải Tuấn

Bài thơ nguyên tác:  
GIAO MÙA

Giọt mưa Thu dịu ngọt
Cho xanh lại đất trời
Biết là Đông đang đợi
Nên Thu buồn chơi vơi.

Hỡi người, hỡi người ơi!
Heo may về mấy độ
Chút lạnh se sẽ quá
Cho đất trời làm quen.

Cho em được làm duyên
Với thời trang con gái
Cho cây bàng trút lá
Chuyển nhựa lên đầy cành.

Dẫu Thu còn mong manh
Là Hạ đang níu lại
Heo may khe khẽ gọi
Là Đông về sớm hơn.

Chúng mình chút giận hờn
Là yêu thương nhiều đấy
Yêu nhau nên mới vậy
Chẳng tại ai, tại ai...

 

 




Hà Nội xuân về thật sớm
Trong nụ cười, trong ánh mắt em

Hà Nội xuân đang bước lên thềm
Ngón tay đan cài trước ngực
Cánh hoa đỏ rực
Ửng hồng môi má em.

Hà Nội xuân về rất êm
Hai đứa bên nhau
Dung dăng giữa đời hạnh phúc

Hà Nội ơi, nhịp cầu Thê Húc
Đón đợi nắng lên!

Hà Nội xuân đến... môi mềm
Ta có nhau giao hòa bất tận
Mối nhân duyên trời đất
Xuân về... Hà Nội sáng bừng lên!


 


Không hiểu sao, càng những ngày cuối năm này khi cả quê hương, nhà nhà, người người tưng bừng chuẩn bị đón Tết, Khải Nguyên lại nghĩ nhiều, thương nhiều những người con xa xứ. Vì Tết với người Việt Nam là Tết đoàn viên, Tết trở về với gia đình, cội nguồn, Tết là sum họp, quây quần.... Khải Nguyên có một bài thơ được viết từ năm 2006, xin gửi đến quí anh chị, các bạn đang xa quê để nhắc nhớ và chia sẻ nỗi niềm cố hương vào dịp giáp Tết này. Chọn một ca khúc nổi tiếng VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI của Đỗ Nhuận với clip là những hình ảnh đại diện, đặc trưng về đất nước, con người Việt Nam yêu thương, để gợi tình yêu, nỗi nhớ từ tâm khảm của những người con đang ở xa quê: hãy nhớ về!

QUÊ HƯƠNG
Khải Nguyên

Chẳng thể cần thêm nhiều lắm những ngôn từ
 
Khi hai tiếng "quê hương" là chùm khế ngọt 
Khi cánh diều xưa cứ ùa về bất chợt 
Trong cả giấc mơ.

Em có biết không, quê mình nghèo vách lá, cơm dưa?
 
Có chiếc cầu tre đi về lắt lẻo 
Dẫu bước chân ta có đi xa mọi nẻo 
Vẫn cứ tim về nơi quê ấy - bình yên.

Em có nhớ không, tuổi thơ mùa con nước đang lên?
 
Hai đứa rong chơi hái những chùm hoa khế 
Cài tóc cô dâu, anh gọi em như thế
Quà cưới có gì ngoài chú dế vô tư.

Quê hương mình - nhớ lắm trận đòn trưa
 
Nhà sát gần nhau mời cơm... nghe thấy 
Thương em... roi mây... bên ấy
Bên này... chiếc gậy... gẫy ba.

Quê hương chúng mình là những chuyến đi xa
 
Giữa chốn phồn hoa nhớ mái tranh xiêu, nhớ cầu tre lắt lẻo 
Chẳng thể trở về thuở "túm năm tụm bảy"
Giữa biển mặn mòi nhớ tuổi tắm ao... 

Quê hương là thế, đấy em!
Mà cứ ngỡ chiêm bao 
Khi hôm nay mình bên nhau thắp nén nhang trước bàn thờ tổ 
Ngoại nói: hai đứa đẹp duyên đôi lứa 
Em đỏ mặt...
... Trầu cánh phượng vút lên.

 

1 2 3 ... 37 38 39  Sau»